Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

[fic Shinran] Thứ quan trọng nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jul 06, 2012 6:48 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Tên: Thứ quan trọng nhất
Tác giả: Shinran
Nguồn: conankun.yourme.net



Chap 1: Một chút gió
-Shinichi này! Ba ngày nữa là sinh nhật của cậu...cậu có về Tokyo k ? – Ran nói qua điện thoại.
-À ! À ! Tớ còn bận vài vụ án nên chắc k về Tokyo được đâu ! Tớ đang ở Nagoia !
-...
-Nhưng Ran này ! Tớ sẽ rất vui nếu cậu cùng đón sinh nhật với tớ…-Conan nói với giọng có lỗi
-…Shinichi này…nếu tớ có…có chết…thì cậu có bỏ những vụ án mà về đây không? – Ran nói với giọng nghẹn ngào.
-Sao lại hỏi vậy?-Conan hoảng hốt.
-À không…chỉ vì…tớ…tớ có linh cảm…tớ…
-Tớ sẽ luôn bảo vệ cậu! Điều đó là chắc chắn!
-Ừm! –
Ran kết thúc cuộc nói chuyện, đây là lần đầu tiên cô cúp máy trước, mọi lần đều là Shinichi, người gọi cho Shinichi là cô, người luôn phải nghe tiếng píp píp cũng là cô và người chờ đợi luôn là cô…vậy còn Shinichi? Cậu ấy biến đi đâu trong suốt một năm đến cả sinh nhật của mình cũng không thể về…những vụ án đối với cậu ấy quan trọng đến thế à? Cậu ấy luôn muốn giúp người khác tim ra sự thật, cậu ấy vui khi bắt dc hung thủ…nếu vậy cô cũng muốn là một trong những nạn nhân…để cậu ấy quan tâm đến! Ý nghĩ điên khùng ấy thoáng qua trong đầu Ran…nhưng nó nhanh chóng biến mất…chỉ để lại trong cô một khoảng trống đáng sợ. Cô muốn có một sự thay đổi chăng?
Nghe Ran nói những điều khó hiểu, Conan rất lo lắng, dường như Ran đang có vấn đề gì đó mà không thể nói cho cậu biết. Conan chạy như bay về nhà…nhưng khi đến nơi thì cửa đã khoá ngoài, không một lời nhắn. Conan gọi cho Ran thì điện thoại cũng bị khoá. Conan cảm thấy bất an mọi khi đi ra ngoài Ran luôn để lại lời nhắn trên cửa cho cậu, ít nhất luôn bắt máy phòng trường hợp cậu gọi đến. Có thể là cô ấy có việc gấp nên quên ghi lời nhắn…có thể là điện thoại hết pin nên không liên lạc được…có thể là cô ấy giận cậu nên mới nói những lời khó hiểu…Cậu không thể nào bình tĩnh mà suy nghĩ được…nếu lỡ Ran gặp nguy hiểm?! Và Conan chạy đi…tìm Ran! Không biết Ran đang ở đâu và cậu muốn đến đâu…cậu chỉ biết không thể đứng đợi như vậy được. Tất cả mọi chuyện khi liên quan đến Ran, cậu đều trở nên hoảng loạn…
Cậu chạy đến siêu thị, đài quan sát, khu mua sắm, cả văn phòng luật của mẹ Ran nhưng đều không tìm dc. Cuối cùng cậu gọi cho bác Mori
-Bác Mori ơi, chi Ran bị bắt cóc rồi!
-Chú mày nói gì thế!
-Cháu nói thật đấy! Cháu về nhà không thấy chị ấy đâu, gọi điện cũng không ai bắt máy, lại chẳng có lời nhắn nào cả…chị Ran…
-Ran mới gọi điện cho ta bảo hôm nay có về ăn cơm không mà? –Ông Mori vừa nói điện thoại vừa hét toáng lên khi đến màn trình diễn của Yoko
-Gì chứ!
-Ranh con đúng là rắc rối...về nhà nhắn với Ran là hôm nay ta về muộn – Mori chưa nói hết câu thì đầu bên kia đã cúp máy.
******
-Ran-neechan! -Về đến nhà thấy cửa mở, Conan xông thẳng vào bếp…nhưng chẳng có một ai.
-Ran-nee chan! Ran-nee chan! -Cậu không ngừng gọi Ran
-Gì thế Conan-kun! –Ran từ ngoài bước vào.
-Chị đi đâu thế Ran- nee chan! Sao em gọi điện cho chị không được, cả lời nhắn cũng không…chị đi đâu thế! – Conan tức giận
-Em sao thế Conan-kun, chị chỉ ra ngoài mua ít đồ ăn thôi mà…ừm chị xin lỗi không để lại lời nhắn cho em- Ran cười nhẹ
-Không…không…vì em cứ tưởng chị gặp chuyện gì…- Conan ấp úng khi nhìn vào mắt Ran.
-Em lo lắng quá rồi đấy! – Ran quay vào bếp chuẩn bị bữa tối…
-Anh Shinichi nói với em hôm nay chị nói chuyện với anh ấy rất lạ…-Conan cũng theo vào bếp.
-…
-Anh ấy bảo…khi nào chị về hãy gọi điện thoại lại cho anh ấy…
-Hôm nay em muốn ăn gì nào? –Ran cố tình phới lờ lời đề nghị.
-Ran- nee chan…anh Shinichi bảo em…khi nào chị về hãy gọi lại cho anh ấy…-Conan lặp lại một lần nữa
-Gọi để làm gì?!
-Anh ấy rất lo cho chị…anh ấy muốn biết chị đang gặp phải vấn đề gì?!
-Chị chẳng sao cả! – Ran lạnh lùng
-Chị Ran…anh ấy xin chị hãy gọi lại cho anh ấy! -Câu nói cứng rắn của Conan làm Ran suy nghĩ giây lát.
-Vậy tại sao…chị luôn phải là người gọi cho Shinichi?! -Ran nhìn Conan với ánh mắt quả quyết.
-…chị Ran…
-Nếu muốn anh ấy có thể gọi cho chị…nhưng…có lẽ là anh ấy không muốn như vậy! –Một thoáng buồn Ran lại cười.
Conan không hiểu câu nói đó là có ý gì, càng không hiểu nụ cười đó muốn nói lên điều gì. Cậu chỉ biết…có điều gì đó không ổn!

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:50 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 2:Một giấc mơ…
-Tớ tìm thấy rồi nhé!
-Sao cậu hay thế! Cậu đang chơi bóng mà vẫn biết tớ đang trốn ở đâu à?! –Ran từ hốc cây to chui ra
-Chẳng phải ban đầu cậu gợi ý là cậu sẽ trốn ở nơi nhìn thấy chỗ tớ đang chơi bóng sao?-Shinichi nháy mắt.
-Ừm…thì sao?
-Hôm nay trường tiểu học teitan đóng cửa, cậu không thể trốn lên các lớp học nhìn xuống sân chơi bóng được…
-Ừm – Ran tỏ vẻ không hiểu
-Chỗ có thể trốn được làm tớ nghĩ tới hốc cây to gần sân bóng mà tụi nhóc vẫn hay trốn…-Shinichi cười đắc thắng.
Cả hai đứa trẻ cùng hướng ra phía con sông gần trưởng tiểu học teitan, hoàng hôn xuống, ánh vàng cam lan dần trên mặt đất.
-Có phải cậu sẽ luôn tìm ra tớ không Shinichi - bất giác Ran hỏi
-Ừm…tớ luôn tìm ra cậu dù cậu ở đâu! –Shinichi nhún vai
-Thật nhé!
-…
-Vậy bây giờ nếu tớ biến mất khỏi mắt cậu…cậu hãy đi tìm tớ nhé!
Ran cười nụ cười chan hoà trong nắng rồi sau một cái chớp mắt cô biến mất khỏi tầm nhìn của Shinichi.
-Ran…cậu làm trò gì thế…cậu ở đâu vậy…-Shinichi hốt hoảng, không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra.
“Hãy đi tìm tớ đi Shinichi! Gợi ý nhé…tớ sẽ đợi cậu ở nơi mà chỉ có duy nhất một mình cậu biết…nghĩa là sẽ không ai tìm ra tớ …ngoài cậu…” tiếng của Ran vang vọng trong không trung, từng chữ rõ ràng.
-Ran đừng đùa nữa. Ran!

-Ran! ĐỪNGGGG!!!!!!!!!!!!!
Thì ra chỉ là một gíâc mơ. Conan thức dậy người đẫm mồ hôi. « Gíâc mơ gì thế này » -Conan thầm nghĩ. Thấy không yên tâm cậu chạy đến phòng của Ran, cô vẫn đang ngủ. « Có thật Ran sẽ biến mất như vậy không ?! »

