Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tue Apr 24, 2012 6:05 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



First topic message reminder :

Nguồn: [You must be registered and logged in to see this link.]
Tác giả: cnnkty02
Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối
Câu chuyện này là hoàn hoàn … hoàn toàn dựa vào một giấc mơ, và mạn phép ở đây tớ chỉ đưa 2 nhân vật chính, 2 nhân vật tớ yêu quý nhất vô fic này, một fic ngắn và một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn, pha chút kinh dị và sắc màu trinh thám + phép thuật huyền bí.
Chàng, Shinichi Kudo: đẹp trai, tài ba, thông minh kiệt xuất, không rõ từ đâu đến.
Nàng, Ran Mori, một cô gái nghèo xinh đẹp nết na, đi lạc vào chốn rừng sâu nước độc, phải làm nô lệ cho một gia đình nhiều của nhưng nghèo tình cảm.
Chàng, Shinichi Kudo: Thích ngao du khắp nới, thích tìm kiếm những điều kỳ thú.
Nàng, Ran Mori: luôn cố gắng thoát khỏi nơi đọa đày, nhưng con đường trở về dường như không có.
Begin.................


“Người ta nói rằng, sâu tít trong vùng đất tối tăm của thế giới, nơi những ngọn gió bấc lạnh buốt thổi về, nơi vọng quanh những tiếng thì thầm như lời than của các oan hồn không thể siêu thoát, nơi ngọn nguồn của dòng thác Lilian hung vĩ, nơi ánh mặt trời không thể chạm đến những ngọn cỏ dưới tán cây, nơi khởi nguồn của vô số truyền thuyết và câu chuyện đáng ngờ, những lời nguyền chết chóc …. Nơi đó được gọi là miền đất tăm tối.”
- Tanktank, ngươi nghĩ sao khi chúng ta đã đặt chân đến đây, chỉ cần vượt qua ngọn núi này nữa là chúng ta sẽ bước vào miền đất tăm tối, miền đất của cái chết, sao vậy ngươi có sợ không?
- …
- Ah, uh, tiến lên nào, chó ngoan của ta, dù có chuyện gì xảy ra thì chắc nó cũng không thể kinh khủng bằng cái việc mà ta đã vướng vào này (thở dài).
- UUUUUUUUUU…. Gâu gâu.
Tanktank tru lên một hồi dài trước khi lao thẳng xuống chân núi với tốc độ của một con chó lai sói chính hiệu và màu lông trắng muốt tuyệt đẹp.

Soạt, soạt ...
Tiếng cắt cỏ vang lên đều đều từ sáng sớm, trái ngược với vẻ mặt lấm tấm mồ hôi và bám đầy bụi bẩn của cô gái đang cắt cỏ. Dừng tay thấm mồ hôi trên trán, cô nhìn đám cỏ mà mình vừa dọn, xoa xoa tay cho bớt giá lạnh và đau đớn, cô gom chúng lại.
Một vài tia nắng len lỏi trong tán lá cây rậm rạp, đem lại chút ánh sáng tươi mới và phản chiếu long lanh trên những giọt sương, tỏ rõ một mái tóc đen và dáng người lom khom, cùng bộ quần áo bê bết những vết bùn đất, dầu mỡ. Sau một hồi thu gom được đống cỏ cao ngất, cô gái phủi tay và tiến ra phía bờ suối.
Dù chưa giới thiệu, nhưng cũng xin mạn phép gọi tên cô ấy là Ran, Ran Mori.
Đây là nơi mà Ran thích nhất từ khi cô đến ở đây, đầu nguồn của con suối chạy xuyên ra rừng, với một thác nước nho nhỏ và một góc suối nước trong vắt đủ cho cô thỏa mãn sau những ngày làm việc đầy mệt nhọc vất vả.
Giống như bao nhiêu nô lệ làm việc trong vùng đất này, họ đều là những đứa trẻ bị bắt cóc hay những người đi lạc và khu rừng chết phía dưới thung lũng, một phần trong số đó có cả những con người đam mê thám hiểm vùng đất mới và tò mò, đối với những nô lệ bỏ trốn thì phần lớn đều bị giết hoặc bị đánh đập đến tàn phế, hay bỏ đói đến chết.
Cô không biết những kẻ đó là ai, cô chỉ biết những gì mà cô và các nô lệ khác làm được đều tập chung vào lâu đài đó, ở nơi này, chỉ có những kẻ mang gươm giáo quanh mình là kẻ lãnh đạo, họ cấm không cho ai đến gần lâu đài, cũng như canh giữ không cho ai thoát khỏi. Nhưng theo những lời đồn của những nô lệ, nơi này, là nơi của quỷ dữ, con suối xanh mát phía dưới lâu đài chính là nơi chôn thây của rất nhiều người, là nơi rất, rất đáng sợ.
Ran cũng rất sợ, cô sợ một ngày nào đó cô cũng phải đi vào đó, cô đã thấy nhiều nô lệ đi vào đó và không bao giờ trở về, cũng như những tiếng thét thê thảm vang lên khắp núi rừng, lan mãi như không tiêu biến trong không gian. Cái gia đình mà cô đang làm việc cho họ cũng có thể gọi là kỳ lạ, đứa con gái xinh đẹp, mái tóc vàng óc ả nhưng ích kỷ, lạnh lùng và độc ác đến rợn người. Chính Ran, còn nhớ mãi khi lỡ tay làm bẩn chiếc khăn của cô ta mà bị một trận đòn khủng khiếp, cô cũng may mắn được một người phụ nữ nô lệ khác chăm sóc và bôi thuốc cho, và từ đó cô làm việc này, hàng ngày cắt cỏ cho ngựa ăn. Cho đến khi người phụ nữ ấy qua đời ...
Ngụp mình xuống nước lạnh để quên đi cảm giác buồn tủi, nước lạnh mát làm cô tỉnh táo đôi chút, và mất đi những giọt nước mắt mặn chát trên mặt. Cô giật mình khi thấy một cái bóng trắng mở đục ngồi bên bờ bên kia. Vơ vội lấy tấm áo choàng lên người và che một phần khuôn mặt, Ran cẩn thận nhìn lại.
Một con chó trắng, “hay là một con sói trắng”, Ran tự nhủ, nhưng nó thật đẹp, Ran định tiến tới vuốt ve con chó thì bỗng từ trên đầu nó một vật xanh xanh rơi xuống nước, con chó cuống quít nhảy xổ xuống nước, nhẹ nhàng nâng vật đó lên trên mũi. Ran bật cười, vật màu xanh đó ra là một con bọ ngựa, một con bọ ngựa có đôi mắt màu đỏ, và kỳ lạ nhất là từ mũi nó có 2 dòng máu chảy ra .
(he he he he , bật mí là con bọ ngựa nhà mình là Shinichi đóa, vô tình nhìn trộm người ta tắm nên chàng xỉu roài .... , còn vì sao lại thế thì ... đọc tiếp, đọc tiếp ....)
Ran định đưa tay nhấc bọ ngựa ra khỏi mũi con chó thì nó chợt grừ grừ cảnh báo, cô giật mình rụt tay lại, con chó vẫn ngồi yên bên bờ, nó có vẻ tập chung vào con bọ ngựa trên mũi nó hơn là chú ý đến vẻ mặt khác lạ của Ran. Cô lại giơ tay ra lần nữa, nhận ra cô đang định chạm đến mũi mình, con chó lại grừ cảnh báo, Ran dịu dọng nói:
- Con bọ ngựa này là bạn của người ah, yên tâm, ta không làm hại nó đâu, ... được rồi, được rồi...
Vừa nói cô vừa nhẹ nhàng nâng chú bọ ngựa (vâng, em đổi cách xưng hô không lại bị fan Shin ném đá mất, hik), đặt lên tảng đá gần đó, Tanktank nhảy lại khịt khịt mũi, dụi dụi để làm Shinichi tỉnh lại. Nhưng dưới cái nắng mơ màng mà khuôn mặt của một cô gái cùng với đôi mắt trong sáng, dễ thương, nhất là làn da cùng bờ vai trắng mịn màng, càng khiến cho Shinichi đi vào cõi mộng mơ không muốn xa rời, trước khi định thần nhìn thấy một bàn tay xòe ra áp xuống. Sự cảnh giác trước cái chết đến như điện giật, nhảy bật lên và hét vang:
- Tanktank.
Cùng lúc đó là một tiếng la thất thanh,
- Ah.
Ran rụt vội tay về, còn chú chó Tanktank nhanh chóng nhảy chồm lên thủ thế, tấn công, nhanh như cắt, Shinichi leo lên đầu nó, với tốc độ bật của một chú Bọ ngựa.
Tủm.
Ran ngã ngược xuống nước, làm bắn nước lên tung tóe, rồi lồm cồm đứng dậy, cô choáng váng.
- Đi mau, Tanktank.
Tanktank phóng vụt đi trước khi Ran kịp định thần tiếng nói phát ra từ đâu

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Thu May 24, 2012 5:46 pm

.:. Mod .:.
Angelran1999
.:. Mod .:.

http://angel-ran-my-love.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 574
Wings : 11640
Feathers : 55
Join date : 21/04/2012
Đến từ : Hội Cú Mèo Đêm

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 574
Wings : 11640
Feathers : 55
Join date : 21/04/2012
Đến từ : Hội Cú Mèo Đêm
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Thank bạn nè !
Bài hay lắm , bạn port tiếp đi nhé !
À quên giật tem ! Tô son đánh phấn!

Chử kí của Angelran1999


[You must be registered and logged in to see this image.]

