Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

[Fic dịch] Tanabata Wish

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sat Mar 24, 2012 11:17 pm
avatar

Vip member
ƯSAGHI_thỏ
Vip member

Tổng số bài gửi : 139
Wings : 9714
Feathers : 15
Birthday * : 01/06/1996
Join date : 23/03/2012
Age : 20
Đến từ : CUNG TRĂNG

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 139
Wings : 9714
Feathers : 15
Birthday * : 01/06/1996
Join date : 23/03/2012
Age : 20
Đến từ : CUNG TRĂNG
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Fic dịch] Tanabata Wish



Nguồn: [You must be registered and logged in to see this link.]
Tác giả: Luthfi Zoel.
Ng dịch: Nakamori.
Rating: K+.
Tình trạng: đã hoàn thành.

Part 1:
Điều ước Tanabata

Edogawa Conan . Hay được biết là là Kudo Shinichi, ngài Holmes lớn của thời đại Heisei, giải quyết nhiều vụ án mà cảnh sát Tokyo cũng không giải quyết được. Khi cơ thể bị thu nhỏ thành Conan Edogawa, một cậu bé 7 tuổi, sau khi bị ép uống viên thuốc APTX 4869, bởi một người đàn ông mặc đồ đen. Trong tình hình đó, cậu phải dùng toàn bộ sức lực của mình để tiêu diệt tổ chứa Áo đen, đồng thời phải bảo vệ tất cả những người thân yêu của mình, đặc biệt là thiên thần yêu dấu: Mouri Ran.
Bây giờ, nó chỉ là quá khứ. Tất cả mọi thứ đã hoàn thành. Kudo Shinichi đã trở lại với cơ thể bình thường sau khi đánh bại tổ chức Áo đen và uống viên thuốc giải do Miyano Shiho tạo ra, gọi là ZR711.
Tại lễ hội trường đại học Tetan, cậu ấy đã trở về bằng cách xuất hiện thật tuyệt vời. Cậu ấy giải quyết 1 vụ án, mặc đồ của kị sĩ áo đen, sau khi vạch mặt kẻ giết người, cậu tiết lộ bản thân mình, làm cho tất cả mọi người đều sốc và lẫn lộn (chỗ này hơi gượng, chắc là vì trước đó a Hejji cũng hoá trang thành a Shin), trong đó có cả người con gái mơ ước của cậu…
Cậu ấy đi vào trong căn biệt thự nhà Kudo, phía sau là Ran. Cậu mở cách cửa cho cô ấy và cả hai vào trong. Cậu cảm thấy như thể nó là một phần cõi đời kể từ lần cuối cùng cậu còn sống trong các tầng của căn biệt thự này. Nhưng may mắn thay, nó luôn sạch sẽ nhờ Subaru Okiya sống tại đó trước khi bị tiêu diệt cùng tổ chức Áo đen.
Cậu quá chăm chú đến xung quanh đến nỗi quên nói chuyện với Ran đang lặng lẽ đi phía sau.
Cuối cùng, Shinichi của cô đã trở lại. Và, không bao giờ bỏ đi nữa. Ít nhất đó là những gì cô muốn tin.
Không thể kiểm soát sự xúc động của mình, Ran ôm chầm lấy Shinichi, làm cả 2 cùng ngã xuống ghế sofa. Họ gương mắt nhìn nhau một lúc, cho tới khi Ran lên tiếng.
“Tớ rất nhớ cậu, Shinichi”, và những giọt nước mắt lăn trên má cô. “Tớ cũng rất nhớ cậu, Ran”, Shinichi nói để làm Ran thoải mái (??), “Bây giờ thì được rồi, sẽ ổn thôi, tớ đang ở đây với cậu!”, Shinichi thì thầm.