Sáng hôm sau,Conan thức dậy thật sớm để chuẩn bị đi học cùng Ran. Cậu nghĩ dù thế nào thì cậu cũng nên theo sát cô ấy.
-Ran –nee chan!-Conan gọi.
-…
-Chị và anh Shinichi giận nhau à ? Hôm qua chị trông lạ lắm !
-Không ! Chị có làm sao đâu ! Chỉ là...chị đang nghĩ...nếu chị trở thành một trong những nạn nhân của một vụ giết người nào đấy...thì anh ấy liệu có về Tokyo ngay không ?!
-Ran-nee chan chị đừng suy nghĩ như vậy! Dù anh Shinichi không có ở đây nhưng anh ấy vẫn đang dõi theo bảo vệ chị…và…còn có em…em sẽ không để chị có chuyện gì đâu!
-Ừm! Ran ngẩng nhìn trời-Biết đâu được nếu có ngày chị phải biến mất
“Biến mất”-hai từ làm Conan nhớ về giấc mơ hôm qua. Gíâc mơ có ý nghĩa gì sao?
-Em còn nhỏ lắm không hiểu dc đâu Conan-kun…những thứ đại loại gọi là số mệnh hay linh cảm…-Ran lại cười nhưng không thể giấu được nổi buồn trên gương mặt, ít nhất là trước mặt cậu!
-…
-Conan-kun-tiếng gọi của bọn nhón lớp 1-B
-Ayumi, Mitsu, Genta…
-Chúng em chào Ran-nee chan! -Tụi nhóc cùng đồng thanh.
-Chào các em!
-Hôm nay cậu đi học với chị Ran à? Đi sớm thế!- Ayumi ghen tỵ.
-Sao cậu trông có vẻ buồn thế Conan! –Mitsu nói nhỏ với Conan
-Đâu…tớ không sao!
Conan vẫn còn nghĩ đến hai từ “linh cảm” và giấc mơ đêm qua, như có một sự sắp xếp…hay chẳng qua do cậu suy nghĩ nhiều về thái độ khác lạ của Ran? Không! Gĩưa cậu và Ran luôn có một sợi vô hình nào đó và cảm giác bất an này hẳn phải có lý do nào đấy!
-Các em đi trước nhé! Chị có chút chuyện không thể đi cùng các em được. –Ran vẫy tay chào bọn nhóc và rẽ vào con hẽm dẫn đến bải đất trống phía sau trường trung học Teitan.
-Này, các cậu, tớ cũng có chút chuyện…các cậu đi trước vậy!
-Cậu đi theo chị Ran phải không? –Ayumi nắm tay Conan, kéo lại.
-Kh…không…
-Cậu theo dõi chị Ran à ?! –Genta thắc mắc.
-Không mà!
-Tớ có cảm giác…có phải cậu thích Ran-nee chan không? Ayumi lên tiếng
-…gì…
-Đúng đấy! Conan rất thích Ran-nee chan! –Haibara lên tiếng từ đằng sau.
-…chuyện…-Conan đỏ mặt.- Làm gì có! Cậu thật là…Các cậu đi trước nhé! –Conan thừa cơ chạy mất.
-Rắc rối rồi đấy Kudo! –Haibara cười nửa miệng.
Conan đi theo phía sau Ran và thấy Eisuke đã chờ Ran từ trước, cậu đưa cho Ran một bức thư, hai người nói gì đó rồi Eisuke bỏ đi! Conan không biết có chuyện gì, chỉ thấy Ran cầm bức thư một hồi lâu dường như đang suy nghĩ điều gì đó rất quan trọng
Có thể là bức thư gì chứ! Eisuke đưa nó cho Ran để làm gì?! Thật ra là chuyện gì đây ! « Chết tiệt ! Thằng Eisuke này muốn gì đây ?! »

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:50 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 3: Xin cậu hãy nói cho tớ biết...
-Alo tiểu thám tử của mẹ đấy àk ! Lâu rồi sao con k gọi cho mẹ...biết mẹ nhớ con nhiều lắm k ! Chụt chụt chụt !
-À.. À... « mẹ lúc nào cũng như là con nít ấy »-Conan nghĩ bụng.
-Con gọi cho mẹ có gì không con trai cưng ?! Bà Yukiko vui mừng
-À…con muốn hỏi mẹ…sao nhỉ…nên nói sao đây…-Conan ấp úng
-…
-Nếu một người bạn gái ban đầu rất quan tâm đến mình…nhưng sau đó vì chuyện gì đó…gì nhỉ…à…lại cố tình lạnh nhạt với mình…thì đó là kiểu tâm trạng gì thế mẹ ?!
-Con đang nói về con bé Ran àk ?!
-Sao..sao mẹ biết !
-Thì ngoài con bé ra…ai có thể làm cho cục cưng của mẹ bối rối như vậy…haha !!!
-Haha-Conan cười ngượng.
-Đó có thể gọi là tâm trạng thiếu nữ đang yêu…buồn vui giận ghét…tất cả đều có cả…
-Đang…yêu …àk- Conan đỏ mặt.
-Con cứ gọi điện làm lành với Ran là dc rồi…
-Nhưng…không chỉ có vậy thôi…cô ấy còn nói những thứ rất khó hiểu…
-…gì…
-Quan trọng là con không chịu được…khi cô ấy nhận thư của Eisuke và cứ nhìn chằm chằm vào nó…-Conan lấy hết can đảm.
-Ồ Ố Ô…rắc rối rồi con yêu…vậy con phải đề ra chiến lược mà tranh giành thôi…có người muốn cướp Ran của con rồi đấy…
-Mẹ nghiêm túc được không ?
-Haha đùa thôi ! Con nên xem lại thái độ của mình trước đi đã…vì con luôn ở bên cạnh Ran biết dc mọi thứ về Ran…nhưng với Ran…thì con đã xa nó cả năm trời…vậy mà…mỗi lần nó gọi con chỉ nói những chuyện đâu đâu…không một lời hỏi thăm…bất kể người thiếu nữ nào cũng cảm thấy chạnh lòng đấy…
-…
-Con nên kiểm điểm mình lại đi con trai…trước khi quá muộn !
Sau giọng cười điệu nghệ, bà Yukiko cúp máy chỉ mỗi Conan đối mặt với nỗi bất an đang lớn dần. Tranh gìanh ư ?! Có lẽ nào…
*****

-Chị Ran có điện thoại của anh Eisuke này ! – « Thế đấy ngoài thư thì còn có màn gọi điện tới tận nhà nữa cơ đấy ?! »-Conan nói giọng khó chịu.
-Ừm !Eisuke àk ?! –Ran bắt máy rất khẩn trương- Cậu nói về bức thư àk ? Còn suy nghĩ gì kia chứ !Tớ... àk đợi chút !
- Conan này em ra ngoài mua mì về giúp chị được không ? -Ran nói nhỏ với Conan.
« Muốn nói chuyện riêng sao ?! »
-Vâng ! Conan nói với giọng chán nản…
Conan nhanh chóng mua mì về nhưng khi về đến nhà thì đã không thấy Ran ở đâu. Những suy nghĩ lung tung xuất hiện trong đầu làm cảm giác bất an của cậu ngày một lớn. Đầu tiên là thư, rồi gọi điện và giờ thì biến mất…thật ra Ran đang muốn gì đây. Ý nghĩa đầu tiên của cậu bây giờ là gọi cho Eisuke, cậu nghĩ Ran đã đi gặp Eisuke.
-Anh Eisuke? Chị Ran hiện đang ở đâu vậy?! Conan lớn tiếng.
-Gì cơ?!
-Anh trả lời nhanh đi chứ…anh và Ran-nee chan đang ở đâu. -Những câu nói của mẹ cùng với sự biến mất của Ran làm cậu mất bình tĩnh.
-Em nói gì Conan! Ran hiện không có ở chỗ anh…
-Vậy chị Ran…không phải chị Ran vừa nhận điện thoại của anh sao?
-Ừm…có lẽ Ran đến nhà Shinichi…
-Sao anh biết? –Conan thắc mắc.
-Bậy giờ anh hiểu tâm trạng của Ran hơn ai hết…
-…anh…hiểu sao…- Nét thất vọng hiện rõ trên gương mặt Conan.
-Ran không nói gì về bức thư cho em sao?
-Bức thư…
-Ừm mà thôi…đó chuyện rất quan trọng của anh, Ran…Sonoko thôi…em đừng biết thì hơn. - giọng nói đầu dây bên kia có vẻ ngập ngừng và Conan cúp máy ngay sau đó.
“Hãy tranh giành đi con trai” “chuyện riêng của anh và Ran…” tất cả những câu nói đó làm đầu óc cậu đảo lộn, rối tung. Chẳng lẽ thái độ lạnh nhạt của Ran là vì chuyện của Eisuke…Ran đang nghĩ gì vậy? Cậu đã làm gì sai hay nói gì không đúng ư?! Cậu phải làm sao đây? Cậu rất muốn trở về hình dạng cũ để dc ở cạnh Ran, bảo vệ cô ấy, cậu rất muốn dc đón sinh nhật chung với Ran…nhưng chỉ muốn là dc sao?! Conan…không…Shinichi muốn gặp Ran ngay bây giờ.

Đúng như Eisuke nói, Conan đã tìm thấy Ran trước cửa nhà cậu. Ran đứng tựa lưng cạnh cánh cổng sắt, mắt cô hướng nhìn lên trời, sâu thẳm. Nó làm cậu nhớ: Một năm trước, Ran cũng đứng ở đây đợi cậu, tuyết rơi k ngừng…Lúc ấy, cậu rất muốn gặp Ran nhưng không thể đối mặt với cô ấy. Có thể Ran trách cậu quá lạnh lùng…nhưng Ran làm sao hiểu dc nỗi khổ của cậu.
-Conan-kun- Tiếng gọi của Ran làm cậu giật mình.-Em đến khi nào thế!
-Em về nhà nhưng không thấy Ran-nee chan...nên em đi tìm... Conan ấp úng.-Sao chị ở đây?!
-Tự nhiên...chị muốn đến đây thôi...-Ran cười, cậu đã nhìn thấy Ran cười rất nhiều lần...nhưng chưa bao giờ cậu thấy nụ cười nào buồn đến thế của Ran.
-Conan-kun...
-Vâng...
-Em có nghe truyện nàng tiên ống tre chưa?
“-Shinichi! cậu có nghe truyện kể về nàng tiên ống tre chưa?
-Gì?
-Người ta kể, ngày xưa có một nàng tiên sinh ra từ trong ống tre, nàng rất xinh đẹp. Một ngày kia, có một anh tiều phu đi ngang qua rừng tre, anh yêu nàng ngay cái nhìn đầu tiên và anh quyết định đánh cắp bộ áo tiên khi nàng đang tắm để nàng trở thành người phạm và sống với anh. Và họ rất yêu nhau...nhưng rồi một ngày nọ, nàng tìm dc bộ áo tiên của mình, nàng nghĩ anh tiều phu đã lừa dối mình và nàng mặc bộ áo tiên bay về trời.Anh tiều phu vô cùng đau khổ!
-...
-Cậu có biết vì sao...”
-Em có biết vì sao...dù biết anh tiều phu rất yêu mình nhưng nàng tiên ống tre vẫn quyết định ra đi không?-Ran vẫn hướng mắt vào màn đem phía trước.
-Em không biết! Tại sao vậy Ran-nee chan!
-Vì-Ran ngập ngừng- Vì anh chưa bao giờ nói với nàng rằng- Ran nhìn vào mắt Conan- Rằng anh yêu nàng nhiều như thế nào!- Lại cười. Ran lại cười. Conan thấy có cái gì đó nhói ở tim.
Đúng! Ở đây...trong trái tim có cái gì đó đang nhức nhói.
“Shinichi! Xin cậu hãy nói cho tớ biết...”