Amuro Tooru ♥ Ran Mouri
Cặp đôi lạ nhưng tớ lại rất thích~ [You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Angelran1999





Fri May 25, 2012 3:32 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Wed May 30, 2012 3:58 pm

.:. Member .:.
lisa_meo1999
 .:. Member .:.

Tổng số bài gửi : 75
Wings : 5031
Feathers : 4
Join date : 17/05/2012

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 75
Wings : 5031
Feathers : 4
Join date : 17/05/2012
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của lisa_meo1999





Wed May 30, 2012 3:59 pm

.:. Member .:.
lisa_meo1999
 .:. Member .:.

Tổng số bài gửi : 75
Wings : 5031
Feathers : 4
Join date : 17/05/2012

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 75
Wings : 5031
Feathers : 4
Join date : 17/05/2012
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Hôm nay mình post giúp nhé bachtuyet
Com dài hơn nha bạn
Thân,
bachtuyet1409

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của lisa_meo1999





Wed May 30, 2012 4:05 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Thank bạn nhiều nhưng mai mốt nhớ báo trước nha
Đừng có spam đấy nha mình nhắc rồi đấy
Vote nè hát lên nào!

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Wed May 30, 2012 4:11 pm

.:. Mod .:.
Angelran1999
.:. Mod .:.

http://angel-ran-my-love.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 574
Wings : 11640
Feathers : 55
Join date : 21/04/2012
Đến từ : Hội Cú Mèo Đêm

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 574
Wings : 11640
Feathers : 55
Join date : 21/04/2012
Đến từ : Hội Cú Mèo Đêm
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Hay lắm ! Vote cho hai người luôn nè !
Nhanh port chap mới nhé ! vui vẻ

Chử kí của Angelran1999


[You must be registered and logged in to see this image.]

Amuro Tooru ♥ Ran Mouri
Cặp đôi lạ nhưng tớ lại rất thích~ [You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Angelran1999





Mon Jun 04, 2012 8:17 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Mon Jun 04, 2012 8:18 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Tue Jun 05, 2012 9:27 am

.:. Member .:.
shin_ran_4629
 .:. Member .:.

Tổng số bài gửi : 7
Wings : 8
Feathers : 1
Birthday * : 06/02/1999
Join date : 04/06/2012
Age : 17
Đến từ : NGHE AN

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 7
Wings : 8
Feathers : 1
Birthday * : 06/02/1999
Join date : 04/06/2012
Age : 17
Đến từ : NGHE AN
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Mình rất thích fic này, mong tác giả viết nhiều nhiều nha Phù thủy

Com dài hơn nha bạn
Thân,
bachtuyet1409

Chử kí của shin_ran_4629


[You must be registered and logged in to see this image.] ran_angel_4629


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_4629





Wed Jun 06, 2012 7:59 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Tiếp đây ^^
Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Wed Jun 13, 2012 3:06 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Tiếp nữa nè
Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Wed Jun 20, 2012 3:52 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Nữa nè mọi người ơi
Spoiler:
 
Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jun 29, 2012 7:13 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 3:32 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 3:34 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Spoiler:
 

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Thu Jul 26, 2012 5:48 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Chương 14: Trận chiến trong sa mạc

“Người ta nói rằng có những con quái vật to lớn với cặp sừng dài, sần sùi và nhọn hoắt, đôi mắt mang ngọn lửa xanh của quỷ dữ, hàng đêm vẫn lang thang trong những khu rừng tìm kiếm những nạn nhân của chúng. Với sức mạnh khủng khiếp và sự độc ác, nó nghiền nát con mồi của mình để thỏa mãn thèm muốn máu tươi ...”
......
Hakuba, mặc một chiếc áo dài tay có mũ choàng kín đầu, cậu cũng thay đổi cặp mắt kính thành màu kính râm mát thời thượng. Với sự quan tâm đặc biệt đến một vẻ ngoài chau chuốt và lãng tử của mình, tất nhiên, cậu không cho phép nắng và cát của hoang mạc có cơ hội hủy hoại nó. Cậu thở dài nhìn hai cái người vừa đi vừa chí chóe đằng sau, rõ ràng là cho dù họ có chùm kín đầu đi chăng nữa thì họ luôn thừa năng lượng khi đi cùng nhau. Mở một điệu cười nhạt, cậu đeo tai nghe và bật chiếc máy nghe nhạc nhỏ xíu luôn mang theo, thứ giúp cậu có thể học thuộc được rất nhiều bản ghita cổ điển.
Hai hôm trước, cậu đã dò hỏi Makoto về bản nhạc “thánh nhân âm hưởng”, một giai điệu huyền thoại vùng sa mạc được đồn đại, nó có thể trợ giúp hay thuần phục những con quái thú mạnh nhất. Mục đích của cậu là trở thành nhạc khí sư giỏi nhất, nên cậu nhất định phải tìm ra và chinh phục được nó. Sở dĩ, các nhà buôn thường đi con đường vòng qua các cồn cát phía đông thay vì đi thẳng vào con đường theo lối phía tây là bởi vì con đường đó đi qua một khu vực thuộc lãnh địa của lũ quái thú Zelan. Chúng canh giữ thánh địa âm nhạc Buffter, bản thánh nhân âm hưởng được cho là nằm ở vùng đó. Tuy nhiên, Makoto có nói với cậu, không phải đi qua được lũ quái vật là trở ngại mà chính là việc nó nằm ở đâu trong thánh địa mới là điều cần biết.
Họ quyết định thuê ba con Lạc đà nhỏ dùng để di chuyển một đoạn đường, nhưng chủ của chúng chỉ dẫn họ đến khu vực giáp ranh rồi phi thẳng về với thái độ nhận tiền gấp gáp, ông ta không nghĩ rằng họ có thể quay trở lại trên con đường đó. Bây giờ thì họ đang ở một vách núi phía tây. Đặc điểm của vùng đất phía tây này là những núi đá đỏ sậm và trần trụi. Thưa thớt một vài ngọn cỏ mọc, còn lại đều là những nền đá vôi cứng ngắc.
- Tớ khát.
Kazuha lấy bình nước mang theo và mang ra tu ừng ực. Cô nàng không để ý cái nhìn tròn mắt của hai người bạn. Hatori vội giằng lấy chiếc bình da.
- Cậu đừng có phí phạm như vậy, nhìn lại bình nước của cậu đi. Như thế này cậu sẽ không đủ nước uống cho đến chiều tối đâu.
- Nhưng tớ không chịu được.
- Ai bảo đi theo làm gì, đã bảo ở nhà còn gì. Đây là sa mạc chứ không phải nhà ở của cô đâu mà uống nước như vậy.
- Vậy cậu bảo tớ phải làm gì?
- Đừng có di chuyển một cách mất sức như vậy, tớ đã bảo cậu từ đầu rồi, và cậu thử xem tớ và Hakuba đã mất một ngụm nước nào chưa?
- Nhưng tớ là con gái? Kazuha cãi lại.
- Con gái thì không tiết kiệm nước được à. Cho cậu chứ có phải cho tớ đâu?
- Vậy cậu bảo tớ không được uống thêm nước nữa sao?
- Đừng có cố chấp nữa, cậu bớt chạy linh tinh đi, cậu sẽ đỡ toát mồ hôi và đỡ mất nước hơn đó.
- Cậu ...
- Tớ đã nói là hai người không cần phải đi theo mà.
Hakuaba nói, cậu đang xem lại địa hình xung quanh, ba người đang đi dọc theo một con đường trên vách núi, nhìn xuống phía dưới toàn cát, bụi, không có một bóng sinh vật. Men theo con đường này dẫn sang phía đỉnh núi phía sau, toàn bộ khu vực bên dưới tạo thành một thung lũng cát nhỏ và hẹp.
- Nhưng tớ không thể bỏ mặc bạn bè. Kazuha hét lên. Cô nàng đang cảm thấy ấm ức.
- Chứ không phải cậu định sẽ kiếm một số báu vật được đồn đại có trong thánh địa âm nhạc hay sao?
- Cái này ... không phải, “Sao hắn biết nhỉ?”. Kazuha nghĩ.
- Xin hai người, thấy hai người cãi nhau tốn nhiều thời gian của tôi rồi đấy.
- Bọn này cũng chỉ vì LO CHO CẬU đấy Hakuba. Hatori gằn giọng, tỏ rõ sự “quan tâm” trong câu nói.
- Yo, một “người bình thường” mà lo cho tôi sao? Hakuba châm chọc.
- Nói lại câu vừa rồi coi. Hatori khoác một tay qua cổ Hakuba kẹp chặt. Đừng tưởng cậu giỏi hơn tôi nhé, ít nhất tôi còn có khả năng tấn công cao hơn kẻ nào đó chỉ biết đứng một chỗ.
- (!)... Hakuba nhìn Hatori với một cái nhìn vô cùng “cảm thông”. Sở dĩ Hatori nói như vậy vì cậu chưa có một con quái vật, mà theo cậu là “đủ tầm cỡ”, để làm thuộc hạ cho cậu trong việc đối mặt với nguy hiểm.
Đưa cái bộ mặt không thèm nói chuyện với cậu ra với Hatori, Hakuba đi thẳng lên đỉnh núi, ánh mặt trời gay gắt in bóng của ba người ngắn ngủn phía dưới. Giờ tay quyệt mồ hôi trên trán, chỉnh lại chiếc mũ “thời thượng” mà cậu đã kịp cua được trong thị trấn, Hatori nói khi thấy Kazuha đang đưa tay lau mồ hôi trên gương mặt.
- chúng ta cần kiếm chỗ nghĩ đã Hakuba, đã quá trưa rồi, tớ không muốn bị phơi khô trong cái nắng cực như thế này.
- Cũng phải, ta nên xuống dưới đó đã.
Hakuba chỉ tay xuống một vòm đá khá rộng được che mát bởi những mỏm đá lởm chởm bên dưới con đường mà họ đang đi xuống. Hatori quay lại nói với Kazuha.
- Nhanh lên đi Kazuha, chúng ta sẽ nghỉ phía dưới.
Kazuha một lần nữa lại cầm chiếc khăn tay lên lau mồ hôi trên gương mặt. Giờ cô mới thấy thấm thía lời của cậu bạn “cột nhà cháy”. Mặc dù đã trang bị chiếc áo vải khá dày và mũ trùm rộng, cô vẫn thấy mồ hôi túa ra như tắm, làm nhòe cả đôi mắt khi nó liên tục rơi từ trên trán xuống. Cái nắng nực khủng khiếp của sa mạc khiến cô xót xa cho làn da trắng trẻo của mình. Trong khi đó, Hakuba và Hatori lại gần như không, hoặc rất ít “giải phóng hơi nước trong cơ thể” (ý em là toát mồ hôi ạ). Với dáng vẻ gần như lết vào cái hốc đá râm mát và yên vị trong một chỗ mà theo cô là mát mẻ nhất, cô lật chiếc mũ chùm và đưa tay phe phẩy hết công suất để kiếm chút gió mát.
Trong khi đó, Hakuba và Hatori đã nhanh nhẹn bày ra một chút thức ăn khô và bánh mỳ. Cô phì cười khi nhìn hai anh chàng này, dù bình thường hay tỏ vẻ với nhau nhưng làm việc thì rất ăn ý, chưa kể đến, Hatori cũng đã lây cái bệnh, “dù trong hoàn cảnh nào thì ăn uống cũng phải lịch sự” của Hakuba. Cũng dễ hiểu thôi, cậu ấy sinh trưởng trong một gia đình quý tộc kiểu mẫu nên đương nhiên mọi hành động đều phải mang dáng dấp thanh cao. Sau khi ăn xong, Hakuba và Hatori chia ra mỗi người một đường để thăm dò địa hình, trong khi đó, Kazuha lại ngồi thảnh thơi, cô cũng không muốn rời khỏi cái nơi mát mẻ này chút nào. Gọi lên bong bóng ma, cô vui vẻ ngồi ôm nó và liu diu chìm vào giấc ngủ đang chợt đến.
- Có vẻ như lũ Zelan đang ngủ hay sao nhỉ? Hatori phàn nàn nhìn xuống con đường bên dưới, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy chúng ở đây.
- Không lẽ chúng đã rời khỏi đây. Hakuba trầm ngâm.
Trong mọi hoàn cảnh thì Hatori lúc nào cũng thấy vẻ mặt này là hợp với hắn nhất, ít ra thì cũng chưa từng thấy hắn thay đổi vẻ mặt lần nào, cậu tự hỏi nếu hắn làm mặt cười thì trông sẽ thế nào.
- Cậu đang cười cái gì và nghệt mặt ra thế? Hakuba hỏi, nhìn Hatori một cách dè chừng. Quả thật môi cậu đang nhếch lên và khuôn mặt để lộ hết cả ý định trong đầu. Cậu vội hắng giọng.
- chả gì cả.
Bỗng cả hai cảm thấy một luồng điện chạy giọng sống lưng, ngay lập tức cảnh giới lên cao, cảm nhận xung quanh. Bây giờ họ mới nhận ra, họ đã quá mất cảnh giác với lũ Zelan. Ngay phía sau lưng hai người không xa, một chiếc sừng của con Zelan đang để lộ sau vách đá.
Zelan: Quái thú sừng tê giác, vẩy của chúng dày và cứng, sừng và răng của chúng rất được ưa chuộng trong rèn vũ khí hay áo giáp, quái vật cấp A, thân cao ba mét, với hai chân sau to và khỏe, hai chân trước được trang bị vuốt sắc nhọn, di chuyển chủ yếu bằng hai chân sau, nhưng khi cần di chuyển nhanh hơn chúng có thể chạy bằng cả bốn chân. Hai con mắt xanh như mắt mèo, có thể nhìn rất tốt trong bóng đêm, sừng thường có từ hai đến 4 chiếc mọc dàn đều trên đầu, dài khoảng 30 đến 50cm, cộng thêm cái đuôi với những vảy cứng sắc tua tủa tạo thành những gai nhọn có thể phóng ra với vận tốc cực nhanh, tuy nhiên, đánh giá cao nhất cho việc liệt chúng vào danh sách cấp A chính là sự thông minh của chúng. Một điều nữa là chúng săn mồi theo bầy, phối hợp khá nhuần nhuyễn với sự chỉ huy của con đầu đàn. Đó chính là lý do chúng rất khó săn.