Sau khi cảm nhận được sự thoải mái và bình yên, cuối cùng Ran cũng bình tĩnh lại. Cô cảm thấy rất an toàn, vì được bảo vệ trong vòng tay của người cô yêu. Cô muốn như vậy miễn là cô có thể có được. Cô muốn dành cả cuộc đời cô với Shinichi. Cô kêu lên khe khẽ khi bàn tay Shinichi vuốt nhẹ lên đầu cô, chạm vào lưng cô. Và, cậu đặt một nụ hôn ngọt ngào và dịu dàng lên trán cô. Shinichi cảm thấy rất ấm áp, mái tóc Ran chảy xuống cổ cậu. Ran quay lại để sau đó cô đối mặt vs Shinichi, cả hai người họ vẫn nằm trên ghế sofa, cậu dang tay ôm lấy xung quanh cô và cầm lấy tay cô. Họ cứ ở tư thế đó rất lâu, cảm nhận những giây phút hạnh phúc, cho đến khi Ran nói.
“Này, đẹp trai” (??). Ran nhẹ nhàng nói. “Này, cô gái xinh đẹp”. Shinichi đáp (2 ng bị sao zị??). “Hôm nay là ngày 16 tháng 8”. Ran vui vẻ nói tiếp. “Gì vậy?? Sinh nhật của cậu ko phải đến ngày 2 tháng 10 sao??” (theo đúng bản gốc), cậu thám tử hỏi lại. “Đó là ngày Tanabata, đồ ngốc! Làm sao cậu có thể quên một ngày lãng mạn như thế?? Đó là khoảng thời gian hai người yêu nhau gặp nhau, giống như Orihime và Hikoboshi, vì vậy nó được gọi là ngày của tình yêu, cậu có muốn đi đến lễ hội đó cùng mình tớ không?? Chúng ta có thể thấy những điều nhảy tuyệt vời, có thể cùng nhau ước, và…” Ran ngừng lại.
Ý nghĩ đó làm cho khuôn mặt của cả hai bắt đầu đỏ ửng. “Ah! Tất nhiên chúng ta sẽ không đi nếu cậu không muốn…” Ran tiếp tục, nhưng khuôn mặt cô vẫn cứ đỏ lên. “Tớ rất thik, Ran, đặc biệt là nếu có cậu đi cùng”, câu trả lời cũng khiến cậu thám tử cũng đỏ mặt như Ran. Lúc đó, khi trả lời, cậu ôm Ran cô chặt hơn, nhẹ nhàng vuốt những ngón tay cô. “Vậy… chúng ta sẽ đi sửa soạn được chưa? Lễ hội sẽ bắt đầu trong 1 giờ nữa”. Ran nói. “Chắc chắn rồi, chúng ta mau chuẩn bị thôi”. Và, hai người rời khỏi ghế sofa để đi chuẩn bị cho lễ hội.
Shinichi vào phòng mình, Ran sang một phòng khác, chắc là phòng của cô Yukiko. Cuối cùng, khoảng thời gian của họ cũng đã có. Shinichi đã thay đồ xong, cậu tự nhìn mình trong gương. “Hmmm, mình nghĩ là trông mình khá ổn”, cậu thì thầm với chính mình.”Hi vọng mình có thể gây ấn tượng với Ran”, cậu nghĩ. Sau khi thấy thoải mái với chính mình, cậu đi xuống cầu thang và phòng của mẹ mình để xem Ran thế nào.
Cậu bước vào phòng. Trong khoảng thời gian đó, cậu thực sự kinh ngạc trước vẻ đẹp của thiên thần cậu yêu. Ran mặc một chiếc váy thật đẹp, màu trắng. Về phía cậu thám tử, chỉ có hai từ có thể miêu tả cô gái tuyệt vời của cậu, tuyệt đẹp. “Woa! Trông cô ấy dễ thương quá!” Shinichi nghĩ trong khi lặng lẽ bước gần về phía Ran từ phía sau. Cậu ôm lấy Ran bằng cánh tay của mình, cô vô cùng ngạc nhiên, cô nhìn vào trong gương. Lúc ôm lấy Ran, cậu nhìn thấy cả hai ở trong gương. “Trông cậu rất đẹp, Ran!” Shinichi nói. “Cảm ơn… Trông cậu cũng rất đẹp trai…” Ran trả lời. Họ muốn thời gian này cứ kéo dài mãi mãi. Tuy nhiên, vài phút trôi qua, cuối cùng họ cũng nhớ đến lễ hội.
“ Shinichi… Cậu đã sẵn sàng chưa???” Ran lẽn bẽn hỏi. “Bất cứ khi nào bạn muốn…” thám tử nổi tiếng trả lời. Năm nay, lễ hội được tổ chức tại công viên Toyako, gần với tháp Touto.