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:52 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 4: Có lời hứa nào không? (đây là phần tiếp theo chap 3 - những cảm xúc kì lạ của Ran và Shin...để mở đầu bất ngờ cho chap 5 vậy mà ^^)
-Lúc chị kể câu chuyện này cho Shinichi nghe. Chị cũng đã hỏi câu hỏi giống y như vậy và…
-Anh ấy có lẽ đã nói rằng vì nàng tiên quá ngốc để không nhận ra hạnh phúc của mình…-Conan bất giác lên tiếng.
-Sao em biết…-Ran ngạc nhiên.
-À…vì…em…em cũng…-Conan ấp úng.
-Chắc vì ai cũng nghĩ như vậy. –Ran thở dài- Nhưng tại sao mọi người không nhận ra là…người ngốc nghếch mới là anh tiều phu nhỉ?...vì anh ta đã k giữ dc tình yêu của mình…
“Anh ấy ngốc nghếch sao…Cậu đã nghĩ như vậy sao…Ran?!”
-Em…em không hiểu điều chị muốn nói…Ran-nee chan!
-Em k hiểu được đâu! –Ran hít một hơi thật sâu- Chúng ta về thôi…chị còn phải nấu bữa tối. –Ran nắm lấy tay Conan. Phía sau lưng họ chỉ còn những cơn gió lạnh lùng.
Those petals fly in the whirling wind
As if stroking the water's surface
In my anguish, I treasure each and every one...
(Time after time)
Những cánh hoa bay trong cơn gió xoáy
Như thể đang vuốt ve mặt nước
Niềm đau của tớ, tớ tích lũy nó từng ngày.....
Tối đó, Conan đến nhà tiến sĩ Agasa và Conan…không…Shinichi đã gọi cho Ran. Cậu gọi vì chuyện của Eisuke?…Không…cậu lấy tư cách gì để xen vào chuyện giữa Ran và Eisuke chứ…cậu thậm chí không biết lá thư đó có nội dung là gì…cậu chỉ biết…nếu lần này cậu không gọi…thì cậu sẽ đánh mất thứ quan trọng nhất của mình…có thể…đó là cái mà Ran gọi là “linh cảm” chăng? Và cậu có rất nhiều thứ cần phải nói với Ran…để phần nào xua tan cái cảm giác bất an của cô ấy…cũng như là của chính mình.
-Ran đấy àk? Cậu sao rồi? Vẫn ổn chứ!
-Shin…Shinichi…-Ran ngạc nhiên.
-Sao cậu ngạc nhiên thế Ran!
-Vì…vì…àk…không…tớ ổn... (“Vì đây là lần đầu Shinichi gọi cho Ran mà không liên quan đến bất kì vụ án nào”)
-Conan nói với tớ…dạo này…cậu rất lạ…
-Tớ vẫn ổn mà –Ran cắt ngang.
-Conan nói cậu hay nói những thứ kì lạ và khó hiểu…thậm chí…cậu “linh cảm” rằng...
-Tớ chỉ bất chợt…nhớ về những kỉ niệm hồi nhỏ giữa tớ và cậu thôi mà…và những cảm xúc lộn xộn của tớ…thế nên Conan mới nói với cậu như vậy…
-…
-Tớ muốn thu lượm hết tất cả những kỉ niệm đó để vào một cái hộp…khoá chúng lại…
-…
-Shinichi…cậu biết tớ sợ điều gì không?...giữa tớ và cậu vốn không có một lời hứa nào cả…và…tớ sợ…sẽ không bao giờ có…
-Ran tớ không biết làm gì…nhưng tớ xin cậu đấy…cậu đừng nói ra những điều đại loại thế dc không? Những câu như vậy làm tớ khó chịu…tớ xin cậu…làm ơn…hãy nói thật những điều cậu nghĩ có dc k?-Shinichi cứng rắn.
-Tớ đang nghĩ…giữa Ran Mori và Shinichi Kudo liệu có tồn tại một lời hứa nào không?
-…
-Có hay không?
-…
-Sao cậu lại im lặng vậy…
-…
-Khó lắm sao Shinichi Kudo
-Không phải…-Shinichi làm sao có thể nói với Ran hãy đợi cậu…và sẽ đợi đến khi nào?
-…-Ran im lặng. Trong phút chốc những điều cô muốn với Shinichi từ rất lâu trong những ngày tháng mong mỏi lại đông cứng nơi cửa miệng.
-Ran…tớ muốn nói…-Shinichi lấy hết can đảm.
-Đợi!
-!
-Hãy đợi đến khi sinh nhật cậu…và nếu cậu có gặp tớ…thì hãy nói những gì muốn nói vào lúc ấy…tớ cũng sẽ thế…
-…- Thì ra là thế…
-Vậy nhé Shinichi !-Ran cúp máy. Cô không thể nói tiếp dc nữa...bởi vì...nước mắt đã lăn dài.

-Sao thế Shinichi
Tiến sĩ Agasa gọi cậu nhưng lúc này cậu k thể tập trung dc nữa, cậu thất vọng vì Ran k hiểu cô ấy đối với cậu quan trọng như thế nào. Với cô ấy giữa cô ấy và cậu chỉ là « đợi » thôi sao ?
-Những thứ k nói sẽ k bao giờ dc nói ! –Haibara lên tiếng phá tan bầu không khí yên ắng.
-...-Conan giật mình
-Gì thế Haibara ? tiến sĩ Agasa hỏi.
-Àk không ! Cháu chị chợt nhớ lại những gì mà trước đây chị cháu vẫn thường nói thôi ạ ! Cũng khuya rồi cháu đi ngủ đây.
-Shinichi cháu cũng ngủ ở đây luôn nhé !Bác vừa mới phát minh ra những thứ khá hay cho cháu đấy !-Tiến sĩ Agasa cười tự tin.
-...

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:53 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 5 : Mất tích...
-Bác nói gì cơ !
-Ta đã bảo Ran ra ngoài từ sớm rồi...- Ông Mori gãi đầu.
-Chị ấy đi một mình àk ?-Conan hốt hoảng
-Nó đi chung với thằng Hondo gì đấy...
-Có bảo đi đâu k ạ ?
-Phiền quá ! Chú mày định theo dõi nó đấy àk...
Chưa nghe hết câu, Conan đã gọi ngay vào số máy của Ran...nhưng tiếng chuông điện thoại lại phát ra từ trong phòng cô ấy. Conan chạy vào phòng thì điện thoại đang nằm trên bàn. « Ran không mang điện thoại sao ? Phải liên lạc bằng cách nào đây ! ». Suy nghĩ một lúc Conan để ý thấy phần quà Ran chuẩn bị từ trước để tặng sinh nhật cậu, trên đó còn kèm tấm thiệp khá xinh. Việc Ran chuẩn bị quà không có gì đáng thắc mắc...nhưng từ trước tới giờ...Ran k bao giờ để người khác thấy quà mà Ran dành tặng cậu, bao giờ cô cũng giấu nó ở đâu đó không ai tìm ra...nhưng lần này lại khác...còn nữa... điện thoại cũng là vô ý để lại sao ?
« Cảm giác bất an này là gì đây ? »
Conan nhớ bác Mori bảo « Nó đi với cái thằng Hondo gì đấy... » nghĩa là... Rất nhanh chóng Conan bấm máy gọi cho Sonoco nhưng điện thoại đã bị khoá, cuối cùng cậu gọi về nhà Sonoco
-Alo !Cháu là Ran Mori bạn của Sonoco đây !-Conan giả giọng của Ran.
-Cháu gọi có gì không Ran ?
-Có Sonoco ở đấy không ạ ?
-Không !
- Vậy sáng nay Sonoco có nói với bác là đi đâu không ?
-Cháu nói gì vậy ? Sonoco đi du lịch đã 2 hôm nay rồi !
-Bác bảo sao ?
-À hai hôm trước nó có gọi về nói là đi du lịch tới Osaka vài hôm...
-Cô ấy đi một mình à ?
-Ừ nó nói sau kì thi muốn đi chơi một mình cho khây khoả.
-Vậy hai hôm nay Sonoco có gọi điện về báo tin không ạ ?
-Hình như là không ! Cô cũng k biết vì phải ở công ty suốt.
-Vậy...vậy cô có gọi điện cho Sonoco không ?
-Cô có gọi nhưng nó khoá máy với lại mấy hôm trước cô thấy nó có vẻ thất thần, buồn phiền gì đấy cô bảo nó rủ bạn bè đi du lịch cho vui nhưng nó từ chối...rồi hai hôm trước nó gọi điện là đang tới Osaka, cô nghĩ nó muốn thư giản cho tinh thần thoải mái nên cũng không muốn làm phiền nó...
-... « thất thần » « du lịch một mình »
-Mà cháu sao vậy...không phải hôm trước cháu cũng hỏi chuyện Sonoco rồi àk – Bà Tomoko thắc mắc.
- ! « Gì ? Ran cũng đã hỏi chuyện này sao ? »
-Người giúp việc nói với cô hôm trước cháu và cậu Hondo có đến nhà bác tìm Sonoco mà ?
-À...không...cháu cứ tưởng Sonoco đã về rồi...Vậy cháu chào bác !
-Chào cháu !
« Khỉ thật...sao tự nhiên bà chằn Sonoco lại có cái hứng vi vu một mình như vậy...lại còn khoá máy...cắt liên lạc... giống như nói cho thiên hạ biết mình...mất tích ? » Mất tích ! Một ý nghĩ có phần vội vàng hiện lên trong đầu Conan. Có lẽ cậu bị ám ảnh bới những vụ án bởi vì không có bất cứ điều gì nói lên rằng Sonoco bị mất tích và cần người đến giúp.Có thể là cô ấy đã đi du lịch... ở Osaka ?Ngay lập tức Conan gọi cho Hattori
-Cậu nói sao ? Bà chằn Sonoco mất tích àk ?
-Không ! Tớ chỉ suy đoán vậy thôi ! Mọi khi Sonoco rất ghét đi một mình, lúc nào cũng rủ Ran theo... đột nhiên bây giờ lại giở chứng...
-Con người phải thay đổi chứ Kudo- Hattori nói giọng giễu cợt.
-Không...mẹ Sonoco có nói trước khi Sonoco đi du lịch thì có biểu hiện rất lạ...
-Có thể...
-Tớ nghĩ Ran biết chuyện này!-Conan lo lắng.
-Vậy cậu thấy có gì bất thường không?
-Ừm…điều lạ là…cái áo chống đạn của bác râu kẽm lúc còn làm cảnh sát biến đâu mất...Ran thì để điện thoại ở nhà…
-Theo như cậu nói thì Ran cố ý để quên điện thoại sao?
-Ừ! Trong điện thoại của Ran có một tin nhắn của Sonoco gửi từ 2 hôm trước với nội dung khá lạ.
-Cậu gửi qua đi…-Hattori bắt đầu có hứng thú.
“Sonoco!
OSaka, tớ đã đi máy bay tới đó du lịch vài ngày, phong cảnh ở đấy làm tớ chợt nhớ lại những kỉ niệm của nơi vô cùng gắn bó giữa tớ và cậu thời tiểu học, tớ rất nhớ cậu!"
-Nội dung cũng bình thường thôi, không có dấu hiệu của sự kêu cứu. Có thể cô nàng đang gặp chuyện buồn nên ghi những dòng…khá lộn xộn và…-Hattori chợt mở to mắt như phát hiện điều gì rất quan trọng-Trong thư này có…
-Đúng vậy, những từ viết hoa là tín hiệu kêu cứu SOS!
-Ừm, vì thế mà mặt dù gửi tin nhắn từ chính máy của cô ấy cho Ran thì Sonoco vẫn ghi dòng đầu là “Sonoco!”…
-Cũng có thể cô nàng muốn người nhận thấy dc sự bất thường trong tin nhắn…
-Haha vui rồi đây!-Hattori cười nửa miệng.
-Hattori này, tớ nhờ cậu…
-Tớ biết rồi Kudo. Cậu muốn tới kiểm tra xem đã có ai tên Suzuki Sonoco đáp máy bay từ Tokyo tới Osaka này trong hai ngày vừa rồi đúng không?
-Ừm vì…trong thư có hai địa điểm dc nhắc đến:Một là Osaka và 2 là nơi mà Ran và Sonoco thường đến thời tiểu học.
-Nếu Sonoco ở Osaka thì nơi cô ấy đang bị giam giữ là nơi có phong cảnh giống như ở Tokyo…
-Còn không thì…Sonoco đang ở rất gần với chúng ta ngay tại Tokyo này!