Một tiếng gầm dữ tợn vang lên, cùng lúc đó hai anh chàng bắt đầu lao như tên bay về chỗ Kazuha. Phía sau họ, hai con Zelan đang đuổi theo sát nút. Ngay phía dưới, dọc theo hẻm núi, một con khác đang chạy song hành cùng họ. Bật người nhảy lộn nhào về phía trước, trong khi còn ở trên không cậu đã xoay cây đàn từ sau ra trước và bắt đầu điệu nhạc thuần hóa. Hai con zelan đang chạy bỗng ngừng lại đứng ngơ ngẩn.
- Tớ sẽ cầm chân chúng, mau về xem Kazuha thế nào. Hakuba nói to.
Nếu chỉ có một hai con, thì có thể tiếng đàn của Hakuba có thể làm chúng dịu lại, nhưng với một bầy zelan thì không. Bởi pháp lực cần tập chung vào đối tượng có thể được định hình. Ngay khi Hatori vừa đi khỏi, một con trong bầy ở vị trí khác đã đuổi theo cậu ngay tức khắc.
Trong khi đó, Kazuha đang mơ màng thì bỗng con bong bóng của cô kêu ré lên kinh hoàng. Giật mình tỉnh giấc, cô kịp nhận ra một mùi hôi kinh hoàng đến từ sau và một cú đập chát chúa. Mỏm đá trên đầu cô vỡ vụn, để lộ đầu con zelan với chiếc lưỡi dài đang phỉ ra mùi hôi nồng nặc.
- Á Á AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA .. Hatori, Hakuba cứu tớ. ...
Kazuha nhào ra khỏi chỗ nằm trước khi chân trước con quái quờ đến, tim đập thình thịch và hai chân run rẩy, cô vẫn chưa tin được là mình vừa thoát khỏi vuốt nó trong gang tấc. Trước khi kịp định thần lại thì hai chân cô đã tự động đứng lên và chạy thục mạng. Nhưng tốc độ của cô chỉ là trò chơi với lũ quái vật này. Bằng một bước chân, nó đã đứng chắn trước mặt cô, nhưng có vẻ con đường mòn không đủ cho cái bàn chân to bè bè của nó nên con quái chới với rơi xuống con đường bên dưới. Nhưng nó không chết, trong đám bụi cát, đôi mắt nó nheo nheo nhìn con mồi đang khiếp vía bám chặt vào vách đá để không rớt xuống. Phía bên trên, một con khác đang tìm cách mò xuống.

(Èo chỗ này tự nhiên lại đến hai con thằn lằn săn con muỗi, kỳ ghê )