Cuối cùng họ cũng đến công viên Toyako và nhập vào lễ hội. Khi đến, cả hai đều thấy rằng lễ hội năm nay ko quá cổ xưa như những năm trước. Có các phương tiện đi lại, có các cửa hàng, và người bán bánh kẹo ở khắp mọi nơi. Nó cũng giống hệt như Tropical Land, ngoại trừ dòng sông Egaki chảy qua công viên (tất cả các tên của công viên và sông đều là giả, do tôi đặt vì tôi ko biết tên thật). Cũng như khi đến, cả hai đều rất ngạc nhiên nhưng họ vẫn im lặng.
Và, cứ vậy , Shinichi để như thế trong vài phút, cậu cố gắng đưa một cánh tay để ôm Ran, hay ít nhất là cầm lấy tay cô ấy.
“Hãy để thế!! Đồ ngốc ah!! Chỉ cần thế!! Tớ nghĩ cậu thích mà!!” Shinichi nghĩ. Cậu quay lại nhìn bàn tay của Ran, gương mặt cậu bắt đầu chuyển sang màu đỏ.*thở dài*
“Có cái gì đó không ổn phải ko? Ban nãy, trông cậu rất kì lạ…” Ran hỏi. Cô lo ngại có gì đó sẽ xảy ra với Shinichi. “Tất nhiên là tớ ổn! Tớ là thám tử mà, nhơ ko?”, thám tử trả lời. Trong khi bộ não của cậu có chút trục trặc (??). “Ngốc quá!! Sao lại như thế trước mặt cô ấy”, cậu thất vngj ở chính bản thân mình.
Tại giữa công viên, có một cây tre lớn đính các mẩu giấy nhỏ, hoặc tazaku (từ này mình ko dịch được, ko biết là danh từ riêng chỉ cái gì hay là gì nữa, bó tay ToT), với những điều ước được viết lên đó. “Này, Shinichi, chúng ta hãy treo tazaku của mình trước nhé?” Ran hỏi Shinichi. “Được mà Ran! Chúng ta đến đó thôi”. Sau đó, họ bước đến gần cây tre. Ran viết điều ước của mình lên trước, trong khi viết, mặt của cô đổ rực lên. Trời mới biết được cô ước gì (mình biết, mình biết, hehe). Bây giờ đến lượt Shinichi. Cậu lấy một miếng tazaku và bắt đầu viết điều ước. Cả hai đều viết rất ngắn và đơn giản, nhưng trong đó, chứa đựng những cảm xúc sâu sắc nhất từ phần kín nhất của trái tim.
“Tiếng lá tre xào xạc ca hát, ca hát,
Bắt đi trong mái hiên
Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh
Là vàng và bạc trong cát…”
“Rồi, tất cả đã xong. Ran, cậu muốn thực hiện điều ước của mình chứ?” Shinichi hỏi với một giọng nói thật âu yếm. “Được. Chúng ta hãy cùng treo lên”. Ran và Shinichi cùng treo tờ giấy của mình lân cây tre.
“Xin lỗi Shinichi. Tớ biết bây giờ thực sự không phải là lúc. Nhưng tớ cần phải đi đến nhà vệ sinh. Cậu chờ ở đây, được không?” Ran nói bằng giọng thật dễ thương và tình cảm, với cái nhìn tuyệt đẹp phá vỡ tất cả nỗi nghi ngờ và sợ hãi của Shinichi. “Được! Tớ sẽ chờ!”. Rồi Ran chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh gần nhất. Trong khi đợi, có một ông già bước gần đến Shinichi. “Chúc mừng cậu bạn trẻ tuổi, tôi là một Tanataba lớn tuổi ở đây”, ông ấy nói. “Cô gái vừa rồi là bạn gái của cậu?”, ông hỏi tiếp. “Không!” Shinichi lập tức trả lời, mặt cậu đỏ dần lên khi nói câu trả lời. “Ồ tốt, chỉ là trông hai người rất giống một cặp… Nhưng, cậu có tình cảm với cô ấy, phải không?”, ông tiếp tục hỏi.
