Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

{Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tue May 15, 2012 7:29 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



First topic message reminder :

ĐÔI UYÊN ƯƠNG MÃI RỜI XA NHAU

♣ Author: Bạch Tuyết Bảy Chú Lùn
♣ Fic title: ĐÔI UYÊN ƯƠNG MÃI RỜI XA NHAU
♣ Discaimers: Nhân vật thuộc về bác Gosho Aoyama và khá nhiều nhân vật do mình nghĩ ra
♣ Genres: kiếm hiệp, viễn tưởng, buồn, nước mắt, hồi hộp, gay cấn
♣ Pairing: Sẽ được bật mí khi bạn đọc hết fic
♣ Rating: K+ ( mình nghĩ thế ^^)
♣ Note: Đây là fic thứ hai của mình nhưng mình viết vẫn còn non lắm. Mong rằng các bạn sẽ có những ý kiến để mình rút kinh nghiệm. Các nhân vật trong fic về hình ảnh mình có thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh. Fic này mình chỉ đăng ở hai forum Kênh Sinh Viên và AFH. Nếu bạn nào có nhã ý đăng fic của mình ở forum khác thì mong bạn ghi rõ nguồn, tác giả và không sửa đổi nội dung của fic. Tốt hơn hết bạn hãy báo cho mình biết.
♣ Summary:
Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…
Chàng là trang anh hùng hảo hán
Nàng nguyện bước theo con đường đó
Chàng là điểm tựa của nàng
Nhưng hận thù đã phá vỡ nó
Tại sao nàng không nói thật sự ?
Để ta huỷ diệt mối tình vừa chớm nở…
♣ Giới thiệu nhân vật:
♠ Shuichi Akai:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Là một chàng thanh niên khoẻ mạnh, võ công cao cường. Chàng không rõ thân thế, có cha mẹ nuôi sống ở Giang Đông. Từ nhỏ được một thầy tu luyện ở chùa Tam Hạnh dạy cho võ công. Trong khoảng thời gian ngắn, chàng là chưởng môn nhân phái Nhạn Thiên. Sau này có nhiều biến cố, kết nghĩa với Shinichi Kudo và Hattori Heiji.
♠ Shinichi Kudo:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Là một vương tử của nước Đại Hà vốn thư sinh, có tâm hồn trong sáng, nhân ái, trung thực. Tuy là con nhà võ nhưng lại không thích học võ, chỉ thích ngao du ngắm cảnh. Nhưng rồi lại có một việc xảy ra, chàng học được ba loại võ công. Trong đó có võ công đệ nhất thiên hạ bấy giờ, kết nghĩa với Akai, Hattori.
♠ Hattori Heiji:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Vốn là một tiểu hoà thượng ở chùa Tam Hạnh vì tình cờ giải được một ván cờ “Huyền Kim” mà 25 năm chưa có ai giải được nên đã được Vô Tứ Liệu truyền hết nội công 60 năm trời của ông, làm đệ tử (dù bắt buộc). Ngoài ra còn học được nhiều võ công của Thiên Hương Lão Lão và Đường Lam Thu. Chàng là chưởng môn nhân phái Cửu Mộc, sau này hoàn tục và kết nghĩa với Shinichi, Akai.
♠ Hakuba Saguru:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Dòng dõi Saguru đều có danh tiếng khắp thiên hạ. Là một chàng thanh niên vốn xuất thân từ nước Dạ Yến có ngoại hình anh tuấn, võ công cũng khá nhưng vì quá mơ mộng phú quý nên rất tàn ác, thủ đoạn. Cùng với tính cách tự cho mình là phi thường, ngang ngược, chàng đã chìm trong giấc mộng bá vương.
♠ Ran Mori:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Là một cô gái xinh đẹp có gương mặt thanh thoát, đôi mắt trong suốt như dòng suối lạnh và đặc biệt là nụ cười như đoá hoa còn chớm nở. Nhà Mori có quan hệ thân thiết với Saguru.Tuy không biết võ công nhưng cô thuộc hết những kinh võ học trong thiên hạ. Ran thầm yêu Hakuba và thường đi chung với anh để giúp anh trong việc nhận ra đối phương dùng chiêu thức gì và nói cách phá giải.
♠ Akemi Miyano:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Nàng là nữ hầu trong gia đình Saguru. Tuy vậy vẻ đẹp của nàng cũng rất thuần khiết. Có thể nói nàng không đẹp bằng Ran Mori nhưng tấm lòng của nàng thì vô cùng cao cả. Sau này phát hiện ra được thân phận nhưng cũng chính vì thế mà nàng phải đau khổ, lựa chọn một con đường khiến một người anh hùng cũng đau lòng.
♠ Shiho Miyano:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Nàng là em của Akemi Miyano nhưng từ nhỏ đã thất lạc. Nàng được sư phụ phái Tinh Túc nuôi dưỡng. Ông vốn là người độc ác, xảo trá nên khiến cô cũng tàn ác, chuyên dùng loại độc dược hại người khác. Nhưng với bản chất hồn nhiên, bướng bỉnh cô đã được một người yêu quý, sẵn sàng hy sinh tất cả vì cô.
♠ Gin:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Chàng có mối thù sâu đậm với Shuichi Akai do một số hiểu lầm giữa cha chàng và Akai. Tình cờ nhặt được quyển sách Diên Cảnh Kinh mà có võ công thâm hậu. Trong cuộc chiến dưới núi Tiên Ca gần chùa Tam Hạnh, Gin đã có dịp trả thù Akai.
♠ Cao Xuân Thuỵ :
[You must be registered and logged in to see this image.]


Một đồ đệ phản bội của phái Cửu Mộc. Hắn rất giỏi dùng độc dược, tàn ác nhưng cuối cùng đã bị chưởng môn nhân phái Cửu Mộc là Hattori Heiji trừng phạt thích đáng.
♠ Yusaku Kudo:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Là hoàng đế nước Đại Hà, giỏi võ công nhất là Nhiên Dung Chiêu – một thứ võ lợi hại của nước Đại Hà.
♠ Manita Kudo:
[You must be registered and logged in to see this image.]


Là em của ông Yusaku Kudo. Tuy là anh em ruột nhưng ông hoàn toàn khác với người anh. Ông có rất nhiều vợ và con đến nỗi không nhận ra được đó chính là con mình. Võ công cũng khá, trấn giữ vùng Viên Khai Chung.
♦ Còn rất nhiều nhân vật nữa nhưng tới đâu mình sẽ giới thiệu tới đó. Bây giờ cùng nhau thưởng thức chương đầu tiên của fic nào.

Chương 1: Vùng Đất Trường Quang. Một Cuộc Du Ngoạn Bắt Đầu.
Nước Trường Quang – một lãnh thổ rộng lớn ở một vũ trụ khá xa Trái Đất được hình thành. Vùng đất này được chia làm nhiều nước nhỏ như:
+ Giang Đông: là khu vực lớn nhất ở Trường Quang. Nơi đây không có vua quan cai trị mà gồm các phái như phái Nhạn Thiên, phái Tam Hạnh, phái Tinh Túc, phái Cửu Mộc…Nơi đây là nơi sinh sống của nhiều dân cư.
+ Đại Hà: là nước nhỏ ở phía Nam, nơi đây thái bình, có vua là ông Yusaku Kudo.
+ Dạ Yến: từ lâu đã bị sát nhập vào Giang Đông nhưng vẫn còn một số quan lính cũ muốn khôi phục lại.
Ngoài ra còn có các nước như Bắc Thuỷ, Đại Môn, Hương Trúc…

Tiếng xe ngựa đang đi trên con đường ở núi Hạc Thiên Thanh ( Giang Đông ), tiếng hát trong trẻo của người phụ nữ trong xe ngựa, tay đang ôm một đứa bé. Phía trước là người đàn ông gương mặt vui vẻ đang cưỡi ngựa. Tiếng vó ngựa dồn dập trong chốc lát đã đuổi kịp chiếc xe nọ.
_ Các người là ai sao lại chặn đường ta ? – Người đàn ông cưỡi ngựa hỏi
_ Ngươi đừng nói nhiều… “ Xoẹt” đường kiếm chói sáng lao tới
Hai bên đã bắt đầu đánh nhau kịch liệt. Khoảng mười mấy người đánh một người đàn ông đó. Vài người tới giết mẹ con trong xe. Vừa bảo vệ mình vừa bảo vệ vợ, con, ông ra sức đánh. Thân thủ nhanh nhẹn, võ công lại cao cường nên ông đã giết gần hết bọn chúng. Vì quá đông nên trong một lúc vợ ông đã ngã xuống.
_ Không….g….g – tiếng la của ông vang dậy cả đất trời.
“ Phụt” máu trên người ông đổ xuống do bị một tên cầm kiếm đâm sau lưng.
_ Các người…tại sao…lại muốn giết ta và vợ con ta?
Một tên trong đồng bọn tới lục soát trong xe ngựa la lên:
_ Không có thứ chúng ta tìm
_ Cái gì? Sao kì vậy? – Tên thủ lĩnh nói
“ Xoẹt…xoẹt” những đường kiếm lại xuất hiện, cuộc đấu lại diễn ra. Ông đã đả thương được tên thủ lĩnh nhưng vì quá đau khổ khi nhìn thấy vợ, con chết ngay trước mặt nên ông đã ôm đứa bé và người vợ nhảy xuống vực thẳm tại núi Hạc Thiên Thanh. “ Oe…oe…oe” tiếng đứa bé khóc vang lên. Ông lập tức quăng đứa bé lên trên lại và chỉ mình ông và vợ rơi xuống. Tên thủ lĩnh nhảy ra ôm đứa bé vừa bị quăng lên và nói:
_ Chúng ta hãy đưa đứa bé này về cho gia đình nào đó nuôi dưỡng đi. Võ công của hắn quả nhiên rất cao và lợi hại.
_ Vâng thưa thủ lĩnh