Tim đập thình thịch, Kazuha nép sát vào một bên vách đá, cố gắng tránh cái nhìn của hai con Zelan. Nhưng thứ mà cô không ngờ tới chính là sức bật của chúng. Con quái vật bên dưới bắt đầu nhún mình xuống.
- Á AAAAAAAAAAAAAa
Kazuha hét lên kinh hãi một lần nữa khi cái miệng nhọn hoắt nhào tới, nhưng nó bỗng khựng lại trước không trung là rơi ngược trở lại xuống dưới, nghe đến ruỳnh một tiếng, cát bay mù mịt, nhưng lần này có vẻ con quái vật nằm yên không động đậy. Phía bên trên Hatori, tay cầm cây kiếm Giả sát đang đứng trên mình nó.
- Hatori.
Kazuha vui mừng gọi tên cậu bạn.
- Nhảy xuống đây, Hatori hét to.
- Hả?
- NHẢY XUỐNG.
Trước giọng điệu của cậu bạn, Kazuha vội vàng làm theo. Trong chớp mắt khi cô vừa nhảy khỏi chỗ nấp, thì tại chỗ cô vừa đứng, một vệt cào dài sượt qua, đó là một con Zelan còn khá nhỏ, nhưng chính nhờ thế mà nó có thể mò vào tận đó. Có điều, Kazuha vẫn chưa nhận ra vì cô còn đang chưa hết choáng váng khi được Hatori đỡ trên tay. Cậu nhanh chóng đưa cô di chuyển đến một góc khuất bên dưới, nơi có thể quan sát phái bên ngoài.
- Cậu định đến bao giờ mới xuống? Hatori bất ngờ hỏi.
- Hả .. gì ... à .. Thả tớ xuống.
Kazuha đang nằm gọn trên tay anh chàng mà cô vẫn gọi là bộp chộp và hay làm những việc đáng ghét, một cảm nhận về đôi tay chắc khỏe dưới lớp áo choàng làm cô bối rối.
- Cậu ... hơi nặng đấy?
Hatori xăm soi nhìn Kazuha kiểu như đang nhìn một người kỳ lạ.
- cảm .. Gì, cậu dám nói thế à. Nhìn gì?
Một cú đấm trúng mặt làm Hatori phải kêu trời, cậu quay đi lẩm bẩm:
- Người ta đã cứu mà không được một lời cảm ơn, con gái kiểu gì vậy?
- CON GÁI KIỂU GÌ KỆ TỚ. Ai khiến cậu cứu?
- Cậu ... Hatori á khẩu. Thế ai đang hét ầm ĩ đến điếc tai lúc đó.
- Tớ .. tớ chỉ là bị bất ngờ thôi, tớ không cần cậu cứu.
- Hình như lúc đó tớ còn nghe có ai gọi tên tớ thì phải.
Kazuha bất giác đỏ mặt.
- Điên à, cậu đừng có mà mơ. Tránh ra, tớ sẽ giết chết bọn nó.
- Đừng, khoan đã ... cần phải tìm ra con chỉ huy, có như vậy mới khống chế được bọn này ...
- Tiếng đàn ngưng rồi. Kazuha chợt nói. Không lẽ Hakuba ...
- Mau tới đó. Hatori nói.
Rồi hai người chạy qua những khe đá và bắt gặp một cảnh mà có lẽ cả đời Hatori cũng không thể nào quên, cậu dám chắc đây là thời điểm đáng nhớ nhất trong cuộc dời khi mà Hakuba chạy trước, kéo theo phía sau là ... một bầy Zelan phải đến cả chục con đang rượt theo. Trông Hakuba lúc đó thật thảm hại, ít nhất là cậu nghĩ thế, và mặc dù cậu rất muốn cười nhưng lại không thể cười được, khi mà tính mạng của cả ba đang trong hoàn cảnh giống nhau.
Nhưng khi quay đầu lại, cả ba nhận ra họ đã bị bao vây, xung quanh họ, trên dưới đều có những con Zelan, chúng gầm gừ chuẩn bị tấn công. Hakuba dựng màn bảo vệ.
- Cậu có nhận ra rằng chúng hoàn toàn khác biệt với những gì ta biết không? Hatori hỏi Hakuba.
- Cậu cũng cảm nhận được sức mạnh và độ cuồng dã của chúng à? Điều kỳ lạ là tiếng đàn của tớ không làm chúng bị khuất phục, chị tạm dừng lại thôi. Cậu tìm được con chỉ huy chưa?
- Rất tiếc là chưa.
- Tớ ước có Ran ở đây. Kazuha nói nhỏ, cô ấy chỉ cần vung tay thế là chúng ta có thịt cho bữa tối ngon tuyệt.
- Cậu nghĩ tớ không bằng cô ta sao? Hatori cau mày.
- Xì, cậu làm sao có thể tuyệt bằng cô ấy chứ. Kazuha xua tay, cô cố tình trêu chọc anh chàng một chút.
Hatori lầm bẩm gì đó, cậu cảm thấy ấm ức khi bị so sánh với một cô gái, nhưng nói đúng thì cô ấy là một kiếm pháp sư rất giỏi.
- Kazuha, cậu có thể gọi lên con gì đó giúp chúng ta trong trường hợp này không? Hakuba chuyển đề tài.
- Mình không biết nữa, mình không biết gọi con nào thì được.
- cứ gọi con nào cũng được cả. Hakuba nóng. Lũ Zelan bắt đầu tấn công và chúng đang bị vòng bảo vệ ngăn cản, nhưng có lẽ không được lâu.
Trong khi đó mấy bộ xương khô mà Kazuha gọi ra đã bị một nhát quật đuôi rụng tơi tả.
- Cậu không gọi được con nào cỡ con cá voi ở biển được à? Hatori hỏi.
- Tớ không biết, lúc đó tự nhiên tớ làm được thôi.
- ! ... Cố nghĩ đến con gì khác đi, bà chằn. Hatori nói, thanh kiếm trên tay cậu vốn không được dùng để sát sinh. Mà đúng ra thì nó không thể chém được ai, nên được gọi là giả sát, nó chỉ có tác dụng gia tăng lực tác động của người sử dụng, là một công cụ phép thuật khá hiếm. Tuy cậu có thể tả xung hữu đột, nhưng với một đống này thì ...
- Cậu nói gì? Kazuha nổi cáu.
- Cậu, đồ nặng như heo, đồ ngốc, đồ không biết dùng phép thuật, lêu lêu ...
- HATORI.
Năng lượng trong người kazuha bùng lên giận dữ. Trong lúc vô tình nổi nóng, cô nàng đã triệu tập hỏa sát long. Cô nàng nhìn Hatori đầy “sát khí”.
- Có con Zelan phía sau kìa. Hatori chỉ.
Kazuha vung một tay lên, cô không nói gì, một cái đuôi lửa đập ngang người con Zelan, cháy xém, nó kêu ắc ắc vào cái trước khi bị nướng chín trong ngọn lửa. Bọn zelan lùi lùi lại nhìn con khủng long lửa gườm gườm. Hai hố mắt sâu hoắm lập lòe ánh lửa, nó phì ra hai luồng lửa ở mũi.
- Rốt cuộc thì giờ cậu có thể hạ chúng rồi đấy. Hatori quay đi. Cậu đã cố tình làm cô nàng tức giận để cô nàng có thể phát huy được hết khả năng của mình.
Khi hiểu ra vấn đề và nhìn lũ Zelan với sát khí đằng đằng, Kazuha chuyển chúng thành đối tượng chịu đòn thay cho “đồ đáng ghét” vừa chọc tức cô. Con khủng long lửa nhảy bổ vào đám Zelan và bắt đầu thể hiện quyền năng lửa có thể thiêu trụi tất cả của mình. Nó gào thét, gầm rú điên cuồng và nướng chín bất kỳ con Zellan nào đang ở gần đó. (Sao đoạn này mình thấy tội cho lũ quái vật thế nhỉ, hik, dù sao cũng là sinh tồn, nhưng mà ... chắc mình không có khả năng viết những kiểu hành hạ động vật ).
Đương nhiên, lúc này hai nhân vật còn lại chỉ biết đứng im “thương thay” cho lũ zelan, bởi “quái vật” duy nhất lúc này đang tồn tại là ... (ai cũng rõ rồi đấy).
“Cậu có làm hơi quá không?” Hakuba hỏi nhỏ.
“Tớ không ngờ là cô ấy giận đến thế”.
“Liệu mà xin lỗi người ta sau vụ này đi”.
“...”
Chương 15: Người thợ rèn