Câu hỏi này khiến Shinichi do dự. Cậu thực sự không biết cậu có tình cảm với Ran hay không. Nhưng từ sâu thẳm trong trái tim mình, cậu biết chắc chắn rằng cậu yêu cô ấy… rất nhiều. “Vâng. Tôi nghĩ là tôi có…”, cuối cùng Shinichi cũng ngượng ngùng trả lời, mặt vẫn còn đỏ. “Tôi sẽ nói với cậu một điều, cậu đã biết trong đêm nay, đã có dự đoán là sẽ có sao băng, và có cả pháo hoa, phải không?”, ông già Tanabata hỏi, Shinichi gật đầu. “Sẽ có một điểm trên sông, nơi bạn có thể quan sát nó thuận tiện nhất, các điểm đó gọi là điểm Koigokoro”, ông tiếp tục nói. “Tại điểm đó, bạn sẽ cảm thấy hạn phúc nhất”. “Làm thế nào tôi có thể đến được đó?”, Shinichi tò mò hỏi. “Cậu có thể đến đó bằng cách thuê một chiếc thuyền, và cậu nên tới điểm đó”, ông già chỉ. “Để nó thật đặc biệt, cậu nên đi cùng một người bạn đặc biệt với cậu. Tại sao không là một cô bạn gái nhi? Có lẽ cả hai người sẽ có một cái kêt hạnh phúc bên nhau”, ông nói.
“Mình và Ran…Cùng nhau? Woa…Mình thực sự thích điều đó… nhưng không biết Ran có thích mình không?”. Cậu nghĩ.
“Được rồi, tôi sữ thử. Cảm ơn..” Shinichi cảm ơn ông già Tanabata. Đột nhiên, một giọng nói vang đến chỗ Shinichi. “Này, Shinichi! Tớ xong rồi! Chúng ta đi tiếp thôi!” Ran hét lên. Shinichi quay về phía giọng nói ngọt ngào đó và cậu thấy người cậu yêu đang vẫy tay gọi cậu đi về phía cô ấy.
“Một người bạn đặc biệt… Thật tuyệt nếu đó là Ran…”. Cậu nghĩ.
“Nhanh lên Shinichi!” Ran hét một lần nữa. Nó khiến Shinichi thoát khỏi những suy nghĩ mộng mơ của mình. “ Tớ đang tới, Ran” . Shinichi trả lời, chạy về phía Ran.
“Sự lãng mạng chỉ có trong những ngày ngọt ngào thế này…” ông già Tanabata nghĩ trong khi nhìn cặp đôi trẻ đi chơi với nhau.
Shinichi và Ran lại tiếp tục đi. Vừa đi, Shinichi vừa đắm trong thế giưới riêng của mình, suy nghĩ về sự mong muốn cùng với Ran ngắm pháo hoa tại điểm Koigokoro. Ý nghĩ đó như một biểu hiện đáng ngạc nhiên của Shinichi, tạo cảm giác như những con bướm bay trong dạ dày cậu, làm cho gương mặt cậu đỏ ửng lên. Điều này không thoát khỏi được cái nhìn cảu Ran. “Cậu có sao không Shinichi? Kể từ lúc chúng ta bước vào công viên Toyako cậu trở nên rất lạ… Hay là cậu ngủ không đủ giấc??” Ran hỏi, một lần nữa cô thấy lo lắng cho cậu thám tử của mình. “Không! Không! Cậu không phải lo lắng cho tớ! Tớ ổn mà!”. Shinichi có thuyết phục Ran.”Ừm… Thế thì tốt”.
“Ôi!! Mình không thể giữ được nữa, mình sẽ nói với Ran về cảm giác của mình cho cô ấy biết, về tất cả mọi thứ, trong khi xem sao băng và pháo hoa”, Shinichi nghĩ. Sau khi tất cả mọi thứ được chuẩn bị trong tâm trí cảu cậu, hai người quết định sẽ ăn một bữa tôi lãng mạn. Ăn xong, Shinichi trả tiền cho bữa tối, họ tiếp tục đi bộ trong khi ngắm nhìn những điệu múa và các gian chợ được tổ chức tại công viên Toyako.