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:53 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 6: Nguy hiểm gần kề

RENG RENG!
-Sao rồi Hattori?
-Tớ đã kiểm tra rồi đúng là hai hôm trước có người tên Sonoco Suzuki đáp máy bay từ Tokyo đến Osaka…
-Nhưng đã chắc gì là đặt vé mà có lên máy bay.
-Quan sát tốt đấy. May cho cậu là các tiếp viên của chuyến bay đó vẫn đang ở Osaka nên tớ đã nhanh chóng liên lạc với họ, họ nói rằng ngày hôm đó đúng là có người tên Suzuki Sonoco lên máy bay…tuy nhiên trước khi máy bay cất cánh, người đó đã xuống bằng cửa sau! –Hattori đưa tay chống cằm.
-Họ chắc chắn chứ?!…-Conan thắc mắc
-Chắc chứ sao không…mặc dù người đó mặc áo khoác dài, trùm kín đầu nhưng dáng dóc thì giống với một người đàn ông hơn là thiếu nữ.
-Đúng là tên cáo già! Hắn làm vậy thì khi bảo Sonoco gọi điện về nhà báo với gia đình là đang ở Osaka họ cũng không thể không tin vì nếu có người kiểm tra thì rõ ràng là đã có người tên Sonoco Suzuki đi chuyến bay đến Osaka…
- Chắc là hắn đã sắp xếp từ trước rồi.
-Khoan…chẳng lẽ cậu đã nói chuyện này với cảnh sát rồi àk!-Conan hốt hoảng.
-Không! Hattori dứt khoác
-Vậy sao cậu có thể liên lạc dc với các tiếp viên của chuyến bay ngày hôm đó
-Haha cậu quên tớ là con trai cảnh sát trưởng nổi tiếng àk? Có chuyện gì lại k điều tra dc! Hattori cười đầy tự tin.
-Cậu làm tớ hết hồn đó Hattori! –Conan thở dài
-Tớ là người thông minh mà…chẳng lẽ đọc tin nhắn đó không nhận ra đây là vụ bắt cóc giết người àk! –Hattori lên giọng.
-Ừm…rõ ràng tên bắt cóc không nhắm vào gia sản kếch xù của dòng họ Suzuki! Đó là lý do vì sao dù giam giữ Sonoco 2 ngày tên bắt cóc lại không gửi thư đòi tiền chuộc.-Conan quả quyết
-Cũng giải thích dc vì sao khi có cơ hội nhắn tin cho Ran cầu cứu cô nàng lại không gọi điện trực tiếp về nhà…vì nhất định thế nào trong lúc hoảng loạn gia đình cô ấy cũng sẽ báo với cảnh sát!
-Sonoco chắc cũng biết mục đích thật sự của tên bắt cóc không phải là tiền mà là tính mạng của mình nên nếu lúc hắn phát hiện ra trong danh bạ cuộc gọi đi gần nhất có số điện thoại nhà hay cảnh sát hắn sẽ lập tức thủ tiêu Sonoco ngay.
-Xem ra bà chằn này khôn ra phết! Nhắn tin ngay cho cao thủ vô địch Karate để cầu cứu. Tớ nghĩ Ran cũng nhận ra dc điều này nên im lặng mà hành động. –Hattori tiếp tục suy luận.
-Khỉ thật! Vậy mà tớ không nhận ra…thái độ kì lạ của Ran…không nhận ra nguy hiểm mà Ran sắp đối mặt…mày sao thế Shinichi…
-Bình tĩnh đi Shinichi! Ran là cao thủ Karate mà sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu !
-Tớ...tớ có linh cảm...linh cảm Ran sẽ gặp chuyện...chứ k phải Sonoco...nên quên mất sự biến mất bất thường của Sonoco...
-Cậu có nghề tay trái là làm tiên tri khi nào thế !-Hattori trấn an-Vậy cậu biết nơi Sonoco bị giam giữ chưa ?
-Có thể là ở quanh trường tiểu học Teitan vì Sonoco có đề cập đến đó là nơi vô cùng gắn bó với Ran thời tiểu học...nhưng còn ở chính xác nơi nào...tớ cũng chưa biết !
-Mai là sinh nhật cậu phải k ?
-Ừm !
-Cố lên ! Hãy tự tạo ra món quà ý nghĩa cho sinh nhật của mình đi Kudo ! -Một cái nhếch miệng đầy khiêu khích !
-Nhất định !
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với Hattori, Conan liền gọi ngay cho tiến sĩ Agasa
-Gì thế Shinichi !
-Bác chở cháu đến trường tiểu học Teitan ngay dc k ?
-Ngay bây giờ à ?
-Vâng ! Nếu k sẽ không kịp đâu !
-Ta hiểu rồi !
Sau khi cúp máy, Conan hối hả chạy ra khỏi văn phòng thám tử Mori.
-Mày sao thế nhóc ! Đi đâu vội thế ?! –Ông Mori cũng tỏ ra bất ngờ trước nét mặt nghiêm trọng của Conan.
-Dạ không ! Cháu chỉ đến trường tiểu học Teitan thôi ạ !- Đương nhiên, Conan không quên nhắc cho ông Mori biết về nơi mình sắp đến phòng trường hợp có chuyện ngoài ý muốn xảy ra – À bác Mori này ! Hôm nay bác đừng đi đâu nhé ! Hãy đợi điện thoại của chi Ran ! À... à... chị Ran bảo cháu thế ...haha...
-Lạ nhỉ ! Hôm nay là ngày nghỉ, nó đến trường tiểu học Teitan làm gì ?..Còn nữa, chẳng phải nó đang cầm điện thoại của Ran sao ? Thằng nhóc này đúng là khó hiểu và…PHIỀN PHỨC ! –Ông Mori càu nhàu.
Chap 7 : Vụ án 10 năm trước...
-Cháu bảo Sonoco bị bắt cóc à ? -Tiến sĩ Agasa vẫn k khỏi ngạc nhiên.
-Chắc là như vậy... đây rõ là một vụ bắt cóc giết người...có thể Sonoco đã vô tình thấy những thứ không nên thấy...
-Nếu như vậy...bác thắc mắc...vì sao khi bắt dc Sonoco hắn ta không giết ngay con bé mà còn tốn sức dàn ra một màn kịch rắc rối như vậy ?...-Tiến sĩ Agasa thắc mắc.
-Lý do duy nhất là sự biến mất k bình thường của Sonoco sẽ làm gia đình Suzuki nghi ngờ và không trừ trường hợp họ sẽ nhờ đến cảnh sát điều tra lúc này thân phận của hắn sẽ dễ bị phát hiện...
-Vậy việc giam giữ Sonoco trong 2 ngày không phải càng nguy hiểm hơn sao?
-Ban đầu cháu cũng không hiểu vì sao...nhưng xâu chuỗi mọi sự việc lại thì hắn là một kẻ cẩn thẩn và biết suy tính trước hắn đang chờ thời cơ để ra tay một cách an toàn !
-Nhưng bác chưa hiểu tại sao cháu chắc chắn là nơi Sonoco nói đến là khu vực trường tiểu học Teitan...có nhiều nơi mà bọn nhóc tiểu học vẫn hay đến chơi đó chứ...
-Đơn giản vì những nơi bọn nhóc hay đến thường là những khu vui chơi nhộn nhịp, đông đúc, mọi ngày đều mở cửa...chỉ có trường học là có ngày nghĩ cho học sinh và không ai dại dột gì lại đến trường vào ngày nghĩ cả...-Conan đưa tay chống cằm.
-Đó là thời điểm mà cháu nói đến à ?
-Vâng ! Chính xác là chiều tối ngày hôm nay hắn sẽ ra tay !
*****
Trời về chiều, việc kiểm tra các phòng học và khu vực quanh khuôn viên của nhà trường dường như dc Conan và tiến sĩ Agasa lục tung nhưng vẫn không có dấu vết nào
-Hay là cháu đoán nhầm Shinichi! -Tiến sĩ thở hổn hễn.
-Không…cháu có một cảm giác bất an rõ ràng hơn bao giờ hết! Chắc chắn là Sonoco, Eisuke và cả Ran đang gặp nguy hiểm…chúng ta phải nhanh lên vì có thể lúc trời bắt đầu sụp tối, lúc mọi người phải về nhà thì là thời cơ tốt nhất cho hắn ra tay!
-Nhưng bác và cháu đã kiểm tra mọi nơi xung quanh đây rồi vẫn k thấy gì?
-Kỉ niệm giữa Sonoco và Ran thật ra là nơi nào…Nơi hai người gặp nhau à? -Một suy nghĩ loé lên trong đầu Conan-Đúng rồi! Còn 1 nơi đáng lẽ chúng ta phải tìm ngay từ đầu!