_______ 30 năm sau ___________
Tại đất nước Đại Hà…
_ Công tử, công tử
_ Các người đi theo ta làm gì đây ? – Vừa nói anh vừa cầm cây quạt trắng gõ nhẹ vào tay. Bộ trang phục trên người anh cũng toàn màu trắng.
_ Công tử à, phụ vương của cậu không cho cậu đi một mình đâu. Ngài sợ cậu không an toàn đấy.
_ Ta đi ngao du sơn thuỷ chứ có đi đâu mà không an toàn - Shinichi Kudo nói với hai tên hầu cận.
_ Nhưng mà…
_ Bây giờ hai ngươi định làm trái lời ta có phải không ?
_ Không…không ạ…công…công tử đi đi ạ
_ Vậy thì tốt ! – Shinichi thầm cười trong bụng, mới có vậy mà đã nghe lời ta răm rắp.
_ Công tử đi rồi tụi mình về thôi – Một tên hầu cận nói
Shinichi Kudo đi tới một cái thác nước, nước chảy từ trên xuống, dòng nước trong veo, vài tia nắng chiếu xuống trong thật ấm áp. Dọc hai bên là những đoá hoa khoe sắc rực rỡ, vài đoá còn những giọt sương long lanh đọng lại.
[You must be registered and logged in to see this image.]


_ Quả là một nơi tuyệt đẹp ! – Kudo lên tiếng khen ngợi
Rảo bước chân đi ngắm cảnh, bỗng nhiên nghe tiếng nói chuyện khá lớn, Kudo tò mò lần theo con đường thì thấy một cô gái bị bắt giữa một đám người xung quanh.
_ Này, này các anh sao lại bắt một cô gái chứ ?
_ Ồ tên này đâu ra làm anh hùng cứu mỹ nhân vậy ?
_ Tôi…tôi không cần anh hùng gì hết…Tôi thấy mấy người đông như vậy mà đi ăn hiếp một cô nương yếu đuối như vậy sao?
_ Hahaha – tiếng cười của tất cả những người ấy vang lớn khắp nơi…Người đâu mau bắt hắn và cô ta lại nhốt cho ta.
_ Các người…thả ta ra...- Shinichi chống cự các tên lính
_ Mau vào đi, ai kêu thích cứu người khác làm chi – Tên lính vừa nói vừa khoá xích lại.

_ Huynh…huynh tên gì ? – Cô gái thỏ thẻ hỏi
_ Tôi tên Shinichi Kudo, còn cô?
_ Tôi tên Hoả Linh
[You must be registered and logged in to see this image.]


Hoả Linh là muội muội của Shinichi Kudo hiện giờ vẫn chưa nhiều người biết, về sau chúng ta sẽ rõ thân phận của nhân vật này. Cô là một cô gái tốt bụng, ngây thơ.
_ Vậy tôi sẽ gọi cô là Hoả Linh cô nương nhé
_ Tuỳ huynh thôi – Cô cười nhẹ
_ Sao Hoả Linh cô nương bị bọn chúng bắt vậy?
_ Tôi có một con thỏ. Nó chạy vào đây, tôi chạy theo bắt nó và bị bắt. Anh tự nhiên cứu tôi làm gì đã không có võ công mà lại…
_ Sao cô biết tôi không có võ công?
_ Thấy cái dáng thư sinh của anh thì võ công gì
_ Tại tôi không thích học võ.
“ Xẹt” cánh cửa nhốt hai người mở ra.
_ Cha – Hoả Linh mừng rỡ
_ Con gái của ta, ngươi hay nhỉ dám nhốt con ta với thằng tiểu tử nào đây?
_ Tôi xin lỗi, mời tiểu thư – Tên cầm đầu hồi nãy nói với giọng điệu vô cùng lịch sự
_ Về thôi con gái. Ngươi mà dám nhốt con của Hải Bạch Quy có tiếng ở vùng Viên Khai Chung này thì không yên nhé.
_ Cha, hãy cứu huynh ấy nữa đi. Anh ta có lòng tốt giúp con
_ Về nhanh, giúp vào đây chứ làm gì – Vừa nói ông kéo Hoả Linh đi
_ Nhưng…
Rồi cánh cửa cũng đóng lại. Khổ thân anh chàng Shinichi Kudo, bỗng nhiên anh chợt nhận ra tại sao lại không để ý đến căn phòng từ nãy giờ. Bây giờ nhìn lại quả rộng lớn. Tò mò anh đi vào trong thì thấy một bức tượng thạch của một vị thần tiên tuyệt đẹp. Anh chợt nhận ra thấy bức tượng quả đẹp và lạy bức tượng đó tới 50 lần. Kì lạ thay, dưới chân bức tượng ấy xuất hiện những tờ giấy.
_ Hử…gì đây? Đi vào trong nữa nhìn lên bức tường…Lần lần theo con đường Kudo vào sâu hơn nữa và nhìn thấy…ồ mình thử xem
Shinichi Kudo ngồi từ ngày này sang ngày khác để luyện tập. Thứ đó chính là võ công – điều chàng ghét nhất nhưng bây giờ đành học để thoát khỏi nơi đây mặc dù chính chàng tự đâm đầu vào. Chàng đang luyện chạy, lượn, bay, né, tránh,…đều rất thuần thục và nhanh nhẩu. Võ công ấy gọi là Nhật Hồi Bộ. Tiếp theo tờ giấy là võ công dùng để hút những sinh khí trong cơ thể người khác làm họ không thể chống cự và tránh độc dược. Cuối cùng của tờ giấy là Lục Bích Ngọc Kiếm – một trong những võ công đệ nhất thiên hạ bấy giờ mặc dù chàng không hề biết. Vì không luyện kĩ nên có lúc chàng dùng được, lúc không dùng được. Ánh sáng từ đâu bỗng chiếu vào làm chàng khá chói mắt, mở mắt ra thì ra là những tên lính hồi nãy. Chàng bước ra hỏi:
_ Có chuyện gì không?
_ Đây là bữa cơm trưa của người mau…
Tên lính chưa nói hết lời thì Shinichi nhanh chóng chạy ra để thoát. Hắn liền kéo tay Shinichi lại và hô lớn lên:
_ Hắn trốn thoát người đâu ?
Bỗng dưng hắn cảm giác không còn một sinh lực hay sinh khí nào nữa trong người rồi một loạt người chạy tới nhưng cũng đều bị Shinichi Kudo hút hết sinh khí. Nhanh chóng chàng dùng Nhật Hồi Bộ để thoát khỏi nơi ấy. Chàng chạy thật nhanh ra khỏi nơi ấy…
Shinichi Kudo đi tới một khoảng đường nữa thì gặp một cô nương có khăn trùm kín mặt màu đen cưỡi một con ngựa trông khá vội vả. Đám người đằng sau rượt theo nhanh chóng. “Phụt…Hự…Xoẹt” tiếng kiếm vang lên từ phía sau lưng cô nương ấy. Bốn cô nương vây đánh khá đông, cô nương bịt mặt lại bị thương nên khó lòng tránh khỏi những đường kiếm ấy mặc cho cô liên tiếp quăng ra những phi tiêu lợi hại. Lại một đường kiếm nguy hiểm lao đến. Vốn có tấm lòng nhân ái, thương người, Shinichi không màng nguy hiểm liền lao ra chặn cho cô nương bịt mặt ấy. Mũi kiếm đâm trúng chân Shinichi một tí vội được rút lại.
_ Ngươi là ai ? – tiếng nói trầm của một cô nương trong bốn người vang lên.
_ Tôi thấy…thấy bất bình thì ra tay cứu giúp
_ Hả ? Thật buồn cười ngươi có thể giúp ả ta cái gì chứ ?
“ Phù” một làn khói hiện ra làm 4 cô nương kia bất ngờ. Cô nương bịt mặt nhanh chóng phi ngựa và không quên kéo theo tên Shinichi Kudo theo. Đi được một khoảng cô dừng lại, xuống ngựa để băng bó vết thương. Shinichi Kudo thấy thế liền xuống ngựa để băng bó cho cô. “Bốp” một cái tát tai của cô nương ấy vào mặt Shinichi.
_ Ây da sao cô tát tôi ?
_ Hừm…ngươi không biết võ tại sao lại ra cứu ta ?
_ Nam tử hán đại trượng phu thấy bất bình thì cứu thôi.
_ Tài cán cỡ như ngươi mà cũng dám xưng là đại trượng phu à?
_ Anh hùng hảo hán không phải ở chỗ võ công cao hay thấp. Những kẻ võ nghệ tuyệt luân mà hành vi bỉ ổi, đốn mạt, đâu có xứng đáng là đại trượng phu. Chính vì thấy võ công chỉ gây giết người, tàn sát lẫn nhau nên tôi mới không học võ thôi.
_ Haha ngươi chỉ muốn làm đại trượng phu thôi. Đến lúc đại trượng phu bị chặt thành 15, 16 mảnh thì nát bét đại trượng phu.
_ Hừm – Shinichi có vẻ bực dọc…À mà cô nương tên gì ?
_ Ngươi không cần biết đâu – Cô nương ấy lạnh lùng trả lời
_ Vậy tôi gọi cô là…là cô nương…
“ Bốp” một cái tát tai nữa lại vào mặt Shinichi Kudo
_ Ngươi thật là thích nói này nói nọ đấy. Không vì ngươi cứu ta thì ta cho ngươi vài cái tát nữa rồi. Ta tên Sonoko còn ngươi ?
[You must be registered and logged in to see this image.]