“Này, Ran… Cạu có muốn ăn một chiếc kem không?” Shinichi đề nghị. “Uhm… một ý tưởng tuyệt vời, tớ rất thích, Shinichi!" Ran trả lời với một giọng nói thật dễ thương. “Ok, tớ sẽ đi mua ngay. Cậu chờ ở đây nhé!”Shinichi nói rồi vội vàng chạy đến cửa hàng kem gần nhất. Trong khi chờ lấy hai que kem, Shinichi nhìn thấy ông già Tanabata mà cậu đã nhìn thấy lúc trước. “Xin lỗi thưa ông…” Shinichi ngập ngừng hỏi. “Ah, cậu bạn trẻ tuổi. Tôi có thể làm việc gì cho bạn sao?”, ông nói.”Ah, tôi có một vấn đề.. Tôi muốn nói với Ran rằng…tôi… tình yêu của tôi… với cô ấy”, Shinichi nói. “Ah! Tôi cũng nghĩ như vậy… lần đầu tiên tôi nhìn thấy hai bạn… ngay lập tức tôi biết rằng, hai bạn đã trải qua nhiều thử thách để đến được với nhau, để bảo vệ và truyền hơi ấm cho nhau. Vậy… tại sao cậu không đưa cô ấy tới điểm Koigokoro và thú nhận tình cảm của mình với cô ấy?”ông già gợi ý. Câu trả lời của ông già làm Shinichi cảm thấy vui mừng và một nụ cười xuất hiện trên môi cậu, mặt cậu đổ rực lên (haizzz, mệt lắm òy, sao suốt ngày đỏ mặt thế a Shin). “Ổn rồi… Tôi đoán là tôi có thể làm được… cảm ơn về lời khuyên của ông…” Shinichi cảm ơn ông già Tanabata. “Không có gì. Tôi luôn cảm thấy vui mừng khi thấy các cặp đôi trẻ tuổi và lãng mạng yêu nhau. Nó đem lại niềm vui cho riêng tôi”. Và, Shinichi trả tiền cho người bán kem. Ông già Tanabata cao tuổi và chủ cửa hàng bán kem mỉm cười với nhau nhìn Shinichi vội vàng chạy về chỗ Ran đang đứng. “Hình như lễ hội năm nay sẽ có một điều đặc biệt, phải không ông Ryouguchi?” Người bán kem hỏi. “Tôi đồng ý với anh là có! Bây giờ, bọn trẻ rất lãng mạng”, ông già Tanabata trả lời.
Hiện tại, chỉ còn một giờ nữa là có bắn pháo hoa. Mọi người, chủ yếu là các cặp đôi trẻ, bắt đầu thuê tàu thuyền và thưởng thức bầu trời đêm trong khi chờ đợi màn trình diễn của pháo hoa. “Mình nên hỏi Ran về điều đó ngay bây giờ. Hi vọng Ran sẽ đồng ý” Shinichi nghĩ. “Này Ran, cậu có muốn thuê một chiếc thuyền để ngắm bàu trời đêm?” Shinichi hỏi, trong khi vẫn còn lo lắng vì sợ rằng Ran sẽ từ chối. “Ngay bây giờ” Ran hỏi lại. “Ừ… chúng ta sẽ có thể ngắm những ngôi sao đầu tiên, và chắc chắn sẽ không lỡ xem pháo hoa và sao băng” Shinichi nói. “Chắc chắn rồi Shinichi’, Ran nói, trái tim cô tràn ngập niêm vui. Sau đó, họ thuê một chiếc thuyền và bắt đầu đi. “Này Ran, tại sao chúng ta không đi đến những điểm đó nhi?” Shinichi đề nghị trong khi chỉ tay đến các điểm Koigokoro mà người cao tuổi đã nói đến. “Được rồi… tớ nghĩ ở đó cũng dễ xem” Ran trả lời, đồng ý với ý kiến của cậu thám tử. Họ chèo thuyền về phía điểm Koigokoro.
“Uhm… Shinichi…” Ran lẽn bẽn hỏi. “Ừ.. có chuyện gì vậy Ran” Shinichi trả lời với ánh mắt thật ấm áp. “Chính xác là tại sao cậu lại muốn chúng ta ngắm pháo choa và sao băng tại điểm này?”Ran tò mò hỏi. “À… không có gì đặc biệt cả…. Tớ chỉ nghĩ chúng ta nên ngắm pháo hoa và sao băng từ chỗ thuận tiện nhất mà chúng ta có thể thấy” Shinichi đáp. Cậu biết đây là một lời nói dối. Cậu biết rằng trong sâu thẳm lòng cậu, lí do cậu muốn tới điểm Koigokoro và vì cậu hi vọng rằng, khi quan sát các ngôi sao, cậu và Ran có thể ở bên nhau mãi mãi. “Ừ.. phải rồi!” Ran nói. Trong thời gian chờ đợi xem pháo hoa à sao băng, Shinichi bí mật xây dựng lòng can đảm để nói tình cảm cảu mình với Ran sau đó.