“- Shinichi! Tớ vừa quen dc một cô bạn khá xinh xắn trong khu đất vắng người sau sân bóng trường mình nè!
-Thật k đấy! Trẻ con k ngoan mới đi vào khu vắng người thế!
-Trẻ con k ngoan là gì hả thằng lắm chuyện?-Một cái cốc đầu trời giáng.
-Bà chằn này cậu kiếm đâu ra thế Ran!-Shinichi vừa xoa đầu vừa càu nhàu
-Lúc chơi trốn tìm, tớ và cô giáo thấy cậu ấy ở nhà kho bỏ hoang gần đấy!
-Bà chằn làm gì ở cái nhà hoang đó thế!
-Ta chỉ tò mò k biết trong đó chứa cái gì thôi!
-Hehe…trong đó có chứa linh hồn oan khuất của những đứa trẻ chết yểu đấy…rồi chúng sẽ ám những ai đến gần đấy! –Shinichi ra vẻ sợ hãi.
-Thật k…thật k…!
-Thật chứ! Đặc biệt là nó chỉ ám những đứa hung dữ. thô lỗ thôi! –Shinichi phá lên cười
-Cái thằng bất lịch sự này…"

Conan và tiến sĩ Agasa nhanh chóng đến khu đất vắng sau sân bóng lúc này mặt trời đã lặn hẳn, xuất hiện trước mắt họ là khu đất cây cối um tùm tựa như một khu rừng âm u đáng sợ và phía sau những thứ đáng sợ là một sự thật kinh hoàng !
-Cháu bảo đây là khu đất vắng người à ? tiến sĩ Agasa ngạc nhiên.
-Dù sau cũng đã 10 năm rồi từ vụ án đó chắc chẳng ai dám mò tới nữa nên nó mới hoang dại như vậy !
-Vụ án cháu nói là...vụ giết trẻ em một cách dã man của 10 năm trước...
-Vâng! Trên truyền hình đưa tin rằng người ta phát hiện dc xác đứa trẻ xấu số ấy với vô số vết dao đâm.
-Hình như vụ án đó vẫn còn dang dở chưa tìm dc thủ phạm vì manh mối quá ít.
-Các chú cảnh sát còn bảo hãy cẩn thận nơi đó vì chắc rằng hung thủ một ngày nào đó sẽ còn trở lại vì ám ảnh bởi tiếng khóc thảm thiết của đứa trẻ.
-Vụ án năm đó nếu bố cháu tham gia chắc sẽ có kết cục khác !
-Vâng lúc ấy bố bận công tác ở nước ngoài hơn nửa năm, khi trở về nước ông vô cùng hối tiếc vì giết trẻ em là tội ác không thể tha thứ ! Có lẽ vụ bắt cóc lần này là có liên quan đến vụ án 10 năm trước.-Conan quả quyết.
-Sao cháu lại nghĩ vậy ?
-Vì cháu nhớ sau ngày Ran và cô giáo tìm dc Sonoco ở khu nhà kho thì hôm sau người ta phát hiện ra cái xác...có thể là hung thủ tưởng Sonoco đã nhìn thấy hắn.May mắn là trong lúc tiến hành điều tra vụ án, Sonoco đã cùng gia đình du lịch ra nước ngoài.
-Vậy cháu tính làm gì tiếp theo đây ? Có cần báo cảnh sát ngay k ?
-Cháu nghĩ k nên vì chưa dám chắc 100%. Cháu sẽ vào khu nhà hoang đó kiểm tra xem, bác hãy ở lại trong xe, đừng đi đâu cả, nếu thấy cháu bắn pháo sáng, lúc đó bác hãy báo cảnh sát !...
-Shinichi...-tiến sĩ Agasa lo lắng.
-Cháu chỉ phòng trường hợp xấu nhất thôi...-Conan trấn an tiến sĩ và bước xuống xe.
-Shinichi bác có cái ngày cho cháu !-Tiến sĩ đưa cho Conan súng gây mê dự phòng
-...
-Cái này cũng giống như súng gây mê cháu đang dùng...nhưng bác đã cải tiến nó, súng này có khả năng định vị mục tiêu khá cao, cháu sẽ dễ dàng bắn trúng mục tiêu ngay cả trong đêm tối... đi vào những nơi như thế này nó sẽ hữu ích lắm đấy
-Cám ơn tiến sĩ !
-Shinichi hãy cẩn thận và mang Ran, cả Sonoco lẫn Eisuke trở về !
-Bác yên tâm !
« Ran ! Đừng có xảy ra chuyện gì trước khi tớ đến đấy ! »

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:54 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 8 : Điên loạn !

Mặt trời lặn, bóng tối bao trùm như muốn nuốt chửng mọi thứ, đâu đó chỉ có thể nghe thấy tiếng ếch nhái kêu ẩm ương, tiếng côn trùng rả rích gọi về đêm...và...con người rất sợ khi đối mặt với bóng tối...họ sợ nghe thấy những tiếng kêu, tiếng gọi...nó giống như là tiếng khóc...nhưng kẻ sát nhân ấy thì lại khác... đêm đêm hắn ta quay trở lại khu rừng...chỉ với một mục đích duy nhất... đó chính là muốn nghe lại tiếng kêu cứu thảm thiết nhưng vô vọng của đứa trẻ...trong hắn bây giờ chỉ còn lại là bóng tối và thù hận !
« -Bố !Bố ! Đừng giết con ! Con xin bố ! -Đứa trẻ cầu xin trong vô vọng.
-Im đi ! Mày k fải con tao ! Mày với con đàn bà ấy đã gạt tao trong suốt 5 năm trời giờ thì còn cầu xin tao tha cho à! Tha này! Tha này! -Với những câu “Tha này” hắn liên tiếp rạch lên người đứa trẻ những vết dao.
-Không! Con là con của bố mà ! Bố ơi...bố đâu phải là người như vậy ?! –Đưa trẻ rên xiết trong đau đớn.
-Tao là người như vậy đấy ! Tao sẽ trả lại cho mẹ mày tất cả sự câm phẫn này...tao sẽ giết đứa con của ả ta với gã đàn ông khốn kiếp đó ! Tao sẽ giết mày -đồ con hoang !-Hắn nhe năng hung tợn như một con thú k đang lồng lộn như điên dại.
-Chẳng lẽ bố k còn nhớ những...kỉ niệm giữa con và...bố à...Bố k thương con sao bố...con có lỗi gì sao bố...- đứa trẻ vẫn cố gắng thuyết phục hắn...dù trong hơi thở yếu ớt, đứa trẻ vẫn hy vọng...
-Thương ?
Trong đầu hắn bấy giờ bất chợt hiện lên hình ảnh đứa bé 5 tuổi với nụ cười sáng đang ôm chằm lấy hắn, nũng nịu « Con yêu bố lắm ! », hắn chợt nhớ hắn đã từng có một gia đình hạnh phúc, hắn có một công việc ổn định, có vợ hiền, con ngoan...
-Mày thương tao àk ? Mày thật sự là con tao sao ? -Gịong hắn run lên, con dao trên tay rơi xuống đất.
-Con và mẹ đều...rất...rất...yêu bố...
« Yêu » người đàn bà đó à ?! Không ! Cơn thịnh nộ của hắn dâng lên, hiện lên trong khối óc là cảnh người đàn bà mà hắn từng yêu thương đang âu yếm một gã đàn ông khác, hắn đã ép mình phải bỏ qua nhưng ả ta thật sự nhẫn tâm « Nó k phải là con trai của ngươi đâu ! Người chỉ là một thằng ngốc ! Chỉ là một thằng ngốc !»
-Mày biết mày có lỗi gì trong chuyện này k ? Đó là...-Hắn nhặt con dao lên, dùng tay còn lại xiết chặt cổ đứa trẻ- Đó là việc mày dc sinh ra trên đời này... ả ta đã bảo...-Hắn nhếch mép cười trong sự vùng vẫn tuyệt vọng của đứa trẻ- Mày k fải là con tao !-Một nhát dao đâm mạnh vào giữa ngực đứa trẻ, máu tuôn ra không ngừng, ướt đẫm mặt đất.
-Mẹ...đã...nói...dối...- Đứa trẻ nói trong hơi thở khó nhọc -...con...con...thật sự là...con...bố...mà...
Mọi thứ trở nên im lặng :K còn tiếng khóc, k còn tiếng rên xiết, k còn tiếng dao đâm ngay cả côn trùng cũng k dám lên tiếng oán hận...chỉ còn tiếng cười là vang vọng. Hắn cười ! Sau những chuyện xảy ra, kẻ sát nhân ấy đã cười !
Ngày hôm ấy, trăng thật tròn, thật sáng, sáng đến nỗi ta dễ thấy trên khuôn mặt người đàn ông trung niên ấy...hai dòng nước mắt chảy dài ! »
Mười năm đã trôi qua nhưng nước mắt vẫn k ngừng chảy, máu vẫn k ngừng tuôn...Nghiệt ngã !