Sonoko là một cô nương có vẻ đẹp sắc sảo, tính tình ngang bướng nhưng chung tình, sư phụ cô – vốn là mẹ ruột của cô đã nếm trải mối tình phụ bạc của ông Manita Kudo nên luôn dạy cô những định kiến cực đoan về người đàn ông. Sư phụ cô bắt cô phải che khuôn mặt đẹp như hoa của mình. Nếu như cô cho người đàn ông nào thấy khuôn mặt ấy mà không giết đi thì sẽ là chồng cô.
_ Tôi tên Shinichi Kudo – Kudo bực tức trả lời vì đã bị ăn khá nhiều cái tát.
…Hai người lại tiếp tục đi mặc chưa biết mục đích làm gì. Nhưng nhóm bốn cô nương hồi nãy đã đuổi theo kịp…
Buổi trưa đã dần tan biến để buổi chiều len lỏi vào
Ánh nắng ngày càng dịu dần đi
Một chàng vương tử thích chu du khắp nơi
Đang bắt đầu trải qua mọi thứ mới lạ
Khó khăn, sóng gió, bão táp, phong ba đều dồn dập
Nhưng chàng cùng huynh đệ đều vượt qua
Vì họ đều có một tấm lòng nhân ái, mong muốn an lạc
Để cuộc sống này mãi mãi một màu xanh
Hoà bình và hạnh phúc nhằm đẩy lùi thù hận, cái ác luôn tồn tại.

♥ HẾT CHƯƠNG 1 ♥

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Thu Sep 13, 2012 9:28 pm

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Tội nghiệp Akemi quá à !.Nhân tiện cũng chúc mừng sinh nhật bạn nha. Chap mới hay lắm nhưng mà phát hành hơi lâu ^^.
P/s : Tem + Phong bì .

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Thu Sep 13, 2012 10:04 pm

Vip member
cong chua ran mori
Vip member

http://kenhsinhvien.net
Tổng số bài gửi : 533
Wings : 18393
Feathers : 170
Birthday * : 14/08/1998
Join date : 07/04/2012
Age : 18
Đến từ : Ran Mori fan Club

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 533
Wings : 18393
Feathers : 170
Birthday * : 14/08/1998
Join date : 07/04/2012
Age : 18
Đến từ : Ran Mori fan Club
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Ôi, sắp tới sn bé Tuyết rồi
11 nhớ sn bé nhất **vì sinh sau 11 đúng 1 tháng ^^!!**
Ngày mai 11 sẽ cố lết lên đây lập topic chúc mừng bé (dĩ nhiên là trong trường hợp ko có ai giành trước =.=")
Ak, nhận xét cho bé luôn nhé: fic viết hay, bé viết ngày càng tiến bộ và giàu cảm xúc, tiếp tục phát huy nha :D
Mà quên mất, 11 đã làm xong poster cho fic rồi đấy, bé vào [You must be registered and logged in to see this link.] để nhận rồi nhớ rep lại cho 11 đó ^o^!!

Chử kí của cong chua ran mori


[You must be registered and logged in to see this image.]

Tôi yêu quý cô ấy vô lí do. Tôi yêu quý cô ấy chính bằng trái tim mình...

Có thể cô ấy không xinh xắn, không thông minh, không sắc sảo nhưng lại mang một vẻ đẹp sâu sắc từ tâm hồn...

Chính bằng vẻ đẹp ấy, chính bằng nụ cười ấy, tôi coi Ran là thiên thần của tôi!!!

RAN - I LOVE YOU - FOREVER


My Love:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của cong chua ran mori

Tài Sản
Tài sản:





Fri Sep 14, 2012 1:51 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



@Kai: Tks bạn nhiều nhé
Chap mới ra lâu thì mong bạn thông cảm nhé bởi z mình bận học ==
@ss 11: Tks ss đã nhớ sn e và com fic. Hình poster đẹp lắm ss à Hôn Gió!
___________
Sr mn hôm qua đăng gấp quá nên quên chèn nhạc
Mong mn thông cảm và quay lại nghe Em xin hàng

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Sun Nov 18, 2012 1:15 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



@ All: Xin lỗi mn nhiều vì gần như là 2 tháng r mình mới ra chap mới ( do bận nhìu việc wa ), mong mọi người thông cảm. *Phủi bụi* mọi người thưởng thức chương mới nào...
Chương 12: Cánh Hoa Lưu Ly – Forget Me Not
[You must be registered and logged in to see this image.]




Nếu có một ngày uyên ương gãy cánh…cánh hoa lưu ly nát tan…
Trên suốt chặng đường còn lại, nàng chỉ là một chim hạc bé bỏng mãi
mãi thầm lặng theo bên chàng mà thôi…Vậy chàng phải làm sao ?
Mưa…mưa…mưa…từng giọt mưa cứ rơi xuống như chính trời đất cũng
đang khóc như chàng. Tiếng sét nổi lên và tiếng la hét của Akai cũng
vang dậy sấm trời. Người chết không thể sống lại được, chàng biết rất rõ
điều đó nhưng chàng vẫn không thể chấp nhận sự thật này được. Nhưng
tại sao Akemi chết, tại sao ? Đó vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn ở trong
lòng chàng. Chàng phải tìm ra nguyên nhân mà liệu đó có phải là điều
chàng đang thật sự cần làm không ? Không…không phải, điều chàng
đang cần làm là chôn cất Akemi ở Hạc Thiên Thanh và trước đó phải
tìm một chỗ trọ để qua cơn mưa này. Chàng bồng Akemi đi mà lòng
chua xót, chỉ trong vòng chốc lát nữa thôi Akemi đã không còn trên tay
chàng nữa mà nàng đã trở thành chim hạc ở chốn Hạc Thiên Thanh mất
rồi…Kiếp này chúng ta không thể cùng nhau sống ở thảo nguyên mênh
mông bao la được. Ông trời ơi ! Sao lại trớ trêu thế này ? Chúng tôi chỉ
có một ước muốn nhỏ nhoi đó thôi mà cũng không thành hiện thực
được.