Đó chỉ là vài phút khi điều đó xảy ra. “Uhm… Ran…” Shinchi nói. “Ừ.. Shinichi” Ran trả lời. “Lí do tớ đưa cậu tới điểm này trên sông không chỉ để chúng ta có thể quan sát thật tốt các ngôi sao… tớ có… một chuyện cần nói với cậu… Và, nó thực sự rất quan trọng…” Shinichi cố gắng gom tất cả sức mạnh và lòng can đảm cậu đã xây dựng trước đó. Ran cũng cố gắng đoán về điều mà Shinichi sẽ nói, do đó, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, cô có vẻ tràn đầy hi vọng và niềm vui. Kể từ khi còn nhỏ, Ran đã bắt đầu có tình cảm với Shinichi, và cô cũng biết trong sâu thẳm trái tim dịu dàng của cô, Shinichi là người bạn quan trọng nhất mà cô có. Cô biết, cô thích anh, rất nhiều. Không, không phải thích, cô đã chắc chắn chỉ có một từ có thể nói lên được, đó là tình yêu. Cô biết cô yêu cậu ấy, với tất cả trái tim cuủa mình. Và cô hi vọng, những gì Shinichi sẽ nói với cô là những gì mà cô mong muốn được nghe nhất. “Có cái gì quan trọng mà cậu muốn nói cho tớ biết vậy, Shinichi?”Ran hỏi. Vào lúc này, Shinichi vẫn lo lắng vì sợ hãi và nghi ngờ (rằng c Ran ko thik a chăng?). Nhưng Shinichi cũng đã gom đủ sự cam đảm mà cậu cần.
“Thôi nào đồ ngốc! Đó chỉ là 3 từ! Ba từ! Ôi.. nếu nó có thể dễ dàng hơn…” cậu thám tử suy nghĩ, trong khi âm thầm rằng tất cả sẽ diễn ra giống những gì cậu muốn. “Ran… tớ muốn nói với cậu rằng… Ummm… Err.. À…” Shinichi vẫn còn do dự khi hoàn thành câu nói của mình với ba từ quan trọng. “Nói gì thế?” Ran hỏi, vẫn còn vẻ tò mò. “ Ran.. khi chúng ta còn là trẻ con…tớ đã bắt đầu xây dựng một tình cảm chặt chẽ giữa chúng ta. Và khi tình cảm bắt đầu nhiều hơn, mạnh mẽ hơn, khi tớ phải rời xa cậu trong hoàn cảnh khó khăn ấy (a Shin bị teo nhỏ chăng?), để lại cậu trong một năm chờ đợi, tình cảm trở nên lớn hơn và lớn hơn. Tớ đã giấu cảm xúc của mình, Ran.. những gì tớ muốn nói với cậu là…” Shinichi dừng lại cố gắng gom tất cả can đảm để nói lên ba từ quan trọng nhất. “ Rằng… Tớ yêu cậu, Ran…” (yeah!!) Cuối cùng Shinichi cũng hoàn thành câu nói cảu mình. Khi nói, Shinichi cảm thấy dạ dày mình bị hoành hành bởi bươm bướm và não cậu như bị tan chảy. Shinichi quay mặt đi, trong khi lo lắng chờ đợi câu trả lời từ Ran. Bỗng dưng, nước chảy ra từ đôi mắt trong veo của Ran. Chúng đua nhau rơi trên khuôn mặt cô. “Err… Ran… tớ xin lỗi… Tớ không muốn làm tổn thương cậu…!” Shinichi nói, với nỗi lo sợ rằng mối quan hệ giữa hai người có thể bị phá huỷ mãi mãi. “Làm tổn thương tớ?.. Shinichi, đó là ba từ tớ muốn được nghe nhất” Ran oà khóc, trong khi nhào đến Shinichi, ôm lấy Shinichi và khóc trên ngực cậu. “Tớ cũng yêu cậu