Về phần nhóm của Ran và Eisuke, thì họ đang bị lạc trong khu rừng âm u khi tìm đường đến nhà kho
-Ran này ! Cậu có chắc là nơi này k ?-Eisuke khẽ hỏi
-Tớ chắc mà ! –Ran nhíu mái-Tớ chỉ k biết cái chỗ ấy ở đâu thôi...nơi đây thay đổi quá nhiều...cây cối thế này, tớ khó lòng mà xác định dc !
-Cậu nói căn nhà hoang à ?
-Ừ ! Tớ nghĩ Sonoco bị nhốt ở đó ! Ở đây thì chỉ nơi ấy là k ai có can đảm đến gần !
-Tại sao vậy ?
-Nơi đó từng xảy ra vụ giết người rất ghê rợn 10 năm trước –Ran trở nên căng thẳng-Tớ k chắc lắm...nhưng ...nếu chúng ta k mau tìm ra Sonoco...tớ nghĩ mình sẽ phải chạm trán với tên hung thủ ấy...-Nét mặt Ran trở nên căng thẳng.
-Chưa bắt dc hung thủ sao ? –Eisuke thắc mắc.
-Ừ !Nên...tớ...phải như...có...Shinichi !-Ran thở dài-cô tự nhủ mình bản phải mạnh mẽ, mạng sống của Sonoco đang phụ thuộc vào cô
Thoáng thấy sự sợ hãi trên gương mặt Ran, rất tự nhiên, Eisuke tiến về phía trước và nắm lấy tay Ran.
-Eisuke...-Ran ngạc nhiên
-Ran hãy đi phía sau tớ! Dù kẻ sát nhân có ở đây...tớ cũng sẽ bảo vệ cậu...-Eisuke cương quyết
-...cám... ơn....
-K cần cám ơn đâu, Ran! –Eisuke k nhìn về phía Ran- Ran này! Nếu lần này, chúng ta thoát khỏi đây…cậu…-Eisuke ấp úng- Cậu cho tớ một cơ hội dc k?
-Cơ hội…gì?
-Tớ đã muốn nói với cậu từ rất rồi…-Eisuke lấy hết can đảm.- Tớ…
Á!!!! Á!!!! CỨU…CỨU TÔI!!!
Một tiếng la thất thanh vọng lại, làm cả Eisuke và Ran đều giật mình, điềm xấu rồi đây ! Cả hai cảm nhận ngay sự nguy hiểm đang hiện diện ở quanh đấy ! Nhanh chóng Eisuke kéo Ran chạy về phía phát ra tiếng la. Một cách mơ hồ, Ran cảm thấy dáng người phía trước của Eisuke lúc này....rất giống Shinichi. Đúng ! Lúc nào cũng thế, Shinichi luôn là người đứng phía trước Ran, cậu luôn ra sức bảo vệ Ran dù là bất cứ đâu, bất cứ khi nào... đôi lúc điều đó làm Ran cảm thấy hạnh phúc, an toàn... và đôi lúc dường như điều đó là k có thật, Shinichi đối với Ran vừa là 1 con người bằng xương bằng thịt...nhưng đôi lúc lại chỉ là chiếc bóng có vớt tay cũng k thể chạm vào ?! Vậy thật ra Shinichi là gì trong lòng cô đây ?!
« CỨU TÔI ! CỨU TÔI ! »
Dựa theo tiếng la ngày một lớn dần, Eisuke va Ran tìm ra dc người cần giúp đỡ, đó là một người đàn ông cao ráo, ông ta bị trật chân với khuôn mặt thất thần, tái xanh.
-Chú có sao k ạ ? –Ran hỏi
-Không…không…sao…
-Ơ-Eisuke ngạc nhiên vì người đàn ông trông rất giống…
-Có phải là thầy Uno dạy toán k ạ? Ran cũng ngạc nhiên k kém
-Sao hai em biết…tôi?!
-Em là Ran trong đội Karate của trường còn đây là Eisuke học sinh mới đến từ Mỹ -Ran giới thiệu -Dạo trước thầy có đến lớp em dạy thay cô Yume ấy ạ!
-Ừ…tôi k nhớ rõ lắm…-Thầy Uno nhíu mài.
-Thấy k nhớ em sao…em là Ran Mori đội trưởng CLB karate của trường ạ…năm vừa rồi thầy có đến hướng dẫn hoạt động cho CLB ấy!
-Thầy Uno…cũng là...
-Ừ!Thầy Uno là cao thủ Karate ấy! Thầy rất giỏi! Em rất ngưỡng mộ thầy! –Ran quay sang nhìn thấy Uno.
-À!Tôi nhớ cô bé rồi ! Em cũng làm tôi rất ấn tượng...thế thủ của em rất tốt !
-Sao thầy lại vào đây một mình ?-Eisuke thắc mắc.
-Lúc đi ngang qua đây...thầy thấy một kẻ mặc áo đen, có vẻ lén lút cầm theo con dao chạy vào đây...thầy đuổi theo thì bị trượt ngã...
-Thầy thấy kẻ lạ mặt chạy vào đây à ? –ran vừa băng bó vừa dò xét tình hình.
-Ừ !Nhưng đuổi theo vào đây thì hắn biến mất...
« -Cậu có nghĩ đó là kẻ bắt cóc k ? –Eisuke nói nhỏ với Ran.
-Có lẽ vậy ! Tớ nghĩ kẻ bắt cóc biết thầy theo dõi hắn ...
-Vậy thì lạ thật ! Tại sao khi nghe thầy Uno kêu cứu hắn k ra tay khử thầy nhỉ vì dù sao thầy cũng đã bị thương?!
-Đúng vậy ! Thầy đã kêu cứu rất lớn mà...
-Ừ ! Hay hắn ta biết còn có người vào đây ...nên mới muốn gom tất cả lại và ra tay cùng một lúc !-Eisuke đưa mắt nhìn xung quanh.
-...
-Bây giờ chúng ta có 3 người... đi chung sẽ rất nguy hiểm nên tớ nghĩ...cần chia ra làm hai nhóm đi tìm căn nhà đó !
-Vậy tớ sẽ đi cùng thầy Uno...dù sao tớ cũng biết võ...với lại bây giờ thầy bị thương đi với cậu sẽ rất bất tiện...-Ran góp ý
-Nhưng...-Eisuke lo lắng.
-Cậu đừng như vậy chứ! Tớ k sao…tớ chỉ lo…cậu đi một mình sẽ nguy hiểm hơn…
-Tớ sẽ k sao đâu! –Eisuke khẽ cười (Ran k biết khi ở Mỹ Eisuke từng là cao thủ Taekwondo và hơn 1 tháng dc FBI huấn luyện các kĩ năng sống để thoát khỏi nguy hiểm trước khi cậu từ chối chương trình bảo vệ nhân chứng)- Cậu cầm lấy cái này! –Eisuke đưa cho Ran huy hiệu truyền tin của đội thám tử 1-B
-Đây là…
-Tớ mượn của bọn nhóc 1-B ấy! Nếu phát hiện ra điều gì…chúng ta sẽ liên lạc bằng chiếc huy hiệu này!-Eisuke đặt nó vào tay Ran.-Cậu nhớ này…dù có phát hiện ra ngôi nhà đó thì…đừng hành động vội vàng…hãy đợi tớ đến nhé!
-Shin…
-Hãy bảo vệ mạng sống của mình…có như vậy mới có thể mong cứu dc Sonoco!-Eisuke quả quyết!
-Shinichi…
-Gì!
-Không! Không! Vẻ mặt lo lắng lúc nãy của cậu rất giống Shinichi!
--Tớ thật k thích cậu bảo tớ giống Shinichi! Tớ muốn là Eisuke trước mặt Ran thôi! –Eisuke nhìn Ran
-À…ừ…-Ran lẫn tránh ánh nhìn của Eisuke, ánh nhìn quả quyết của Eisuke thật sự rất giống…Shinichi!”