_ Bẩm hoàng thượng có vương tử Shinichi yết kiến
_ Cho vào… -Lát sau Shinichi vào, tay mang hai quai nải nhỏ
_ Bái kiến điện hạ, hôm nay tại hạ xin được cáo từ trở về Đại Hà. Nếu có
dịp sau tại hạ sẽ ghé thăm nước Bắc Thuỷ một lần nữa.
_ Ô kìa vương tử người đã quên chuyện ta kén rể rồi sao ?
_ Thưa điện hạ, tại hạ nghĩ nên tìm một vị phò mã xứng đáng với công
chúa hơn. Mong điện hạ thứ lỗi cho
_ Nói vậy là vương tử không đồng ý sao ?
_ Vâng
_ Hừm…vương tử tại sao lại không đồng ý ? Giang sơn này rồi cũng sẽ
thuộc về vương tử thôi chẳng lẽ chốn vinh hoa phú quý như vậy mà
vương tử còn chê sao ?
_ Điện hạ đã hiểu nhầm. Tại hạ không có ý chê bai và cũng không ham
giàu sang, phú quý gì cả. Việc hôn sự là trọng đại của một đời người và
được xây đắp bởi tình yêu thật sự của từ hai phía không thể do sự ràng
buộc hay hối thúc được.
_ Ta nghĩ vương tử hay suy nghĩ cho kĩ đi rồi có gì nhờ sứ giả đem thư
qua. Chờ tin của vương tử
_ Đa tạ điện hạ, tại hạ xin lui…
_Công chúa, công chúa…công chúa ơi – Một nữ tỳ hối hả chạy vào
_ Có việc gì mà ngươi gọi ta hối hả thế ?
_ Thưa công chúa vương tử Shinichi đã về nước Đại Hà rồi
_ Thì sao ? Ngươi báo với ta làm gì ? – Akiko lạnh lùng hỏi dùng con
tim đã nhói đau lên.
_ Thưa …tại nô tì…thấy…
_ Thấy cái gì ? – Akiko gằn giọng. May mắn thay cho tiểu nô tỳ này, ở
ngoài cung đã vang vọng lên tiếng hô:
_ Hoàng thượng đếnnnnnnnnn…. – Akiko nhanh chóng ra đáp lễ
_ Bái kiến phụ vương
_ Ừm – Ngài nhìn xung quanh một lượt rồi khẽ nói…Akiko này, sáng
nay vương tử Kudo đã về nước rồi đấy.
_ Vâng
_ Con sao thế ? Chẳng lẽ con đã quên chuyện…
_ Thưa phụ vương con vẫn còn nhớ nhưng có lẽ bây giờ con chưa muốn
xuất giá đâu ạ.
_ Tại sao ? Con hãy nhớ mình bao nhiêu tuổi rồi đó
_ Con…hôm nay con hơi mệt con xin phép lui – Công chúa Akiko từ chối khéo trước câu hỏi của bệ hạ
_ Kìa Akiko...- Chưa để bệ hạ nói hết thì Akiko nhanh chóng vào buồng
bên. Ngài chỉ nhìn thấy và lắc đầu rồi đi ra ngoài…Nàng – Akiko nhấc
từng bước chân mệt mỏi vào. Đầu óc trống rỗng, đôi mắt mọng nước, cổ
họng nghẹn ứ lại khi phụ vương nhắc đến vương tử Kudo. Nàng thả
người xuống tấm nệm và thiếp ngủ đi lúc nào không hay…

Trở vể từ Bắc Thuỷ, Shinichi đã uể oải cả người lại còn bị mẫu thân bắt
ra yết kiến trên cung vì hôm nay có vị khách đặc biệt.
_ Nào ngoan đi Shinichi mau vào tắm rửa, vận y phục mới đi… Người
đâu vào lo cho vương tử.
_ Dạ
_ Hài nhi đang mệt mẫu thân à. Không biết vị khách nào mà phụ mẫu lại bắt con…
_ Thôi nào Kudo mau vào đi đừng than thở nữa – Yukiko hoàng hậu vừa
nói vừa đẩy Shinichi vào…Lát sau Shinichi bước ra trong bộ y phục
trắng thanh tao cùng cây quạt vàng trên tay nhưng với gương mặt vô
cùng rầu rĩ, mệt mỏi. Chàng bước vào cung và bái kiến :
_ Bái kiến phụ vương và mẫu hậu
_ Bình thân…Shinichi hôm nay nước ta vinh dự được đón tiếp công tử
Hakuba Saguru đến từ Giang Đông.
_ Hơ..ơ –Shinichi ngơ ngác nhìn xung quanh.
_ Cho mời công tử vào – Yusaku kêu…Vẫn như cũ bốn người họ chậm rải bước vào. Hakuba hành lễ:
_ Hakuba Saguru bái kiến vua Yusaku
_ Bình thân. Mời công tử dự yến tiệc cùng với chúng tôi…Giới thiệu với
công tử đây là đứa con ta – vương tử Shinichi Kudo
_ Ồ…hân hạnh…hân hạnh
Không màng đến lời nói của Hakuba, hai ánh mắt cứ chạm vào
nhau…đôi mắt màu tím hoa sim chạm vào đôi mắt xanh của biển…tràn
ngập bao lời nói và ý tình sâu sắc. Không gian im lặng đã khá lâu, thấy
thế Yukiko liền lên tiếng:
_ Nào các vị còn chần chứ gì nữa mau ngồi xuống thưởng thức bữa yến
tiệc này đi…
Các món ăn cung đình được bày ra, dòng nhạc cũng đã nổi lên nhưng
dường như khoảng không gian đó chỉ dành riêng cho hai người mà thôi.

Chàng choàng tỉnh dậy sau một giấc ngủ khá dài. Chàng thấy toàn thân ê
ẩm, đầu óc đau nhức nhói và đôi mắt dường như khá lờ mờ. Cảnh vật
hiện ra chỉ là một hang động đầy đá và rơm. Đây là đâu ? Chành chẳng
thể nào nhớ nổi rồi từ từ như một cuộn ghi hình hiện về…
_ Hattori ngươi thử ăn món đồ chay và uống một bình nước này xem.
_ Tiểu tăng chưa đói, lão lão cứ ăn trước đi ạ
_ Không ngươi cứ ăn đi. Ta có chuyện muốn nói
_ Vâng – Rồi Hattori lấy thức ăn…
_ Ngươi nhớ sau khi ăn uống xong tới cánh cửa hang động phía sau
dùng nội công đẩy ra sẽ thấy một bức thư ngươi lấy ra xem và nhớ
là…Ngươi sao thế ? Hattori…Hattori – Giọng nói mà Hattori nghe ngày
càng nhỏ dần…nhỏ dần…
_ Thuốc mê ? Đúng rồi lão lão đã bỏ thuốc mê vào…Ơ hai người họ đâu
rồi…Lão lão ơi…lão lão…lão lão người đâu rồi ???...Lão lão…Cửa
hang phía sau… - Hattori nhanh chóng chạy về phía Tây của hang –
cánh cửa phía sau…

Một sớm mùa đông lạnh giá, bông tuyết trắng phủ đầy trên đường, tại
Hạc Thiên Thanh – một chàng trai đang u buồn ngồi trước một nấm mộ
vừa mới xây xong. Trước mộ là những cánh hoa lưu ly tươi thắm, trên
trời là những con chim hạc tự do bay bổng…
_ Akai huynh, tuy muội không còn bên cạnh huynh nữa nhưng huynh
vẫn phải sống tốt, vẫn biết tự lo cho mình nhé. Muội giống như cành hoa
lưu ly vĩnh viễn không thay đổi, một chim hạc nhỏ mãi bên chàng. Hãy
yên tâm và vững bước trên chặng đường còn lại huynh nhé. – Hình ảnh
Akemi hiện ra tươi cười cùng với bộ tranh phục màu trắng tinh khôi.
_ Akemi…Akemi – Akai khẽ giơ bàn tay lên thì ảo ảnh đã vụt biến mất
chỉ là chàng tưởng tượng mà thôi…Tại sao ? Tại sao chứ ? Sao nàng lại thích hoa lưu ly? Cánh hoa mỏng manh và rất dễ tan nát.
Không ! Lưu ly tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng…một tình yêu vĩnh
cửu và mãi mãi…mọi thứ đều có giới hạn nhưng tình yêu thì không…
Nhưng bây giờ dù chàng có ngồi đây lâu đến cách mấy thì cũng chẳng
thể làm Akemi sống lại được. Chàng phải nhanh chóng về ngôi nhà nhỏ
và đọc lá thư nếu không sẽ muộn…
_ Akemi ! Nàng hãy ở đây chờ ta cho đến khi ta giải được nỗi oan trên
mình …
Chẳng mấy chốc chàng đã về tới nơi. Mọi thứ vẫn như cũ chỉ thiếu đi
một hình bóng thân thương. Bước và nhà, chàng đã tinh mắt thấy lá thư
được để trên bàn tròn, kế bên là một cây tiêu. Chành từ từ mở lá thư ra,
dòng chữ mềm mại hiện lên…
Akai huynh !
Đến lúc huynh đọc lá thư này thì chắc muội đã ở một phương trời xa
xăm nào đó rồi. Huynh không giận muội chứ vì đã chọn nơi đầy kỉ niệm
nhất để lìa đời...Đọc tới đây, giọt nước mắt đã lăn dài trên gương mặt
của Akai…


♥ HẾT CHƯƠNG 12 ♥

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Sun Nov 18, 2012 3:23 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Á!*Há hốc mồm*
Thiên....Long....bát...bộ..??

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sun Nov 18, 2012 8:00 pm

ShinRan's fan
moonangel
ShinRan's fan

Tổng số bài gửi : 286
Wings : 5301
Feathers : 42
Birthday * : 22/01/1999
Join date : 11/05/2012
Age : 17
Đến từ : Blue magic

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 286
Wings : 5301
Feathers : 42
Birthday * : 22/01/1999
Join date : 11/05/2012
Age : 17
Đến từ : Blue magic
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Ơ, sao Akemi lại die rồi ==" Đang hấp dẫn...
Thôi tiếp tục nào

Chử kí của moonangel


[You must be registered and logged in to see this image.]