Shinichi” Ran nói lên thành tiếng rõ ràng. Shinichi rất ngạc nhiên, nhưng cậu cảm thấy rất hạnh phúc. Sau đó, Ran nhìn lên khuôn mặt Shinichi, chỉ còn cách có vài centimet. Và cả hai tiến gần hơn. Gần hơn và gần hơn nữa, không còn khoảng cách giữa hai người… họ chia sẻ nụ hôn đầu tiên đầy ngọt ngào và kì diệu. Các ngôi sao nhìn xuống phái hai người, công viên Toyako đắm trong ánh sáng của các vì sao. Và khi họ tiếp tục hôn nhau, những ngôi sao băng bay đến. Pháo hoa cũng bay lên. Sự kết hợp giữa những ngôi sao duyên dáng, và đầy màu sắc của pháo hoa chiếu lên tất cả công viên, thực sự là một khung cảnh tuyệt vời. Và, xung quanh công viên, nnhững người đã được ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời đêm Quả là một cảnh đáng chú ý.
Khi khung cảnh này diễn ra, Shinichi và Ran vẫn hô nhau (sao lâu zị??, ghen với c Ran quá), vẫn chia sẻ nụ hôn tuyệt vời. Sau một vài phút, cuối cùng họ cũng kết thúc nụ hôn. “Ran.. cậu đã ước gì trên tờ Tanzaku của cậu?” Shinichi lên tiếng hòi. “Tớ ước chúng ta có thể ở bên nhau… mãi mãi”, Ran trả lời. “Đó cũng là điều mà tớ ước… Này, có lẽ nào nó đã được thực hiện…” Shinichi nhẹ nhàng nói với Ran. “Chúng ta đã có được, Shinichi…” Ran trả lời với một giọng nói thật ngọt ngào. “Ừ…”Shinichi nói, khi họ hút lại gần nhau hơn. Shinichi dang cánh tay ôm quanh Ran, và tặng cho cô một nụ hôn. Lúc này nụ hôn như nồng nàn hơn. Họ cứ ở tư thế đó. Shinichi ôm lấy Ran, dựa đầu cô vào ngực cậu. Cả hai đều thật thoải mái, họ thưởng thức vẻ đẹp của bầu trời.
Và khi gần nửa đêm, cả hai như nhớ ra cái gì đó. “Shinichi này… Đó có phải là thời gian để trồng và trang trí cây tre với điều ước Tanabata của chúng ta trên sông Egaki chứ?” Ran hỏi ngọt ngào. “Tơ cũng nghĩ như vậy… hay chúng ta trở vê chỗ cây tre nhé” Shinichi trả lời. Khi họ đến, mọi người với điều ước của mình đang tập trung tại đó, tay trong tay, họ thấy những người lớn tuổi mang cây tre và để nó nổi trên dòng sông Egaki (chú ý là cây tre nhỏ chứ ko lớn, mọi ng có thể vô google coi ảnh lễ hội này). “Ran… tớ yêu cậu… “ Shinichi thì thầm nhỏ nhẹ. “Tớ cũng rất yêu cậu, Shinichi” Ran trả lời. Khi nói điều này, họ nhìn nhau ngọt ngào. Gương mặt gần nhau hơn và một lần nữa, họ chia sẻ nụ hôn nồng nàn (sao nhìu zữ vậy?). Họ không muôn làm hỏng thời phút giây này. Họ không muốn phút giây này kết thúc. Sâu thẳm trái tim họ, họ cảm ơn Hikiboshi và Orihime đã tạo ra ngày Tanabata mà họ mong muốn, bằng cả trái tim. Họ âm thầm thấy yêu thời điểm này vào đêm Tanabata, dưới cái nhìn lãng mạng của các vì sao…

The end!

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ƯSAGHI_thỏ





Sat Apr 07, 2012 5:29 pm
avatar

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fic dịch] Tanabata Wish



Hay quá chị ơi Cảm ơn!
Vote cho chị nè
Mong chị sẽ có những fic khác hay hơn nữa

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.