Robert học rèn kiếm từ một người đàn ông trong làng và ham thích bắt đầu từ đó. Từ nhỏ cậu bé Robert đã mong muốn làm được điều gì đó thật lớn lao, nhưng cậu đã bị thu hút bởi ánh lửa bếp lò và những tiếng đập chát chúa. Càng đi sâu và tìm hiểu thế giới của kiếm và lửa, cậu càng trở nên mê say. Chưa đầy 20 tuổi, cậu đã trở thành một thợ rèn có kinh nghiệm và kỹ năng bậc nhất.
Năm xx.
Kinh thành thủ đô vương quốc.
Chàng trai Robert vừa đặt chân qua cánh cổng thành, vội đi thẳng đến khu chợ buôn bán vũ khí nổi tiếng. Cậu lật từng thanh kiếm, xem xét từng lưỡi dao và .. lắc đầu.
- Này.
Một bàn tay đánh vào mặt bàn làm rung chuyển cả những thứ đặt trên đó, bàn tay to bản, cơ bắp và một gương mặt hằm hằm với cái đầu được cạo trọc có duy nhất một chỏm tóc dài được buộc cao ra đằng sau, gương mặt phì nộn với bộ ria mép khá đẹp và đôi mày rậm dữ tợn:
- Cậu muốn mua hay không? Lão ta hỏi.
- Tôi muốn xem thôi, những thứ này, kỹ thuật quá tồi, lưỡi đao khá dễ bị mòn và lửa còn non, như vậy mà cũng có thể bán được sao?
- Không mua thì xéo. Lão ta hằm hằm.
- Được rồi, được rồi, tôi đi. Robert nhún vai, cậu muốn tìm xem có ai có thể dạy thêm cho cậu những kỹ thuật tốt hơn thông qua thành phẩm của họ.
Cậu xem xét tỉ mỉ và đưa ra nhận xét đến nỗi những người bán hàng đều muốn đuổi cậu đi. Chán nản, cậu lơ ngơ đi qua những con phố lùm xụp, và đang tính kiếm thuê một chỗ trọ trước khi trời tối. Cuối cùng thì cậu cũng tìm được một chỗ trọ khá tốt bên trên một quán ba ầm ĩ.
Thả mình xuống giường nhìn ra ngoài, trời đã về khuya, ở đây có phục vụ cả bữa tối nên cậu không lo đói. Nghĩ rằng mình sẽ ngủ được một chút thì cậu lại bị đánh thức bởi tiếng lộn xộn và đổ vỡ phía dưới nhà.
- cô gái, đừng ... đừng.
- đồ háo sắc, không cho chúng mày một bài học thì ta không phải là người. (giọng con gái)
(tiếng cốc chén vỡ và tiếng người la oai oái).
- con nhóc đáng ghét. Bộc phá quyền.
- He he, đây mà gọi là bộc phá quyền hả?.
Rầm.
Trước khi Robert hiểu ra mọi chuyện thì giường của cậu đã bay lên không trung và cậu bị tung lên trần nhà. Giữa phòng cậu, một vết nứt toang hoác và ánh sáng hắt lên, những mảnh vỡ cùng chiếc giường rơi trở lả tả. Trên nóc nhà, một lỗ thủng nữa được tạo nên, mà theo cậu hiểu thì đã có ai đó vừa bị bay ra khỏi đó theo đúng nghĩa đen.
- Đấy mới là bộc phá quyền. Ha ha ha ha (giọng con gái).
Bên dưới hoàn toàn im lặng.
Robert vừa cảm thấy tò mò vừa cảm thấy sợ người vừa đánh đòn đó. Cậu tò mò ngó xuống bên dưới qua lỗ thủng.
Một cô gái với đôi mắt xanh và mái tóc dài vàng óng, mặc bộ đồ kị sỹ với màu đen. “Xinh đẹp”, đó là điều đầu tiên cậu đã nghĩ đến khi nhìn thấy cô ấy. Còn chưa kịp hiểu tại sao mình lại ở dưới đất và bị cô ấy đặt một chân đè lên ngực, Robert đã nhận ra, cậu hoàn toàn bị khống chế. Quá choáng váng, vì cậu cũng là một thợ săn có tài và thể lực cường tráng, vậy mà trong nháy mắt, cậu bị lôi xuống nằm dưới nền nhà và bị khống chế hoàn toàn.
- Ấy ấy, cậu ấy là khách trọ, chủ nhà, đang núp sau quầy vội nói.
- Ầy, khách trọ, vậy là không phải đồng bọn của Khull, tốt. Xin lỗi, cậu đứng lên được chứ. Cô gái đưa tay trước mặt Robert.
- Hả, được, Robert, cũng nắm lấy tay cô ấy và đứng dậy.
Cô gái quay lại chỗ vợ chồng chủ quán đặt lên một túi tiền.
- Chỗ này chắc đủ đền bù cho những chuyện này. Hy vọng là ông bà sẽ không tính toán.
- Không dám, không dám. Hai người nhũn nhặn.
Cô gái cầm lấy thanh kiếm đặt trên bàn và định đi ra cửa.
Robert bây giờ mới nhìn xung quanh, toàn bộ bàn ghế vợ vụn, một vài chỗ trên bức tường đã rạn nứt, hơn chục người đàn ông nằm ngổn ngang với khuôn mặt bầm tím. “Cô ấy đã gây ra tất cả chuyện này sao”, bất giác cậu cảm thấy người phụ nữ này thật tuyệt. “Gì vậy, tuyệt sao, cô ấy mém cho mày ăn đòn đấy”, không hiểu sao khi thấy cô ấy đi ra, cậu lại gọi với theo:
- Này, khoan đã.
- Chuyện gì? Cô gái quay lại.
- À, ừm, cô thấy đấy, .... cô đã làm bay chiếc giường của tôi....
- Ý anh là không có chỗ ngủ hả? Ê, chủ quán, ông vẫn có phòng khác chứ?
- Vẫn còn, vẫn còn. Chủ quán trả lời.
- Vậy anh chuyển qua phòng đó mà ngủ. Cô gái nhìn Robert. Hay là anh muốn tôi phải đền anh một cái giường mới, hay chỗ ngủ mới, hay muốn đi theo tôi? Cô gái túm cổ áo cậu và hỏi với giọng lả lơi.
- Không, không ... tôi ... Robert nóng bừng mặt. Bất ngờ cô gái cười lớn, đưa tay xoa xoa mặt cậu một cách vô tư.
- Trai làng quê à, thật thú vị, tôi tên là Titapha, đội trưởng đội An ninh ở đây, nếu muốn hãy đến tìm tôi ở doanh trại quân đội trong thành phố.
Titapha vỗ võ nhẹ vào mặt anh chàng nở một điệu cười làm say mê lòng người. Cảm tưởng rất lâu rồi, Robert vẫn đứng đó với trạng thái lơ mơ. Mãi về sau này anh mới biết đó là cuộc gặp gỡ định mệnh đã làm cho tên tuổi của anh được sánh ngang hàng với những kỵ sỹ giỏi nhất.

..................
-----------------------------------------------------
- Vậy là sau đó ngài đã đến gặp sư phụ phải không ạ? Ran hỏi, cô thật muốn nghe tiếp câu chuyện về họ. Robert ngày đó chính là ngài Adam bây giờ, đang ngồi trước mặt cô, nhưng việc này làm cho Shinichi tự hỏi làm sao ông ấy có thể sống lâu như vậy.
- Đúng vậy. Robert chậm rãi trả lời, điếu thuốc trên tay đã tàn, vẻ mặt tư lự như đang nhớ lại khoảng thời gian đã qua.
“Sáng hôm sau ta đã đi tìm cô ấy, và trở thành một thuộc hạ của cô ấy ngay trong ngày hôm đó. Cũng nhờ đó mà ta đã trở thành một thợ săn quái vật, cho đến cách đây hơn một trăm năm, sau khi chuyện đó xảy ra, ta ẩn cư ở nhiều nơi và cuối cùng là ở đây”.
- Cuối cùng? Ran và Shinichi đồng thanh.
- Không phải cả hai đứa đều thắc mắc làm sao ta sống lâu như vậy sao? Robert cười, gõ gõ tàn thuốc vào mép bàn. Cả ta và Titapha đều là người cuối cùng của quãng thời gian đó cho đến nay và cho đến hôm mà cháu đến đây, ta đã cảm nhận được, công việc cuối cùng, lý do để ta tồn tại đang đến.
- Công ... công việc? Không phải ngài là một thợ rèn sao? Ran hỏi.
- Công việc đó có liên quan đến Ran phải không ạ? Shinichi hỏi.
- Liên quan đến tớ? Ran nhìn sang chỗ Shinichi, rồi như chợt hiểu ra, cô hỏi lại, vậy ...
- Vì ta, vì ta mà Titapha đã mất đi đôi chân, và Titamot đã khiến cho cô ấy không thể thoát khỏi giao ước. Nhưng cô ấy đã để lại cho ta một nhiệm vụ cuối cùng, và vì nó mà ta có thể tồn tại đến nay. Robert nói với một điệu trầm buồn.
Tất nhiên, Shinichi và Ran không thể ngờ được, một trong bốn kỵ sỹ hoàn mỹ lại chính là ngài Robert, họ được đánh giá là những kỵ sỹ giỏi nhất, mạnh nhất và có nhiều công lao nhất. Nhưng công việc cuối cùng mà ngài Robert nói là gì?
- Đó là việc hàn lại thanh kiếm Lôi trấn quang tiên. Hay Titapha thường gọi nó là Tinycat.
- Eh, TinyCat, nhưng thanh kiếm này, đâu cần phải ... Ran lôi ra chiếc vòng đeo cổ và biến nó trở lại hình dạng kiếm như cũ.
- Nó và con dao găm mà cháu đang đeo trên người kia, thực chất là một.
Robert lại chìm vào một hoài niệm xa xôi:
“Titapha có một cô em gái cùng cha khác mẹ tên là Titamot, không giống như cô chị, Titamot lại nghiên cứu về ma thuật cấm. Trong khi Titapha luôn tôn trọng người khác, kể cả là thường dân, nô lệ hay binh lính, thì Titamot coi những người kém hơn địa vị mình chỉ là con tốt thí trong trò chơi của bà ta. Trong những nỗ lực ngăn cản Goman và Titamot, Titapha đã sử dụng một phép thuật liên kết và tách thần kiếm của mình làm hai phần. Chính ta là người đã tạo ra con dao đó từ phần được tách ra. Đáng ra phép thuật đó đã có thể thành công nếu ...”, Robert thở dài. Hắc pháp sư Titamot đã gần như giết chết ông trước khi phép thuật có hiệu lực. Titapha, bằng sức mạnh cuối cùng đã đỡ cho ông nhát chém cuối cùng và trước khi cả hai người đó bị cuốn vào phép thuật, Titapha đã giao cho ông nhiệm vụ phải sống, để hồi sinh lại linh kiếm. Ông biết rõ Titapha có khả năng tiên tri, nhưng ông đã trải qua những năm tháng đầy chán nản và hy vọng, cho đến hôm nay, có thể nói, ông đã hiểu hết được câu chuyện năm xưa.
- Sư phụ bị thương là do bà ta sao? Ran đứng bật dậy giận dữ. Sư phụ chưa bao giờ nói về chuyện đó, ngay cả khi cháu có hỏi.
- Phép thuật đó yêu cầu sự hy sinh, có lẽ một phần sức mạnh của thanh kiếm đã bảo vệ cô ấy khỏi cái chết, và sự liên kết đó cũng cho ta tồn tại đến bây giờ. Nhưng nếu cô ấy đã chết và Titamot chưa chết. Gương mặt ông chợt trở nên kinh hãi. Mụ ta ... không thể thế được.
- Sự phụ nói rằng phép thuật đó đã bị hóa giải khi lũ tay sai của Titamot và Drakdark tìm ra nơi di chuyến của phép thuật. Titamot đã sửa dụng 13 người đại diện cho 13 gia tộc và khóa được phép thuật đó, nhưng trong một giới hạn nhất định, Titapha và bà ta vẫn bị liên kết với nhau. Nhưng sau này, sư phụ đã chọn cái chết yên bình. Ran cúi gằm mặt nhìn hai món vũ khí cô đặt trên bàn.
- Giây phút cuối cùng của cô ấy ... Robert trầm ngâm.
- Sư phụ dần tan biến trong tay ... cháu. Người không nói gì chỉ mỉm cười rất ... rất ấm áp.
..... (im lặng).