Trong ánh mắt em, có gì đó bí ẩn...
Bên trong vẻ lạnh lùng, có gì đó thật đau khổ...
Tôi có thể cảm nhận được...
Cho dù em nhìn tôi bằng ánh mắt xanh dương lạnh băng... thì tôi vẫn có thể nhìn thấu vào trái tim em...


[You must be registered and logged in to see this image.]


[b]Cho dù em không còn yêu tôi
Cho dù tình cảm của em đã thay đổi
Dù trái tim em đã không còn thuộc về tôi
Và tôi cũng không thể tồn tại trong tâm trí em nữa...
Nhưng... đôi mắt tôi luôn dõi theo em... my angel...[
/b]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của moonangel





Mon Nov 19, 2012 2:33 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Tks chị nhiều lắm
Mong chị típ tục ủng hộ Tập thể dục!

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Mon Nov 19, 2012 5:40 pm

ShinRan's fan
Snowy Archangel
ShinRan's fan

Tổng số bài gửi : 81
Wings : 142
Feathers : 48
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 01/10/2012
Age : 18

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 81
Wings : 142
Feathers : 48
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 01/10/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Bị hố rồi bachtuyet1409 ơi!
Mình cứ tưởng bạn đăng chap mới nên ham hố vào xem Tự kỷ?!

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Snowy Archangel





Mon Nov 19, 2012 6:14 pm

.:. Member .:.
cutemylobe
 .:. Member .:.

Tổng số bài gửi : 1
Wings : 1
Feathers : 0
Birthday * : 18/03/1998
Join date : 09/11/2012
Age : 18

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1
Wings : 1
Feathers : 0
Birthday * : 18/03/1998
Join date : 09/11/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



cho em hỏi sau này ran có thích shinichi ko.
đọc giới thiệu thấy nản tự dưng ran thầm yêu hakuba

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của cutemylobe





Mon Nov 19, 2012 6:22 pm

ShinRan's fan
moonangel
ShinRan's fan

Tổng số bài gửi : 286
Wings : 5301
Feathers : 42
Birthday * : 22/01/1999
Join date : 11/05/2012
Age : 17
Đến từ : Blue magic

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 286
Wings : 5301
Feathers : 42
Birthday * : 22/01/1999
Join date : 11/05/2012
Age : 17
Đến từ : Blue magic
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Ha ha, thế mới hay đó! Sẽ có những tình tiết bất ngờ cho coi, bach tuyết nhỉ? ^^
Chap mới up sớm nhé em.

Chử kí của moonangel


[You must be registered and logged in to see this image.]

Trong ánh mắt em, có gì đó bí ẩn...
Bên trong vẻ lạnh lùng, có gì đó thật đau khổ...
Tôi có thể cảm nhận được...
Cho dù em nhìn tôi bằng ánh mắt xanh dương lạnh băng... thì tôi vẫn có thể nhìn thấu vào trái tim em...


[You must be registered and logged in to see this image.]


[b]Cho dù em không còn yêu tôi
Cho dù tình cảm của em đã thay đổi
Dù trái tim em đã không còn thuộc về tôi
Và tôi cũng không thể tồn tại trong tâm trí em nữa...
Nhưng... đôi mắt tôi luôn dõi theo em... my angel...[
/b]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của moonangel





Tue Nov 20, 2012 3:22 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



@Snowy:Hihi mình đâu có ra chap mới lẹ z dc
@cutemylobe:Bí mật mak e nói ra mất hay. Chỉ là phần mở đầu thui mak thay đổi mấy hồi
@moonangel:Vâng đúg ạ sẽ còn nhìu tình tiết gay cấn mak ^^. E sẽ cố gắng ra sớm

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Tue Jan 01, 2013 2:30 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



>>> Happy New Year <<< Quà tặng!
@ All: Sr mọi người nhiều vì chap mới ra khá lâu ==
Chương 13: Có Lẽ Là Định Mệnh Chăng ?

Muội thật sự không biết làm thế nào giữa bên tình và bên hiếu. Huynh
biết không, nghĩa phụ của Gin chính là phụ thân của muội, Shiho là
muội muội ruột. Gin đang muốn muội tìm kế để hãm hại huynh, đương
nhiên là không bao giờ muội làm như vậy. Nhưng liệu mọi chuyện có
đơn giản như thế không khi Gin muốn giết huynh mà muội thì biết theo
ai đây ? Mong huynh có thể hiểu cho muội. Cái chết đó là cách giải
quyết hợp lí nhất…Muội chết đi rồi huynh phải sống tốt đấy, muội muốn
nhờ huynh hãy bảo vệ cho Shiho giùm muội. Tuy hiện giờ nó rất độc ác
do bị Xuân Thuỵ nuôi dưỡng từ nhỏ nhưng muội tin là bản chất tốt của
nó sẽ không bao giờ bị thay đổi. Muội mong huynh chấp nhận lời thỉnh
cầu cuối cùng của muội. Cảm ơn huynh nhiều lắm.
Akemi

Akai lòng đau thắt lại khi biết được rằng mình đã sát hạt phụ thân của
Akemi dù không cố ý. Bây giờ phải biết làm sao khi đối mặt với Gin
đây? Sát hại hắn thì không được mà không giết hắn thì cũng không
xong.Làm sao đây ? Giữa những câu hỏi đó ai có thể bày tỏ cùng ta…
Một ước nguyện quá nhỏ nhoi mà sao lại không thể được
Ngày tháng ấm áp bên thảo nguyên, phiêu du tự tại
Lòng thanh thản làm sao…
Hận thù…hận thù…chính nó đã phá vỡ
Tại ta…tại ta…tại ta

Lần theo bước chân vào hang, bên trong càng tối, Hattori thắp một ngọn
đuốc vào. Bên trong là những hình chạm khắc võ thuật của các bậc tiền
nhân để lại. Hattori tỏ vẻ khá hứng thú và ngồi học theo các chiêu thức
đó…Ngồi hàng giờ để luyện tập, Hattori cảm thấy công lực như tăng lên
gấp bội và quên đi việc tìm bức thư, mải mê tập võ…Một lát sau sực
nhớ tới việc tìm lão lão và bức thư, chàng nhanh chóng rẽ theo con
đường và thấy một bức thư nhỏ trên cái giỏ thức ăn. Chàng bóc phong bì
ngoài ra và khẽ đọc:
Hattori, bây giờ ngươi đã có võ công giỏi rồi hãy nhớ việc làm của mình
đi. Hai tỷ muội ta mong ngươi sớm hoàn thành tâm nguyện của sư
huynh Vô Tứ Liệu. Chuyện vì sao ta không thể đi giết Cao Xuân Thuỵ
được là cả một câu chuyện dài. Như ngươi đã biết Cao Xuân Thuỵ là đồ
đệ của phái Cửu Mộc mà ta thuộc bậc tiền bối làm sao có thể giết hắn
dù cho hắn đã phản. Một luật lệ ở phái Cửu Mộc là những bậc tiền bối
dù xảy ra bất kì việc gì cũng không được giết những người đã từng là đồ
đệ của mình. Ngươi mau tới động Nguyệt Dạ cách đây 5 dặm phía Nam
để gặp các đồ đệ của ta và làm theo lời của các tên ấy. Nhớ rõ đấy, giờ
hai tỷ muội ta đi đây…
_ Theo như mình nhớ không lầm thì trước khi mình tới đây cũng có một
hang động…Đúng rồi chắc chắn đó chính là Nguyệt Dạ, nhanh chóng
tới thôi.
Hattori rời khỏi hang và động Hương Lão rồi nhanh chân tới động
Nguyệt Dạ.