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:55 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 8: Sự thật!
Tóm tắt phần trước
Đội của Ran quyết định chia làm 2 nhóm: Ran đi cùng thầy Uno và Eisuke sẽ đi một mình. Hai nhóm chia nhau đi theo hai hướng khác đề phòng kẻ bắt cóc ra tay khử cả đội. Nhưng liệu đi riêng sẽ an toàn hơn?
Trong lúc Eisuke tìm đường đến nhà kho, cậu cảm giác có người theo dõi mình, liếc mắt nhìn xung quanh một cái bóng thoáng vụt qua rất nhanh, cái bóng lẫn vào màn đêm, biến mất. Trấn an mình rằng nếu đó là kẻ bắt cóc thì có nghĩa Ran sẽ k gặp nguy hiểm. Eisuke nhanh chóng rẽ sang đường khác nhầm tránh trường hợp gặp lại nhóm của Ran. Khi đi đến gần hẽm vực, Eisuke dừng lại:
-Người ra dc rồi đấy!
-…
-Bây giờ chỉ còn mình ta với ngươi…ra đây đi!
-Haha…làm gì mà…hung hăng thế! Cái bóng từ trong lùm cây bước ra…
-Hả? –Eisuke ngạc nhiên
-Em đâu có ý chống đối với cao thủ Taekwondo…-Thì ra người theo dõi Eisuke là Conan.
-Conan-kun…sao lại ở đây!
-À!Mai bác Agasa định tổ chức trò chơi cho tụi nhóc…nên nhờ em…vào đây giấu mật thư…ý mà –Conan cười ngượng.
-Thôi đi! Ở đây k có Ran, cậu k cần đóng kịch làm gì Kudo!-Eisuke từ vẻ mặt ngạc nhiên liền nở một nụ cười đầy khiêu khích.
-Ừ!Tớ vào đây vì ngửi thấy điều bất thường từ tin nhắn để lại của Sonoco trong điện thoại của Ran –Conan nhún vai
-Vậy là Ran cố tình để quên điện thoại à!
-Chắc vì Ran muốn để lại dấu vết gì đó cho ông bác Mori phòng trường hợp gặp nguy hiểm.
-Không ngờ…người đó lại là cậu! Cậu đến sớm hơn dự tính đấy Kudo!
-Tớ làm sao có thể ngồi yên khi mà Ran đang gặp nguy hiểm…tớ cũng phải đề phòng cậu “ra tay” chứ hả!-Conan liếc nhìn Eisuke.
-Haha…ánh mắt gì đây! “Ra tay” thì đương nhiên rồi…nhưng phải sau vụ lần này! Trước khi đi Mĩ…tớ phải nghe con tim mình mách bảo.
-Ừ! Đợi mà xem…cậu sẽ làm gì! –Conan khiêu khích
-Thôi mà! Căng thẳng thế! –Eisuke bật cười -Chuyện quan trọng là tìm cho ra Sonoco và thông báo ngay với Ran!
-Vậy Ran k đi với cậu à !-Conan thắc mắc
-Ban đầu thì đi chung…nhưng sau đó tách ra làm 2 nhóm. Ran đi chung với thầy Uno!
-Thầy Uno?
-Thầy Uno là giáo viên dạy toán của trường ấy!
-Thầy ấy vào đây làm gì?
-Thầy bảo thấy 1 kẻ lạ mặt mặc đồ đen còn cầm theo con dao chạy vào đây…nhưng sau đó vì đuổi theo tên lạ mặt thầy bị trượt ngã, nghe tiếng thầy kêu cứu bọn tớ đã chạy đến giúp!
-Thầy k bị tên lạ mặt công à?-Conan lo lắng
-Hình như là k! Ban đầu tớ nghĩa tên lạ mặt đó là kẻ bặt cóc. Tớ cũng đã thắc mắc vì sao thầy kêu cứu lớn như vậy mà tên đó k ra tay khử thầy rồi tớ nghĩ vì hắn muốn gom tất cả mọi người lại mới ra tay nên quyết định tách làm 2 nhóm!
-Chuyện quái gì đây!
-À!Tớ nhớ rồi ! Thầy bảo thầy nghe thấy tiếng khóc của 1 cô gái vọng lại từ phía sau nên bọn tớ nghĩ chắc là Sonoco nên quyết định tiến sâu vào rừng đế tìm căn nhà hoang...sau đó tớ phát hiện có kẻ theo dõi nên đánh lạc hướng bằng cách rẽ sang đường khác...nhưng k ngờ lại là cậu...
-Tiếng khóc từ trong rừng vọng lại sao ? Nhưng…k fải…căn nhà hoang gần ngay ở hẽm vực sao ? –
Conan hốt hoảng.
-Sao...sao cậu biết !
-Tớ dùng chiếc kính của tiến sĩ Agasa, nó có khả năng nhìn thấy vật cản trong phạm vi 100m. Ban đầu tớ đã định vị dc vị trí của nhà kho đó nhưng rồi tớ thấy còn có 3 mục tiêu di động, 2 mục tiêu đi chung và 1 mục tiêu khác cùng tiến vào rừng. Tớ nghĩ 2 mục tiêu kia là cậu và Ran nên tớ đã đuổi theo một mục tiêu còn lại nhầm cản chân hắn...nhưng...k ngờ lại là cậu đấy Eisuke !
-Và k ngờ vô tình mà tớ tìm ra đường đến nhà kho !Như vậy thầy Uno đã nói dối ?
-Thầy Uno ư ? Hắn là tên bắc cóc thì đúng hơn ! –Conan quả quyết.
-Vậy Ran...
-Bây giờ ta phải giải thoát cho Sonoco và cứu cả Ran ! Vậy nhé cậu hãy chạy thẳng theo hướng hẻm vực đến nhà kho cứu Sonoco trước, khi cậu cứu dc Sonoco thì hãy bắn pháo sáng ra hiệu, tớ sẽ đi tìm Ran và...liên lạc với tiến sĩ Agasa điều tra một vài thứ !
-Vậy là cậu lại là người giải quyết phần hay nhất rồi!
-Đây đâu phải là lúc chúng ta canh tranh !Hãy đợi khi vụ này có happy ending đã !
-Đương nhiên rồi !

Trong lúc ấy, theo sự dẫn đường của « kẻ bắt cóc » Ran vẫn đang tiến sâu vào rừng
« Ran !Ran ! Cậu nghe tớ nói k…hãy cẩn thận…”-tiếng Eisuke phát ra từ chiếc huy hiệu
“Gì vậy Eisuke! “-Ran trả lời.
“Hãy cẩn thận, kẻ bắt cóc đang ở gần cậu…là…”-Gịong Eisuke nhỏ dần rồi k còn tín hiệu nào nữa
“Eisuke cậu nói gì…tớ k nghe…Eisuke”
-Gì vây Mori?-Thầy Uno hỏi
-À! Đây là huy hiệu truyền tin, Eisuke vừa mới phát hiện ra điều gì đấy...nhưng...sóng ở đây yếu quá...em chẳng nghe rõ dc gì cả !-Ran chau mài.
-Nơi đây đúng là thuận lợi để ...kẻ lạ mặt đó ẩn nấp !
-Nếu hắn có ra tay cũng khó lòng đỡ nổi ! –Ran lo lắng
-Chắc thầy là gánh nặng cho em rồi !
-Không !Có thầy đi chung em đỡ sợ hơn ấy chứ...em rất ghét đến những nơi tăm tối như thế này...rất đáng sợ !
-Vậy ư ? Thầy thì khác...vì thầy rất thích mạo hiểm !-Thầy Uno cười xảo trá.
-Vậy thầy có sở thích giống Shinichi rồi !-Ran nói khẽ
-Shinichi ?
-Shinichi là bạn thuở nhỏ của em ! Cậu ấy là một thám tử học sinh, cậu ấy rất thông minh, k có vụ án nào cậu ấy k phá nổi...
-Em nói Shinichi Kudo à ?
-Thầy biết Shinichi sao ?-Ran ngạc nhiên
-Trước khi về về trường thầy có nghe nói…nhưng chưa lần nào gặp.
-Cũng đúng…lúc đó Shinichi đã bận phá một vụ án nào đó ở nước ngoài…cậu ấy k hề nói cho em biết tr đó…em đã rất lo lắng…luôn luôn là em…-Ran thoáng buồn khi nghĩ về Shinichi.
-…
-Không biết đến khi nào tên ngốc đó mới biết làm người khác lo lắng là tội k thể tha thứ nhỉ?!-Ran tự nhủ.
-Em có cảm tình với cậu Kudo đó à?
-Gì cơ-Ran giật mình-Không! Không! Em k dại dột gì dính dáng đến tên rắc rối đó…-Ran đỏ mặt.
-Các cô cậu thời nay thật lạ -Thầy Uno cười-Quý mến ai đó lại k dám nói!
-Thầy…-Ran thở dài- Để mến tên ngốc đó thật sự k dễ! –Ran khẽ cười.
-Ừ…yêu ai đó thì lại đau khổ hơn…
-Thầy đã yêu ai rồi à ?-Ran ngạc nhiên –Em cứ tưởng…em nghe mấy giáo viên nữ nói thầy có trai tim bằng đá ấy!
-Haha…trước khi hoá thành đá…nó đã từng chảy máu vì một chữ “yêu”-Thầy Uno cười cay đấng.
-…
-Thầy đã từng có một gia đình rất hạnh phúc có một đứa con ngoan …thầy đã từng yêu bằng cả trái tim mình…nhưng….người đàn bà đó đã cướp mất tất cả! Người đàn bà đó thật nhẫn tâm!
-Thầy…
-Mười năm đã trôi qua mà ngươi vẫn tiếp tục chìm đắm trong thù hận như vậy à! Chính ngươi là người đã tự tay bóp chết hạnh phúc của mình…chính người đó kẻ sát nhân tàn nhẫn.
-Conan-kun

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:56 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 9: Một, hai, ba, bốn, năm…?