Quay trở lại sa mạc, nơi nhóm bạn của Ran và Shinichi đang ở. Tình vào thời điểm này là khoảng một tháng sau khi Ran và Shinichi biết về câu chuyện trên.
Lửa và nắng nóng làm cho toàn bộ khu vực trở nên nóng bỏng, nhưng cũng nhờ có Kazuha mà Hakuba và Hatori đã khống chế được con đầu đàn, bọn Zelan gầm gừ quay về tổ của mình. Nhưng điều mà Hakuba và Hatori thắc mắc chính là việc bọn chúng đã đi ra khỏi lãnh địa của mình. Theo những dấu hiệu cho thấy, bọn chúng mới di chuyển đến đây, và điều kỳ lạ là có cả con non trong trận chiến. Với linh cảm của các nhà thám hiểm nhà nghề, họ cảm thấy có gì đó không đúng. Có điều, cho đến tận lúc này, khi đêm đã xuống, Hatori vẫn chưa nói được câu xin lỗi với cô bạn mình.

Sáng hôm sau, họ tiếp tục tiến sâu vào vùng đất bên trong mà không biết rằng sẽ có một cuộc hội ngộ thú vị đang chờ họ phía trước.


(Đoạn này tác giả khoe tý: chẳng là hôm nay được nhìn thấy mây ngũ sắc, đẹp quá, chụp ảnh lại mà nó hơi xấu, nhưng kỳ thực là do ánh mặt trời phản chiếu vào các hơi nước của đám mây mù bên dưới tạo khúc xạ mà thành, hôm nay khả năng là HN lại ngập. Dù sao thì đúng là kỳ quan của tạo hóa).

----------

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Thu Jul 26, 2012 5:48 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Chương 16: Devil Hunter

Những cơn gió của sa mạc nóng rát khiến cho con người ta phải lấy tay che mặt lại. Nhưng điều đó cũng không phải là quá tệ so với cái nơi mà họ đang đứng đây.
G .. r.. .à .. o.
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng cả ba không khỏi giật thót tim, cảm giác như ngưng thở và tim bất giác nhảy một phát ra ngoài. Đó là tiếng gầm của một con thú đối diện tầm nhìn của mọi người. Kazuha, Hatori và Hakuba đang đứng trong một khe núi hẹp, nép phía sau những mẩu đá lởm chởm nhìn con quái vật toàn thân màu nâu, đôi mắt đen và hai cái sừng vừa gây ra tiếng gầm khủng khiếp. Cả ba nín lặng.
Con vật nhìn quanh và tập chung rất sâu và khe núi đối diện, nhưng có vẻ nó không phát hiện ra điều gì khả nghi, cộng với việc từ phía bên đó tới bên này là một khe núi khá rộng, và vách núi cheo leo, điều đó có vẻ làm nó không muốn quan tâm đến cái mùi lạ phảng phất mà nó vừa cảm thấy. Một lúc, nó bỏ đi dọc theo con đường vách đá đi lên trên cao được tạo sẵn bởi tự nhiên.
Cả ba thở phào, nhưng vẫn không dám thở mạnh. Họ đều có cảm giác không an toàn.
- Cậu có nhận ra con quái thú đó không? Hatori hỏi nhỏ Hakuba.
- Nếu không nhầm thì đúng là nó. Hakuba trả lời với vẻ mặt nghiêm trọng.
- Vậy nó là con gì vậy? Kazuha giờ mới cảm thấy trấn tĩnh được đôi chút.
- Nó là ...
- Không hỏi cậu.
Hatori đang định trả lời thì bị Kazuha gạt làm cho anh chàng bí xị mặt, vụ xin lỗi bất thành càng khiến cho anh chàng lo lắng hơn khi nghĩ rằng Kazuha đang lạnh nhạt hơn với hắn. Bất chấp thái độ của “bất hợp tác” của Hakuba, Kazuha không cho anh chàng cơ hội từ chối với đôi mắt “ngây thơ” hình viên đạn. Hakuba bất giác lạnh sống lưng. Nhưng cậu đương nhiên không để mất vẻ điềm tĩnh vốn có.
- Trong thư viện của trường mình có khu sách cổ rất hạn chế người đến xem và không được mượn về cậu nhớ không?
- Có, nhưng nó thì liên quan gì đến chuyện này.
Hakuba đành phải phớt lờ khuôn mặt bí xị của cậu bạn giảng giải cho Kazuha.
- Trong cuốn sách nói về những quỷ tộc, một nhà thám hiểm đã từng kể về một sự gặp gỡ kỳ lạ khi ông suýt chết bởi một quái vật cấp S. Họ có thể biến mình thành những con quỷ mà hoàn toàn không bị mất đi lý trí, bù lại họ có được sức mạnh to lớn và tự gọi mình là Devil Hunter, tộc thợ săn quỷ. Cho đến nay không ai biết họ sống ở đâu và hình dạng con người họ như thế nào, nhưng ông ta có nhắc đến việc họ có một dáng dấp chung khi ở dạng quỷ, đó là thân hình màu nâu, mắt đen, khác với quỷ, đôi sừng cứng và dài mọc thẳng lên trên, dáng đi thẳng, mặc dù dưới bóng tối hình dạng của họ biến đổi khác hơn, nhưng những đặc điểm đó, ở con quỷ chúng ta vừa thấy, tay chân của nó hoàn toàn giống người, và thân dưới được mang một chiếc quần, điều này cho thấy hắn ta có thể là người của tộc Devil Hunter.
- Nhưng nếu như vậy thì tại sao chúng ta phải trốn đi. Kazuha băn khoăn.
- Bởi vì chúng ta chưa biết rõ về hắn ta, và theo như tớ thấy, có thể hắn chính là nguyên nhân khiến cho bọn Zelan di chuyển ra xa phía ngoài kia. Hatori bực bội.
- Hứ, ai khiến cậu trả lời.
- ...
- ... Hai người đủ rồi đấy, đúng là đồ trẻ con. Nên nhớ rằng, một người trong tộc đó có sức mạnh rất lớn của quỷ và kỹ năng chiến đấu của thợ săn, nhưng cũng không có gì đảm bảo về câu chuyện của nhà thám hiểm đó vì cho đến nay chưa ai biết được họ ở đâu và trong hình dạng con người thì như thế nào. Vậy nên nếu hai cậu có vấn đề gì cần giải quyết thì giải quyết luôn tại đây, .. Hakuba tức tối đi ra ngoài, tôi sẽ đi xem xét xem có dấu tích gì không, và đừng có làm phiền tôi. Cậu ngoảnh đầu lại cảnh báo.
Hai người còn lại, khi thấy mặt nhau lại tức tối quay đi mỗi người nhìn một hướng.
.........
Hakuba vịn dọc theo những vách đá sần sùi và nóng rát men lên phía trên các ngọn núi để nhìn cho rộng hơn. Theo những gì được mô tả, cậu chắc chắn đang ở trong khu vực thánh địa âm nhạc. Nơi này còn lưu lại nhiều dấu vết của lũ Zelan, những vết chân, dấu cào xước và cả những dấu tích “đặc biệt” để đánh dấu lãnh thổ đều cho thấy chúng mới rời đi không xa. “Vậy là rõ ràng con quái vật hình người đó đã đuổi chúng đi nơi khác, hay là còn nguyên do gì khác? .. Nếu bọn chúng săn mồi theo các bãi cát phía bắc thì từ đây đi ngược lại với hướng mình tới là thuận lợi nhất, điều đó lý giải vì sao chúng phải đưa theo các con non trong bầy đàn, dường như bầy của chúng đã thiệt hại đáng kể trước đó”. Bất giác cậu hơi tiếc nuối về việc đã xảy ra khi họ gặp lũ quái thú, nhưng đó là cuộc chiến sống còn, nếu Kazuha không gọi được con khủng long lửa đó thì có lẽ cả bọn hiện tại không còn đứng trên mặt đất nữa. Hakuba bắt đầu xem xét kỳ các tảng đá và tìm kiếm những dấu hiệu. “Thông thường thì dấu hiệu có thể là bất kỳ cái gì có hình thù kỳ lạ hoặc biểu tượng đặc biệt nào đó”. Vừa đi, cậu vừa nhìn ngó xung quanh. “Nhưng mình đã xem kỹ ở đây mà không tìm thấy bất kỳ cái gì gọi là dấu hiệu cả, đã đi khá xa so với khu vực được đánh dấu rồi, .... kia là, có người đang đến đây sao?”. Cậu vội núp sau một tảng đá nhỏ gần đấy nhìn cái bóng mờ mờ phía xa đang tiến tới.