Có lẽ đó là định mệnh chăng ? Định mệnh để ta gặp nàng tại nơi ấy…rồi
ngay từ ánh mắt đầu tiên ta đã thầm yêu nàng…tiếng đàn Thiên Ngoại
Phi Tiên phải chăng là bản nhạc định mệnh của cuộc đời ta để dệt nên
mối tình ấy…

Có lẽ đó là định mệnh chăng? Định mệnh để ta gặp chàng ở phái Nhạn
Thiên…để ta nghe được suy nghĩ của chàng…để ta nhận thấy đó là điều
mà một người ta thầm yêu không bao giờ có…chàng ấy chỉ có giả tâm
lớn thôi…Chàng là người đầu tiên có suy nghĩ giống ta nhất…quả thật là
đó là định mệnh của cuộc đời ta rồi…

Có lẽ là định mệnh chăng ? Định mệnh để ta yêu chàng nhưng không
được đáp lại…Ta vẫn nguyện yêu chàng suốt đời này…định mệnh để ta
yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên của chàng…từng ánh mắt kiên định, lời
nói…Ta chỉ có ước muốn đơn sơ bên chàng tận chân trời góc biển thôi
nhưng không được rồi…

Ba con người, ba hình ảnh, ba dòng suy nghĩ…liệu định mệnh của cuộc
đời họ sẽ như thế nào ? Câu trả lời nằm ở trong trái tim của một người…
...
Chùa Tam Hạnh…nơi vốn yên bình nhất của Giang Đông tấp nập người
qua kẻ lại này…hằng ngày những tiếng chuông chùa vang lên làm cho
con người ta cảm thấy thanh bình vô cùng. Một tiểu sư phụ chạy vào nhà
chính gặp phương trượng:
_ Phương trượng, một người ở phái Tinh Túc xin cầu kiến
_ Cho vào
_ Phương trượng, đúng một tuần nữa là hội tụ ở núi Tiên Ca, phương
trượng phải nhớ chuẩn bị cho chu đáo đó – Giọng của Gin lạnh lùng nói
_ A Di Đà Phật, phái Tam Hạnh chúng tôi có gì đâu mà phải chuẩn bị
chứ thí chủ
_ A ha ha…phương trượng đừng quên Akai Shuichi đã giết khá nhiều
người rồi đấy. Lần này là lần thiên hạ sẽ hỏi tội hắn. Thế phái Tam Hạnh
không tham gia à ? A ha ha…- Gin bước ra khỏi dãy nhà chính, tiếng
cười vang xa…
_ A Di Đà Phật
Riêng có một điều không ai biết đó chính là ở phái Tinh Túc, Gin đã âm
thầm luyện môn võ Diên Cảnh Kinh nên giờ đây nội lực tang lên đáng
kể so với trước. Chàng đang mong muốn trả thù cho nghĩa phụ của
mình.

Tới được Nguyệt Dạ Động, Hattori đã thấy hai cô nương ngay ở trước
động đứng chờ sẵn tại đấy.
_ Xin hỏi ngài có phải là Hattori Heiji ?
_ Phải là tại hạ
_ Xin chưởng môn tha tội – Hai cô nương lập tức quỳ xuống
_ Ơ…hai vị cô nương xin đứng lên – Vừa nói Hattori vừa đỡ hai người
đứng lên…Hai cô nương tên gì ?
_ Tôi tên Yasu Umi

[You must be registered and logged in to see this image.]


_ Còn tôi tên Kazuha
[You must be registered and logged in to see this image.]


Hattori bước vào trong, hiện lên trước mặt chàng là một hang động lớn
và uy nghiêm. Mọi người xung quanh đều cúi đầu chào. Chàng khá bất
ngờ trước một hang động lớn như thế này, bước vào chiếc ghế chưởng
môn cũng thấy mới lạ làm sao. “Phặp” một phi tiêu bay tới.
_ Chưởng môn cẩn thận…Hự - Chiếc phi tiêu đâm thẳng vào vai Kazuha
_ Cô nương…cô nương có sao không ? – Hattori vừa hỏi vừa nhìn xung
quanh và nhanh chóng dùng nội công trị thương cho Kazuha… Nếu như
không có Kazuha thì chắc có lẽ vì sự bất cẩn mà Hattori đã bị phi tiêu
bay thẳng vào đầu…Ai ? Ai mau ra đây – Hattori hét lớn. “Phặp” lại một
phi tiêu nữa nhưng Hattori đã nhanh chóng né được và vận khinh công
bay tới hướng Tây động. Ánh sáng kiếm từ nơi đó sáng rực lên và
Hattori đang nhanh chóng né tránh và tung những đòn đánh đầy uy lực
về phía đối phương. “ Hắn – là một người có võ công khá, hay dùng
phi tiêu nhưng lại che mặt. Thực chất người này là ai ? Mà tại sao
lại phải che mặt ? Trừ khi quen biết với chưởng môn. Hiện bây giờ
chưởng môn vẫn chiếm thế thượng phong ” – Kazuha thầm nghĩ. Vết
của nàng đang đỡ dần đi. Những đường kiếm vun vút lao tới nhưng
được Hattori nhanh chóng hóa giải và tung vào ngực hắn một chưởng.
Hắn lui dần về phía sau và tung hỏa mù để chạy thoát. Hattori không
đuổi theo và quay lại trị thương cho Kazuha nhưng trong lòng vẫn đang
đặt một dấu chấm hỏi lớn tại sao hắn lại muốn giết mình ? Dù trước đến
giờ Hattori vẫn ở trong chùa Tam Hạnh, không hề giao du với ai tại sao
lại có người muốn giết ?......
Một nam nhân bước vào sơn trang…
_ Nãy giờ huynh đi đâu vậy ? – Một cô nương khẽ hỏi
_ À huynh đi…đi ra phố một chút
_ Muội thấy huynh dạo này sao vậy từ lúc đi Đại Hà về tới giờ có vẻ…
_ Thôi huynh mệt rồi, huynh về phòng đây
_ Ơ…huynh
Chàng trai nhanh chóng về phòng và chữa trị vết thương bị chưởng ở
ngực sau trận đánh nhau kịch liệt tại Nguyệt Dạ động.
_ Tức chết đi được tên tiểu hòa thượng ấy dám đả thương ta. Đợi sau khi
vết thương này lành tại núi Tiên Ca ta sẽ giết ngươi. Ngươi cứ chờ mà
xem.

♥ HẾT CHƯƠNG 13 ♥


Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Wed Feb 06, 2013 7:24 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Chương 14: Cùng Đến Tiên Ca Núi

Nàng men theo dãy hành lang âm u hướng đến căn phòng nhỏ sau cùng
của sảnh đường. Nơi đây, thời gian như ngừng lại. Lá vàng rơi lác đác,
tiếng chim hót sầu muộn. Tất cả đều nhuốm màu quạnh hiu khiến cho
nàng buồn man mác. Chàng đang ở đây sao? Khẽ mở cánh cửa ra, in
trong đôi mắt nàng là một căn phòng bày trí đơn sơ. Ngoài những đồ
dùng cần thiết thì không còn gì cả, chỉ là một bức tường trơ trọi. Nhẹ
nhàng bước vào, một tiếng nói vang lên:
_ Shiho, sao muội biết ta ở đây mà vào ?
_ Sao lại không biết chứ ? Huynh không có ở sảnh đường thì chắc chắn
là ở đây rồi. À huynh đang luyện công ư ?
_ Phải. Ngày mai phái Tinh Túc của chúng ta sẽ tới dự đại hội đúng
không ?
_ Đúng rồi sư phụ có dặn muội nói với huynh ngày mai chúng ta sẽ tới
tiêu diệt Akai Shuichi và lợi dụng thời cơ đó tiêu diệt phái Nhạn Thiên.
_ Huynh đang rất mong chờ ngày đó đây.
_ Thôi muội tới nói thế thôi, muội về phòng đây.
_ Khoan đã…
_ Còn chuyện gì hả huynh ?
_ À huynh…huynh…thôi không có gì đâu muội về đi
_ Vậy muội về
Nhìn theo bóng dáng mảnh mai của nàng, ánh mắt chàng trở nên mông
lung hơn. Bỗng chàng thấy nàng khựng lại, lưng khom xuống và đôi vai
rung lên, có vẻ như đang ho. Phát hiện ấy khiến chàng cảm thấy lo lắng
và chạy theo nàng khẽ nói:
_ Shiho muội đang bệnh à ?
_ À bệnh xoàng thôi mà
_ Muội chờ huynh tí để huynh kêu Như Song đại phu chữa bệnh cho
muội.
_ Thôi không cần đâu muội đi đây.
_ Ơ…Shiho…Shiho – Gin gọi với theo nhưng Shiho không quay đầu lại.
Đứng nhìn bóng Shiho theo ánh nắng tan dần, đôi mắt Gin nhưng có lớp
sương mù mỏng manh…

_ Cô nương thấy đỡ chưa ?
_ Đa tạ chưởng môn, tiểu nữ đã thấy đỡ rồi
_ Cô nương đừng đa tạ ta, mạng của ta do cô nương cứu mà. Nếu không
có cô nương chắc bây giờ ta không còn ngồi đây rồi.
_ Chưởng môn đừng nói thế. À mà tên muốn lấy mạng chưởng môn là ai
vậy ? Chưởng môn có biết không ?
_ Không, ta không biết
_ Kì vậy tiểu nữ tưởng người biết chứ nếu không quen sao hắn lại che
mặt ?
_ Đúng nhỉ
_ Chưởng môn thử nhớ kĩ xem người có quen ai võ công khá và thường
dùng phi tiêu giống thế này không ?
[You must be registered and logged in to see this image.]