..................
Trở về vài ngày trước khi họ lên đường và tạm thời gác lại câu chuyện của về thánh địa âm nhạc và Hakuba, chúng ta đi dọc theo con sông Amaziki vĩ đại chảy xuyên qua lục địa Biatomix, trên hơn 5000 km nối với lục địa Anber, tại thượng nguồn của con sông là cánh rừng nguyên sinh hùng vĩ Amaziki với những cây cổ thụ mười người ôm không xuể, những con thú đủ hình dáng chủng loại đến những con côn trùng nhỏ xíu. Đây chính là cánh rừng lớn nhất lục địa Biatomix, và người ta còn nói nó là cánh rừng lớn nhất thế giới, cổ xưa nhất và nhiều điều bí ẩn nhất. Ví dụ như lời đồn về những cánh rừng không thể đốt được, những cái cây phát ra tiếng khóc trẻ em hay những bóng ma xanh lè lởn vởn phía sau những lùm cây. Đây cũng được coi là nhà của nữ thần rừng Gaia, nơi linh thiêng con người không được quyền xâm phạm. Nói như vậy chẳng qua là thể hiện sự thành kính của con người đối vớ rừng cây. Thật vậy, con người trong thời đại này nhận rõ sự quan trọng của cây cối đối với nguồn nước hay điều hòa sinh thái, bởi họ nhận thấy nguồn gốc của tất cả các con sông đều xuất phát từ rừng rậm, rừng càng lớn, con sông càng nhiều nước, kèm theo đó là cả một nguồn lương thực dồi dào và phát triển. Khi lá cây rụng xuống và xuất hiện những cơn mưa, chính lá cây đã giữ chúng lại, thấm sâu dần vào đất, rồi đất thanh lọc những giọt nước tạo ra một nguồn nước dồi dào vĩ đại, và con sống Amaziki được tạo nên từ những giọt nước vô cùng nhỏ nhoi ấy.
Trên con thuyền nhỏ có hai người đang ngồi ở hai đầu trái ngược nhau bơi ngược theo hướng dòng nước lặng. Một chú chó trắng toát nằm lim dim với đôi tai thi thoảng vểnh lên khe khẽ để nghe tiếng động xung quanh đang nằm lười trên mạn thuyền. Hai bên bờ sông, nước dâng ngập lên cả những thân cây nhỏ, đây đó, một vài con rái cá bơi và vắt mình lên một cành cây vắt ngang mặt nước thưởng thức con mồi đang ngậm trong hàm răng. Tiếng rúc của một số con chim đang đi săn mồi và tiếng rào rào của những tán cây lay động trong gió. Một màu xanh bạt ngàn hùng vĩ khiến cho Ran ngẩn ngơ, thậm chí cô cũng quên luôn mái chèo trên tay mình, nhưng có lẽ điều đó cũng chẳng ảnh hưởng tới tốc độ con thuyền. Trên mạn thuyền, nhìn cái bóng của bản thân mình đang lướt trên mặt nước, Shinichi cất tiếng hỏi.
- Ông có chắc mình không lạc đường chứ ạ? Ít nhất là đã rất lâu ông mới quay lại chỗ này.
Nói rồi cậu ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang chèo thuyền một cách thong dong. Ông mặc một chiếc áo màu bùn trắng, phía sau là một bọc vải to lớn, mà cậu biết đó là một thanh đao, và đôi tay với cơ bắp cuồn cuồn đang đưa con thuyền ngược dòng đi vun vút.
- Ta tin rằng mình không nhầm đâu, cậu nhóc ạ. Nơi này vẫn như xưa dù đã rất lâu ta không quay lại đây.
- Nhưng cháu vẫn thắc mắc liệu thời gian quá lâu như vậy thì người mà ông muốn tìm có còn sống hay không?
- Ha ha, thời gian của họ, khác với con người. Cũng như thời gian của cháu khác với hình dạng của loài mà cháu đang mang hiện nay.
- Một cách so sánh không giống nhau chút nào. Shinichi làu bàu. Cậu vốn vẫn bị ông ấy trêu chọc như vậy, nhưng lần nào cậu cũng tỏ vẻ khó chịu một cách giả tạo, mà thực ra chỉ hai giây sau là cậu lại quên mất điều đó.
- Titapha đã câu được một con Batimat trên dòng sông này đấy.
Ông nói khi thấy Ran đang cúi nhìn một con cá nhỏ bơi trên bề mặt nước.
- Sư phụ đã câu được một con Batimat sao ạ? Thật tuyệt, vậy mà sư phụ chẳng bao giờ kể cho cháu nghe về chuyện đó. Cháu chắc là sư phụ đã rất thích hai chiếc càng của nó.
- Hô hô, đó là sau khi cô ấy để vọt mất nó, và đến lần thứ hai cô ấy mới rút ra bài học rằng mất càng coi như cá đã nằm trên thớt.
(Batimat: một loại cá – thủy quái sống dưới nước, chúng khá hiếu chiến và thịt rất ngon, tuy nhiên một con Batimat đủ sức phá hoại cả một con tàu lớn. Con trưởng thành có thể dài đến 15 m.)
- Eh, Đại pháp sư cũng bị hụt sao ạ? Shinichi chế thêm.
- Lúc đó cô ấy chưa là đại pháp sư, và trên con sông này cũng không có nhiều cây như bây giờ. Theo ta nhớ thì khu vực này còn có cả đầm lầy nữa, nhưng bây giờ nó đã bị bao chùm bởi nước rồi.
- Vậy hai người đến đây vì việc gì ạ?
- Chúng ta không chỉ có hai người, chúng ta có một nhóm tám người và trên đường truy lùng kẻ tội phạm khét tiếng Bogi.
- Bogi? Ran buột miệng.
- Kẻ đã giết chết mười hai người vô tội trong đó có 3 trẻ em và hai người phụ nữ, bị kết án năm xx và tháng 10 năm đó đồng bọn đã giúp hắn trốn trại.
- Eh. Ran cảm thấy bản thân bỗng run lên một chút vì tò mò xen lẫn sự phấn khích trong cuộc rượt đuổi của sư phụ.
- Vậy cuối cùng sư phụ đã bắt hắn thế nào vậy thưa ngài Robert? Cô hỏi người đàn ông với cái nhìn trực diện. Người ta nói rằng hắn dường như chỉ còn cái xác không hồn khi bị tử hình.
- Đó là một câu chuyện không mấy dễ chịu. Ông già nhăn trán một chút khi nhớ lại chuyến đi đó, cùng lúc ông cũng bỏ qua cái nhìn chăm chú của Ran và Shinichi mà nhìn xung quanh mấy bụi cây gai lùm xùm trên mặt nước. Rồi ông đánh tay chèo vào nhánh sông bên trái đi xuyên sâu vào phía bên trong.
Con đường đi càng ngày càng hẹp, nhìn xuống dòng nước Shinichi chỉ thấy một màu xanh sẫm, cậu nghĩ bụng đoạn nước này tuy nhỏ nhưng rất sâu, “nhưng không có nước ra từ hai bên bờ ...”. Bất chợt cậu để ý phía trước bị chắn bởi một lùm cây leo rậm rạp lùm xùm.
- Đường cụt sao? Ran nhìn về phía trước mặt.
..
Chắc là mọi người đang rất thắc mắc tại sao những người này lại có mặt ở đây? Đương nhiên là vì để hàn lại cây kiếm linh hồn hiện đang do Ran sở hữu.Tuy nhiên, để có thể làm được điều đó họ phải có một chiếc lò luyện đặc biệt, theo những gì Robert còn nhớ thì ở vùng đất của tộc người quỷ (hay thợ săn quỷ) có một cái như thế.
...
Robert sử dụng mái chèo khéo léo đưa con thuyền đi xuyên qua bụi cây lùm xùm, bên trong là một cái hang tối tăm và trần thấp đến nỗi cả ông và Ran đều phải cúi mình rạp xuống lòng thuyền mới không bị va vào trần. Robert đúng là một tay chèo cự phách, ông khéo lèo điều khiển con thuyền luồn lách qua những nhũ đá ẩm thấp và lối đi vòng vèo mà không bị mắc kẹt trong bóng tối hay giữa những đoạn rẽ hẹp. Cuối cùng mọi người cũng đi được đến cửa hang phía bên kia. Tanktank ngẩng đầu lên tỏ vẻ thích thú trong khi cả Ran và Shinichi cùng ồ lên ngạc nhiên. Phía bên trong sau dãy núi, là một con sông tuyệt đẹp với dòng chảy lờ lững nằm giữa hai dãy núi bạt ngàn nhìn lên bầu trời xanh thẳm cao vút. Tựa một hình vẽ in trên nền trời nếu như bạn nằm ngửa trong lòng thuyền và nhìn lên phía trên.
- Đây chính là cổng vào của vùng đất thợ săn quỷ. Cái hang động đó trước đây có một con rắn khá lớn, chính là nó đã hút mất hồn tên Bogi và đả thương hai người trong nhóm. Về sau chúng ta đã giết được nó và khám phá ra vùng đất phía bên này. Đây cùng là nơi mà ta học được rất nhiều kỹ thuật làm kiếm, và cả đấu kiếm.
- .... (cảm xúc không nói nên lời).
.....................

Giờ quay trở lại với người đang đi vào thánh địa âm nhạc mà Hakuba đã vô tình nhìn thấy, cô ấy tên là Helena, một nữ quỷ, (nói thế thì nghe hơi quá đáng), đúng ra phải gọi là người hóa quỷ. Cô ấy là một người phụ nữ thuộc tộc thợ săn quỷ. Tuy phần lớn con người đều không biết đến sự tồn tại của họ, nhưng không phải tất cả, trong đó có những pháp sư kỳ cựu hay những nhà thám hiểm kiên cường. Họ đã tìm ra cách hòa nhập máu của người và quỷ tạo nên một thế hệ những chiến binh mạnh mẽ và khủng khiếp để bảo vệ chính họ khỏi cuộc tấn công của quái thú hay quỷ dữ. Họ tồn tại rất lâu trước khi con người biết đến họ, cũng như họ biết đến con người. Do bị cách biệt bởi rừng rậm núi cao, nên cuộc sống của họ cũng phát triển theo một cách riêng, cho đến khi có những con người đầu tiên tìm đường vượt qua được khoảng cách địa lý đó.Tuy nhiên, một số kẻ lại cho rằng họ là hậu duệ của quỷ dữ, hiếu chiến và cần bị tiêu diệt, chính vì nỗi sợ hãi của con người trước vẻ ngoài của mình mà họ không muốn xuất hiện trước mặt con người cũng như giao lưu với họ. Việc cô ấy có mặt ở đây chính là do con quái thú mà nhóm Hakuba mới gặp.
Mặc dù là tộc người mang trong mình dòng máu của quỷ và có thể chế ngự được nó, nhưng điều gì sẽ xảy ra khi họ bị ép buộc nhận thêm dòng máu quỷ vào cơ thể? Nếu quá sức chịu đựng thì có lẽ không cần phải tưởng tượng quá nhiều. Con quái vật đã đuổi lũ Zelan ra khỏi địa phận chính là câu trả lời cho điều đó. Tất cả chỉ vì tham vọng quá lớn của một số kẻ tự cho mình là thánh thần và khinh rẻ mạng sống cũng như sinh mệnh của người khác. Khi sức chịu đựng đạt tới giới hạn tối đa, người đó sẽ mất đi ý thức và bị khống chế ngược lại theo bản năng của loài quỷ. Giống như một kẻ điên dại mất hết ý thức nhưng lại sở hữu một sức mạnh vô biên, chính người đó đã gây ra cho cô vô số vết sẹo, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc, truy tìm và tìm cách đưa hắn trở về với con người trước đây của hắn.


Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Thu Aug 02, 2012 7:32 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối



Chương 17: Bí Mật Quái thú
(a)
Hakuba nghĩ rằng cậu có thể bí mật đi theo người lạ nên không để ý rằng cậu đang đứng ngược hướng gió. Kết cuộc là bị Helena chặn đầu. Cậu nhận ra cô gái trong ngôi làng hôm cậu gặp Makoto.
Sau khi nghe Hakuba nhắc đến con quái vật mà nhóm của cậu đã nhìn thấy, Helena bắt cậu đưa trở về chỗ của họ. Với khả năng hơn người về khứu giác, cô gái tiến sâu vào trong sườn núi không một chút nao núng, bỗng cô quay người lại bất ngờ:
- Tại sao các người lại theo tôi? Cô hỏi.
- Chúng tôi cũng cần đi vào trong đó. Hakuba trả lời.
- Chúng ta chỉ cùng đường thôi. Hatori nói.
Trong khi đó Kazuha lại cảm thấy sợ ánh nhìn của cô ấy nên đứng phía sau cậu bạn im lặng.
- Các cậu ... tìm gì?
- Chẳng phải tôi đã nói trong lúc ăn rồi sao, tôi muốn bản nhạc truyền thuyết.
- Tôi không đảm bảo an toàn cho các cậu khi đi phía sau tôi đâu. Helena nhìn xung quanh. Rồi đột ngột cô rẽ nhanh vào một hẻm núi nhỏ khiến cho mấy người đang cảm thấy tò mò nửa dè chừng nửa ngại ngùng.
- Còn không mau vào đây. Helena ngó đầu ra, đôi mắt của cô có màu vàng rực.
- Eh? Tại sao vậy? Kazuha hỏi khi mọi người đang cảm thấy lạ.
- Tránh bão cát. Helena nói.
Chỉ một lúc sau từ phía chân trời nổi lên từng tiếng gầm rú rùng rợn kèm theo đó là những khối cát khổng lồ bay trong không trung và những hạt bụi cát mù mịt bị cuốn tung lên. Ngồi trong chiếc hang hẹp nhìn bên ngoài, Kazuha đánh bạo hỏi:
- Làm sao cô biết là có bão cát vậy, Helena?
- Tôi khác với các người. Người phụ nữ nói cụt lủn.
...
- Cô dường như không thích con người? Hakuba nói.
- Người của cô thường như vậy à? Hatori hỏi, cảm thấy hơi e dè.
Helena nhìn thẳng vào mặt từng người rồi cô nói:
- Con quái vật đó là đối thủ của tôi, bất kể các người là ai tôi sẽ không giúp đâu.
- Chúng tôi chỉ tò mò thôi, xin lỗi nếu như điều đó làm cô khó chịu. Kazuha bối rối.
- ... Con quái vật mà các người đã nhìn thấy là ... em trai tôi.
- Hả?
- Nó bị bắt bởi một con người có phép thuật, tôi không biết hắn đã làm gì với nó, chỉ biết rằng hắn đã coi nó như một con vật để thí nghiệm những ý tưởng điên khùng của hắn, và những kẻ đã giam giữ nó, tôi ghét tất cả bọn chúng.
- ...
- Các người coi chúng tôi là những con quái vật, nhưng chính các người mới là những con quái vật thực sự. Những gì tôi chứng kiến được ở đó, tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra trước đó, không chỉ với đồng loại, ... thật ghê tởm.
Cô gái nói với một thái độ kinh tởm và khuôn mặt biểu thị sự phẫn nộ đang được ẩn giấu.
- Thứ cô nói đến, có phải là hòn đảo đầm lầy phía đông nam của biển? Hakuba hỏi giọng kích động.
- Nếu vậy, cô biết ai đứng sau vụ đó phải không? Lần này Hatori tỏ ra kích động không kém.
- Vụ đó là gì vậy? Kazuha tròn mắt.
- Đảo quái thú. Hatori trả lời và cười khì khi mặt cô nàng chuyển dần sang màu xanh. Nhưng nó không có ở đây đâu, cậu yên tâm. Chúng chết hết rồi.
- Hả?
- Đúng hơn là bị giết một cách tàn bạo, bởi .. một con quái thú, người ta đã kết luận như thế. Nhưng điều đáng nói là sự tồn tại của hòn đảo này không ai biết đến, giống như nó bất thình lình hiện ra vậy. Và thứ gì đã gây nên những vế thương khủng khiếp như vậy càng khiến cho người ta nghi ngờ nhiều hơn.
.. Mọi người quay sang nhìn cô gái trong im lặng.
- Là do em trai tôi, Heden, trong lúc nổi điên nó đã làm điều đó. Có điều, tên hắc ám đó đã trốn thoát.
- Tên hắc ám.? Hatori và Hakuba đồng thanh.
- Tôi không nhìn rõ mặt hắn, hắn che mặt bởi một cái mặt nạ quỷ nanh dài, tuy nhiên tôi ngửi được một mùi hăng hắc từ người hắn. Tôi nghĩ rằng nếu gặp lại, tôi sẽ nhận ra hắn, người của tộc chúng tôi có khứu giác không tệ lắm.
Nói rồi bất chợt Helena nhìn ra phía ngoài, cơn bão cát đang có dấu hiệu ngớt.
- Vậy ngoài ra cô không nhận được mặt kẻ nào sao?
- Một vài người, nhưng tôi không biết họ là ai, tôi chỉ biết rằng chúng không phải là những kẻ trực tiếp bắt cóc em tôi.
- Chúng có điểm gì đặc biệt không?
- Điểm đặc biệt? ... Có một tên có một vết sẹo sài trên mặt trái, và mùi của hắn chua chua giống như mùi của giấm, tôi nhìn thấy khi hắn nhìn lại phía sau, trước khi bọn chúng trốn thoát.
- Mặt có vết sẹo ư? Hakuba trầm ngâm.
- Bọn chúng có mấy người, cô còn nhớ không? Cô tìm ra nó bằng cách nào?
- Mùi hương. Tôi theo mùi của thằng nhóc. Tôi không biết chúng có bao nhiêu người, vì khi tôi đến cả hòn đảo đã tan hoang rồi, và có ba tên đang cô giữ em tôi lại, và ...
- Cô đã lao vào giải thoát? Hakuba trầm ngâm.
- Phải, nhưng tôi không giúp gì được cho nó.
- Nhưng cô đã giúp em cô trốn thoát được đúng không? Nếu lúc đó không có cô, có thể em cô đã bị bọn người đó tóm lại. Kazuha nói với đôi mắt tràn đầy xúc động.
- ... Tôi không biết nữa. Tôi phải đi đây. Cô bước ra cửa hang, bất chợt quay người lại, Thánh địa âm nhạc, đi khoảng 1km về phía bắc.
- Làm sao cô biết? Hakuba giật mình.
- Tai của tôi có thể nghe được thứ mà các cậu không nghe được. Đi đến đó các cậu sẽ biết. Tôi phải đi đây.
- Cô sẽ đi sao? Cô có biết được em cô đi đâu ko? Kazuha hỏi với theo.
- Mũi tôi rất thính. Helena bỏ đi vội vàng trước khi nhóm bạn kịp hỏi câu tiếp theo.
- Thế nào Hakuba? Hatori quay lại hỏi cậu bạn.
- Tất nhiên là chúng ta nên đi về phía bắc sâu hơn nữa.
- các cậu không cảm thấy lo cho chị ấy sao? Kazuha hỏi.
- Họ không phải người thường, đúng không? Hơn nữa chúng ta có thể giúp được điều gì, hay sẽ làm vướng chân cô ấy? Hatori nói với Kazuha.
- Nhưng ...
- Tớ nghĩ cô gái đó sẽ không sao đâu. Hatori an ủi cô bạn. Tớ cảm thấy điều đó.
- Phải, và điều đáng lo lắng sẽ là chúng ta đấy. Hakuba nhìn bầu trời và biển cát bên dưới.
- Cậu có nhớ kẻ có vết sẹo dài trên mặt phía bên trái chứ, Hakuba.
Hatori vừa đi vừa tranh thủ trò chuyện với cậu bạn, trong khi Kazuha thỉnh thoảng lại quay người như muốn tìm ai đó, cô thấy lạ khi không thấy một cái bóng nào.
- Phải, tên tù vượt ngục có biệt danh Hades. Nếu đúng là hắn, e rằng vụ này không nhỏ đâu.
- Tớ bắt đầu thấy phấn khích rồi đấy, cậu thì sao.
- Tuyệt.
- Yo, phải thế chứ anh bạn.

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Today at 7:14 am

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic: DC ShinxRan Miền Đất Tăm Tối




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.