_ Không ta chưa từng quen người hay dùng phi tiêu nữa. Mà hình như
võ công người đó là Song Lăng Bách Hạ thì phải
_ Song Lăng Bách Hạ? Chiêu thức đó chỉ có một người mới thông thạo
thôi.
_ Ai ?
_ Hakuba Saguru
_ Hả ???
_ Chỉ có thể là hắn. Hakuba vốn nổi danh với Song Lăng Bách Hạ và
Thần Công Bách Hoàng.
_ Nhưng…nhưng ta đâu thù oán gì với hắn
_ Hiện giờ tiểu nữ vẫn chưa biết tại sao hắn muốn ám sát chưởng môn
nhưng chắc chắc là có nguyên cớ gì đó.
_ Ừ
_ Đúng rồi chưởng môn mai hội tụ ở núi Tiên Ca, chưởng môn đã chuẩn
bị gì chưa ?
_ Ta…ta cũng không biết thực ra thì ta chỉ được Thiên Hương lão lão
kêu tới đây làm chưởng môn. Mọi chuyện ta chưa rõ mong cô nương
giúp đỡ.
_ Ấy không dám. Được rồi tiểu nữ sẽ giới thiệu cho chưởng môn biết về
quy định, những người trong động, chức vị…
_ Được

Đêm đến, khung cảnh tĩnh mịch đi chỉ nghe tiếng sáo thổi vi vu từ một
căn phòng nọ. Chàng khẽ mở cửa bước vào.
_ Hakuba huynh
_ Ran, muội lo đi nghỉ sớm đi mai chúng ta phải khởi hành đến núi Tiên
Ca đấy.
_ Muội biết rồi nhưng muội muốn ngồi đây thổi sáo một tí nữa.
_ Tùy muội thôi nhưng ta nói rồi đấy ngày mai dù có bất cứ chuyện gì
muội cũng không được cản ta.
_ Ý huynh là sao? Muội chưa hiểu. – Nàng khẽ cau mày
_ Thôi không có gì đâu. Ta về phòng đây.
“Ý huynh là sao ? Huynh định hàm chỉ điều gì đây ?”

_ Shinichi, ngày mai ta sẽ đi Giang Đông cùng con
_ Không cần đâu phụ vương à. Hài nhi tự lo cho mình được mà
_ Ta nói rồi nếu cần thiết sẽ kêu sư thúc của con đi luôn
_ Phụ vương à ngài là vua của một nước sao lại xuất cung đến một nơi
như thế. Rất nguy hiểm.
_ Ta đã nói rồi thôi con lo nghỉ ngơi đi. Ta về đây
_ Phụ vương…phụ vương
_ Thật là…làm sao bây giờ nếu như phụ vương biết rằng ta là đệ đệ của
Akai huynh đây. Rắc rối quá đi…

Hôm nay ngày hội tụ ở núi Tiên Ca, bầu trời gió hây hây thổi, trời dịu đi.
Có lẽ vì thế mà khung cảnh nơi đây trở nêm lãnh đạm nhưng không
chán chường. Từ phía Đông, phái Nhạn Thiên, phái Tinh Túc đã quy tụ
về. Phái Tam Hạnh dường như đã bố trí đầy đủ các tăng sư ra đón tiếp.
Phía Nam nước Đại Hà cũng đã đến. Dường như ngày hôm nay cả nước
Trường Quang đều hướng về phía núi Tiên Ca. Không khí trở nên tưng
bừng hơn. Tiếng trống của phái Tinh Túc rền vang, tiếng hò reo của
Nhạn Thiên cũng không thua kém…
_ Kia kìa mọi người Hakuba Saguru đã tới.
_ Quá tốt rồi Hakuba sẽ giúp chúng ta trả thù cho chưởng môn đúng
không các vị huynh đệ ? – Một giọng nói từ phái Nhạn Thiên vang lên
_ Đúng…đúng…đúng – Tiếng hò hét dữ dội
_ Các vị huynh đệ cứ bình tĩnh, theo như tại hạ biết thì ở đây có nhị đệ
của Shuichi Akai và người đó không ai khác đó chính là Shinichi Kudo
– vương tử của nước Đại Hà – Hakuba chỉ thẳng vào Shinichi.
_ Huynh…- Ran ngỡ ngàng
_ Shinichi, con kết nghĩa với Shuichi Akai à ? Sao ta không biết? –
Giọng nói của Yusaku trầm ấm vang lên
_ Phụ hoàng…con…con…
_ Phụ hoàng không nói gì con nhưng bây giờ con phải mau tìm cách để
nói với các vị huynh đệ kia ở phái Nhạn Thiên đi. Tiểu tử Hakuba kia
đang muốn có một trận tử chiến đây mà.
_ Phải…đúng như Hakuba huynh này nói – Shinichi từ từ bước ra…Tại
hạ là huynh đệ kết nghĩa với đại ca Akai
_ Vậy thì đừng hòng sống sót
_ Tại hạ có biết chuyện ở phái các vị nhưng không có gì có thể chứng
minh là đại ca tại hạ đã giết Kim Hồng Tân
_ Đừng nói nhiều – Ánh sáng kiếm nhanh chóng lao vun vút về phía
Shinichi. Nhưng nhanh chóng bị cản phá bởi những viên đá nhỏ nhưng
có công lực. Lập tức thanh kiếm liền bay ra xa, tên đó liền lùi lại hai
bước.
_ Hả ? Ai ...ai ?
Một tấm áo choàng màu xanh dương xuất hiện.
_ Tam đệ, huynh đã tới trễ rồi. Tam đệ vẫn ổn chứ ?
_ Ơ…huynh
_ Suỵt – người ấy liền tới kề nhỏ bên lỗ tai Shinichi nói vài điều…
_ Đệ không sao, đệ phải đa tạ công cứu mạng của nhị huynh chứ.
“Kia…kia chẳng phải là tên tiểu tử Hattori sao ? Sao hắn lại xuất hiện ở
đây. Hả? Đằng xa kia đang dần tới chẳng lẽ là phái Cửu Mộc sao ?
Khoan, nội công từ viên đá kia hồi nãy rất mạnh, không lẽ…xem ra ta đã
xem thường tiểu tử này rồi.” – Hakuba thầm nghĩ
_ Ngươi là ai ? Sao dám can thiệp vào chuyện bọn ta ?
_ Hỗn láo ! Ngươi là ai mà dám nói chưởng môn của ta như thế ? – Từ
xa khoảng 10 người của phái Cửu Mộc đến với bộ áo màu tím.
_ Chưởng môn ?....À ra là phái Cửu Mộc của lão Vô Tứ Liệu đây mà.
Thật hoang đường….haha…tên nhãi ranh này mà là chưởng môn…haha
Không nói nhiều Yasu nhanh chóng rút kiếm ra nhưng đã nhanh chóng
bị Hattori ngăn lại.
_ Chưởng môn người…
_ Khoan đã, nhìn kìa

♥ HẾT CHƯƠNG 14 ♥

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Sat Jul 13, 2013 10:45 am

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau



Chương 15: Hội Tụ Hảo Hán

_ Shika Eto tỷ tỷ cùng người của Nguyệt Dạ động đã đến đủ rồi, có cả

Kazuha nữa kìa

_ Bái kiến chưởng môn

_ Nào mọi người mau đứng dậy…Kazuha, cô nương chưa khỏe sao lại

tới đây ?

Kazuha chỉ khẽ cười…

_ Đủ rồi đấy. Các người mau đưa đại ca của các ngườ ra đây đi hay là

hắn sợ quá rồi nên phải đưa hai đệ đệ tới – Hầy Quý Công hiên ngang

nói

_ Đúng thế có giỏi thì tới đây xem. – Gin từ phái Tinh Túc bước ra

_ Tại hạ cũng nguyện góp một phần sức mọn giúp phái Nhạn Thiên –

Hakuba bước lên

_ Haha có được các vị giúp đỡ là tại hạ an tâm rồi

_ Ấy sao ngươi lại quên ta ?

_ À Xuân Thụy lão, tại hạ quên mất

“Chưởng môn, hai kẻ thù của chúng ta đang trước mặt đấy” – Kazuha

khẽ nói với Hattori.

_ Hattori huynh, sao huynh gặp được đại ca vậy ?

_ À trên đường tới đây ta có thấy một trận đánh nhau kịch liệt. Thấy thế

ta vội tới xem thì thấy người của phái Tinh Túc và phái Nhạn Thiên

đang bao vây đánh đại ca. Vì vốn có thù với phái Tinh Túc do Cao Xuân

Thụy phản bội sư đồ, ta vào giúp đại ca. Sau đó, đại ca đa tạ ta rất nhiều

và đề nghị kết nghĩa. Hai huynh đệ đi được một đoạn thì lại có người

bao vây, đại ca bảo có một đệ đệ là Shinichi đang ở núi Tiên Ca gặp

nguy nên kêu ta tới giúp. Cũng may là ta đến kịp lúc.

_ Vậy đại ca giờ thế nào ?

_ Đại ca đang đánh nhau ở dưới chân núi ấy

_ Hả ? Đệ phải xuống thôi

_ Khoan, đại ca dặn ta không cho đệ xuống. Đệ không có võ công

_ Nhưng mà đại ca đang gặp nguy

_ Ta có cho vài người xuống hỗ trợ rồi, đệ yên tâm đi

_ Hai huynh đệ hàn thuyên xong chưa ? Đại ca các người đâu ?

_ Đại ca ta….đại ca ta đang có chuyện ở dưới núi ấy các người muốn thì

xuống gặp.

_ Đại ca ngươi chắc còn nguyên vẹn ở dưới chứ ? Haha….haha

_ Hầu Quý Công, ngươi thật vô liêm sỉ ! Ngươi cho người ám sát đại ca

ta trước.

_ Shinichi ngươi có giỏi sao không xuống giúp đại ca ngươi ?

_ Ta…ta

_ Còn chờ gì nữa mọi người cùng nhau lên thôi…Hai tên tiểu tử này

chẳng có gì đáng sợ cả.

Rồi những đường kiếm, cánh quạt nhanh chóng hướng đến Hattori và

Shinichi.

_ Khoan đã…. – Tiếng vó ngựa từ dưới chân núi tiến đến

_ Đại ca – Hattori và Shinichi mừng rỡ và chạy ra

_ Shuichi Akai hôm nay là ngày chết của ngươi rồi đấy – Gin nói

_ Nào bây giờ huynh đệ chúng ta cùng nhau uống cho say nào – Akai

đưa bình rượu ra.

_ Chúng ta không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện

chết cùng ngày cùng tháng cùng năm…



“ Sao lại thế này chứ ? Hakuba huynh ơi…Shinichi huynh…tại sao hai

người bây giờ lại đứng ở hai bên chí tuyến khác nhau và đối đầu nhau

chứ ? Mình phải làm gì đây ? Với võ công của Hakuba huynh thì có thể

vượt qua Hattori nhưng còn Akai…Mà đúng rồi chỉ sau vài tháng không

gặp mà sao nội công Hattori lại lên cao thế ?” – Ran thầm nghĩ …

_ Đại ca, Cao Xuân Thụy là kẻ thù của đệ - Lập tức Hattori bay thẳng tới

và tung ra những chưởng đánh đầy uy lực. Cao Xuân Thụy lùi người

xuống và bắt đầu dùng những luồng khí độc đẩy về hướng Hattori.

Chàng liền bay người lên đồng thời tung những chưởng lực về phía Cao

Xuân Thụy…

_ Võ công của nhị đệ khá lắm – Akai nói

_ Shuichi Akai ! – Gin hét lên và nhanh chóng hướng mũi kiếm tới

Akai. Theo sau đó đường kiếm của Hầu Quý Công, cánh quạt của

Hakuba cũng không ngừng hướng đến. Nhanh chóng chàng dùng Long

Nhị Thập để đánh trả.



_ A Di Đà Phật ! Xem ra cuộc hội ngộ tại đây ít nhiều gì cũng có máu đổ

_ Sư huynh ngươi có thấy võ công của Hattori đã khác trước không?

_ Rất tiến bộ, chiêu thức đều đánh vào những điểm yếu của đối phương.

Đây là môn võ của phái Cửu Mộc.

_ Sư huynh đệ thật sai lầm khi nói Hattori đi theo Vô Tứ Liệu để bây giờ

thành chưởng môn.

_ Đó cũng là duyên của Hattori rồi xem ra kiếp này Hattori không có

duyên với cửa thiền.



“ Nguyện sống chết cùng với huynh đệ mà lại để hay sư huynh tử chiến

còn mình thì chui rúc để phụ vương, thúc thúc bảo vệ. Thật chẳng đáng

mặt anh hùng gì cả…nhất là trước mặt nàng”

_ Hakuba, Hầu Quý Công, Gin…sao ba người lại đi đánh một người như

vậy…có xứng mặt anh hùng không ?

_ Vậy thì huynh đệ tốt mau vào đây giúp đi – Hakuba bảo

_ Ta…được ta đấu với ngươi

_ Sao ?...Thôi được ta sẽ làm cho ngươi biết thế nào là trời cao đất dày

Nhanh chóng cây quạt trên tay Hakuba lượn bay và tạo thành những

công lực mạnh mẽ. Shinichi dùng Nhật Hồi Bộ né tránh làm cho Hakuba

có một phút kinh hoàng. Nhưng Hakuba nhanh chóng lấy lại thế trận

bằng cách dùng Song Lăng Bách Hạ. Trong vài phút, Shinichi đã bị

Hakuba đánh bại…

_ Hakuba huynh đừng…

_ Sao ? Muội kêu ta đừng giết hắn à ? Thật nực cười…- Hakuba hướng

cây quạt về phía Shinichi nhưng nhanh chóng đã bị cản phá bởi Shuichi

Akai.

_ Đại ca…

_ Shinichi, đệ không biết võ công thì hãy bước sang một bên đi vả lại

chuyện này cũng không liên quan đến đệ. Cứ để ta giải quyết.

_ Đệ…Hakuba ngươi xem này – Bỗng dưng Shinichi triển khai Lục

Bích Ngọc Kiếm trước con mắt kinh ngạc của Hakuba lẫn Akai. Nhanh

chóng Hakuba dùng khinh công bay lên né tránh nhưng Lục Bích Ngọc

Kiếm của Shinichi ngày càng mạnh mẽ. Trong một lúc thì Hakuba đã

trúng đòn nhưng không vì thế mà Shinichi đành tiếp, chàng dừng lại.

Trong khoảng đó thì Cao Xuân Thuỵ cũng đã bị Hattori đánh bại.

_ Phần thắng vẫn chưa thuộc về ngươi đâu Akai – Gin nói…đừng quên

rằng còn ta với Hầu Quý Công nữa.

_ Gin ta thực sự không muốn gây chiến với ngươi. Cô nương…cô nương

là Shiho Miyano đúng không ?

_ Phải sao ngươi biết ? – Một thoáng ngạc nhiên hiện lên trên gương

mặt của Shiho.

_ Tỷ tỷ của cô nương là Akemi có nhờ ta bảo vệ cho cô nương…

_ Bảo vệ ? Shuichi Akai…ngươi đã giết phụ thân của ta thù này ta có thể

không trả sao ? Và cũng chính ngươi nên tỷ tỷ của ta mới chết.

_ Sao lại tại ta ?

_ Giờ mà ngươi đừng đó hỏi ta sao ? Trước ngày tỷ tỷ ta chết, ta với Gin

có hẹn tỷ ấy ra gặp nhau để tính kế giết ngươi . Nhưng không ngờ tỷ ấy

lại nặng tình với ngươi như thế dám đổi mạng sống của mình để bảo vệ

ngươi. Hạc Thiên Thanh nơi mà ta định giết ngươi thì tỷ tỷ ta được chon

ở đó. Ta hỏi ngươi vì ai ? Tại ai mà tỷ tỷ ta chết ?

_ Ta…ta đã nói rồi phụ thân của cô nương đã đánh phái Nhạn Thiên và

giết chưởng môn Lâm Nhạc Phụng, đương nhiên là một người trong

phái ta phải…

_ Đủ rồi đấy Shuichi Akai, phái Nhạn Thiên à ngươi đã từ lâu không còn

là người ở phái Nhạn Thiên nữa rồi – Hầu Quý Công nói

_ Hầu Quý Công ta không muốn nhắc chuyện cũ chính ngươi đã giết

chưởng môn Kim Hồng Tân và lấy bí kíp Long Nhị Thập.

_ Ngươi có chứng cứ gì mà dám vu khống cho ta ?

_ Chứng cứ à ? Chính ngươi là chứng cứ đấy. Ngươi có điều không biết

sau khi luyện Long Nhị Thập sẽ có một luồng chân khí rất mạnh bộc

phát lên trong người mà chỉ có những người được chưởng môn truyền

cho thì mới biết cách phá giải. Huyền Kha đại sư có nội công thâm hậu

chắc chắn sẽ biết được.

_ A di đà phật ! Thí chủ đã nói quá, nội công của bần tăng không thể so

được với Huyền Tịnh sư đệ nhưng cũng có thể giúp thí chủ biết được

trong người Hầu Quý Công có luồng chân khí đó không ?

_ Akai ngươi…

_ Akai ta tới đâyyyyyy – Ngay lập tức Gin liền bay tới dùng những đòn

đánh vào yếu điểm của Akai. Nhanh chóng Long Nhị Thập được triển

khai và Akai đã nhận ra chiêu thức Gin dùng:

_ Diên Cảnh Kinh. Môn võ này của phái Tinh Túc sao ?

_ Không cần nói nhiều nữa chúng ta giải quyết tại đây đi

_ Thôi được nếu ngươi muốn…

Không thể không nói Diên Cảnh Kinh không lợi hại nhưng Gin chỉ mới

luyện được một tháng nên không thể so được với Long Nhị Thập vốn đã

là nền tảng của võ học…nên chỉ trong phút chốc Gin đã phải gác kiếm

trước Akai

♥ HẾT CHƯƠNG 15 ♥

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Today at 9:23 pm

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: {Long Fic} Đôi Uyên Ương Mãi Rời Xa Nhau




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.