-Ngươi nên thú tôi đi để dc toà án lương tâm tha thứ!
-Conan-kun em nói gì vậy? –Ran k tin những gì Conan vừa nói, thầy Uno là kẻ giết người –Không thể.
-Cậu nhóc…nói gì thế…-Thầy Uno cũng bất ngờ k kém.
-Người k nhớ à! Chính tại nơi này 10 năm trước ngươi đã ra tay sát hại 1 đứa trẻ vô tội và 10 năm sau lại ra tay bắt cóc nhằm thủ tiêu cô học trò của mình.
-...
-Ta k ngại nói cho ngươi biết thật ra 10 năm trước cảnh sát đã nghi ngờ ngươi là hung thủ nhưng vì k đủ bằng chứng nên họ đã im lặng nhằm theo dõi ngươi
-Vậy sao ? Chúng thông minh ra phết nhỉ!
-Thầy…
-Xui xẻo thế nào trong quá trình theo dõi cảnh sát trưởng Tokyo qua đời, người tiền nhiệm mới đến thay đã huỷ việc theo dõi và điều tra vụ án này vì lúc bấy giờ tình hình Tokyo khá phức tạp, ông ấy k muốn tiếp tục một vụ án đã kéo dài nhiều năm mà k có kết quả. (Mình sao có thể nói vì bất mãn mà bố đã quyết định sang nước ngoài định cư)-Conan tiếp tục.
-Shin…
-Haha!!! Vậy xem như ta may mắn!-Thầy Uno bắt đầu lộ rõ bộ mặt thật của mình.
-Như vậy chị Sonoco có liên quan gì đến chuyện này? –Conan thắc mắc.
-Có chứ! Trước lúc ta bắt và xử thằng bé đó, con nhỏ đáng ghét kia đã từng gặp nó ngay tại ngôi nhà hoang…lúc vụ án đang dc điều tra thì nó du lịch sang nước ngoài cùng gia đình…nên ta k kịp ra tay…
-Sau 10 năm mà ngươi vẫn k buông tha chị Sonoco à?
-Haha ta đã tính bỏ qua cho nó...vì dù sau cũng đã 10 năm rồi…nhưng ta k ngờ trí nhớ con bé đó tốt như vậy!
“BÙM”
Đúng lúc này tín hiệu pháo sáng của EIsuke vang lên. Như vậy việc giải thoát cho Sonoco đã thành công.
“Conan! Ran! Có nghe rõ k?”-Gịong của Eisuke từ chiếc huy hiệu.
“Tớ đã đưa Sonoco ra xe của tiến sĩ rồi! Mọi người an tâm rồi nhé!”
“Sonoco vẫn bình an chứ!”-Ran hỏi
“Ừ…cô ấy vẫn còn shock! Sonoco bảo chính thầy Uno đã bắt cóc cô ấy và cũng chính là kẻ giết người máu lạnh 10 năm trước!”
“Ran! Conan! Thật ra thầy Uno chính là….”-Gịong Sonoco hốt hoảng
“Gì cơ! Tại sao lại vậy!”-Ran bàng hoàng
-Xem ra con bé đó còn may chán nhỉ?! –tên hung thủ cười ranh mãnh.
-Thì ra là vậy! Thầy bắt Sonoco vì cô ấy biết thầy là bố đứa trẻ xấu số đó!-Ran nói trong sự ngỡ ngàng
-Haha! Lúc ta đi tìm thằng nhóc thì thấy nó đang nói chuyện với con ranh đó, nó còn giới thiệu ta là bố của nó nữa.
-Cuối cùng tôi cũng đã hiểu, vì sao các chú cảnh sát bảo người đến nhận xác đứa trẻ chỉ có mẹ của nó, bà ta còn bảo đứa trẻ k có bố và ngay sau đó bà ta lập tức bay sang nước ngoài định cư…
-Và ả đàn bà đó đã chết nơi đất khách với nỗi sợ hãi đến cùng cực. Haha…trong chuyện này chỉ còn mình con ranh kia là biết ta có mối hệ với thằng bé đáng chết đó!
-Ngươi đã sai lại tiếp tục sai! Nếu như ngươi buông tha chị Sonoco thì có lẽ tội ác kia sẽ mãi bị lãng quên. Hãy chịu tội đi! Cảnh sát sẽ đến ngay bây giờ! –Conan nắm tay Ran kéo về phía sau.
-Có thể con bé đó may mắn nhưng 2 đứa bây sẽ k thể may như vậy đâu! –Tên hung thủ rút súng đã dự phòng sẵn và bóp cò.
-Chạy thôi chị Ran!-Conan kéo tay Ran cùng chạy.
-Chạy đi! Ta rất thích những cuộc rượt đuổi này! Rồi cuối cùng các người cũng sẽ chết cùng ta! –Tên hung thủ đuổi theo.

Nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng. Ran k thể tin dc chuyện vừa xảy ra trước mắt mình. Nó quá nhanh! Chiếc mặt nạ của người thầy Ran vô cùng yêu mến lại bị lột trần một cách khủng khiếp như vậy. Và điều cô k thể tin người làm việc đó lại là Conan. Trong chốc lát một ý nghĩ điên khùng hiện lên trong đầu cô :Conan thật chất là Shinichi? Sự thật phải như vậy k?
Conan và Ran chạy đến hẽm vực rồi dừng lại và tìm chỗ trốn, ở đây họ k còn đường lui nữa. Tên sát nhân vẫn hung hăng rượt theo phía sau.
-Conan em hãy mặc cái áo khoác này vào nhé!-Ran khoác chiếc áo mình đem theo cho Conan.
-Cái này là…
-Đây là áo khoác của anh Shinichi hồi tiểu học, chị vẫn đem theo bên mình vì nó luôn mang lại may mắn cho chị. Biết đâu lần này cũng như vậy. –Ran khẽ cười.
-Ran-nee chan…
-Bây giờ mọi việc phải trông cậy vào em. –Ran trấn an.
-Vâng !-Conan lấy lại bình tĩnh -Trước khi đến đây, tiến sĩ Agasa đã đưa cho em súng gây mê dự phòng nó có thể bắn mục tiêu dù ngay trong đêm tối...nhưng vấn đề là để chắc 100% thì ta phải nhử kẻ địch vào vùng ngắm bắn an toàn...
-Vậy phải có người làm mồi nhử -Ran hỏi.
-Chị Ran yên tâm, khi đối diện trực tiếp với hắn em sẽ có cách, chị chỉ cần ngồi yên trốn ở đây là dc.

-Haha ! Ra đây đi những con chuột nhắt đáng chết! Các ngươi k thể trốn mãi dc đâu! -Cuối cùng tên sát nhân cũng đuổi theo tới hẽm vực.

-Conan! Tại sao vậy? Tại sao em luôn bảo vệ chị? –Ran nhìn thẳng vào mắt Conan. Trong giây phút quyết định này cô cần phải hỏi những điều mà “nếu k biết sẽ k bao giờ dc biết”
-Em…-Conan bàng hoàng trước câu hỏi bất ngờ từ Ran. Conan phải trả lời thế nào nếu như đây là lần cuối cùng?
-Em có thể nói cho chị biết dc k? Để chị…k bao giờ hối hận! –Ran nắm chặt tay Conan.
-…-Một nụ cười nửa miệng quen thuộc- Because I love you, I love you more than anyone else in this world!-Conan từ từ đứng dậy, đây sẽ lần đọ sức sinh tử của cậu với “công lý”.
-Chị đã hiểu rồi! –Ran kéo tay Conan – Em k biết mình phải đối diện với ai đâu. Thầy ấy là cao thủ Karate đấy. Và đây sẽ là cơ hội duy nhất. Hãy cố gắng lên! –Và cô quyết định mình sẽ làm mồi nhữ.

-Thì ra là cô bé à ! –Tên sát nhân hả hê – Ta thật sự rất ấn tượng bởi sự dũng cảm của cô bé đấy!
-Nếu một trong hai phải chết…để bảo vệ người thân yêu nhất ta sẽ sẵn sàng hy sinh! –Ran cương quyết, dường như cô muốn nói điều đó cho Conan nghe giống như khi xưa Shinichi đã từng nói với cô.
-Vậy ta sẽ xử ngươi trước rồi đến thằng nhóc đó!
Tên sát nhân cầm súng đang chuẩn bị bóp cò, từng bước một hắn tiến lại gần Ran và ngay thời điểm này mũi súng gây mê cũng đang nhắm thẳng vào tên sát nhân. Conan bắt đầu đếm…
Một…
Hai…
Ba…
Chỉ cần hai bước định mệnh nữa mọi thứ sẽ kết thúc.
Bốn…
Năm…
“ĐOÀNG”
“BÙM”
Hai âm thanh cùng vang lên một lúc. Trong trận chiến này, Shinichi nhất định phải thắng, thắng để bảo vệ thứ quan trọng nhất đối với mình.
Chap 9: Kết thúc?
While no one was noticing, something became lost
Ngay lúc không ai kịp chú ý đến, có gì đó đang biến mất

Cả hai phát súng bắn cùng một lúc và đều trúng mục tiêu. Hai người cùng ngã xuống: kẻ sát nhân và Ran! Nhưng liệu như vậy đã kết thúc?
-Ran-nee chan-Conan hốt hoảng chạy đến, cậu run sợ, gương mặt thất thần.
-Chị…chị k sao…-Ran cố gắng gượng dậy.
-…
-Chị có áo chống đạn. –Ran cười.
-May quá!-Conan hít một hơi thật sâu – Em k cho phép chị mạo hiểm như vậy lần nữa. Nghe rõ không!-Conan thật sự rối loạn.
-…Conan-kun…
Cùng lúc này, kẻ sát nhân đứng dậy, hắn vội cầm lấy súng và tiến đến nắm lấy cổ áo Conan. Súng gây mê k có tác dụng với hắn sao?
-Haha kết thúc chuyện này sớm dc rồi đó!-Hắn chĩa súng thẳng vào đầu Conan.
-Người k bị ảnh hưởng của thuốc gây mê sao?
-Thuốc gây mê! Thì ra cảm giác choáng váng này là do thuốc gây mê!-Hắn cười.
-Thầy Uno…là người học võ…sức chịu đựng của thầy ấy…k giống..những người khác…-Ran nói.
-Haha ngu ngốc!
-Xem như ta đã tính nhầm –Gịong Conan đanh sắc lại-Nhưng trước khi ngươi nổ súng, ta có thể hỏi ngươi câu này? –Conan liếc nhìn hắn, k hề run sợ.
-Được thôi ! Ta sẽ cho ngươi ân huệ cuối haha !
-Tại sao ngươi nhẫn tâm giết hại đứa con trai của mình ?
-Nó k phải con ta...-tay hắn bắt đầu run lên – nó và ả đàn bà đó đã lừa gạt ta...trước khi chết...nó vẫn lừa ta...-giọng nói hắn trở nên uất ngẹn.
-Vậy là ngươi k biết rồi : người sắp chết k bao giờ nói dối !
-Câm đi !-Mắt hắn trừng lên hung tợn.
-Ngươi thật ngu ngốc !Ngươi k biết vì sao cảnh sát lại theo dõi ngươi suốt nhiều năm à ? Vì họ đã chứng thực dc ngươi chính là bố đứa trẻ đã chết đó. Kết quả ADN đã nói lên tất cả.
-Không !Không thể...-kẻ sát nhân quăng Conan xuống đất, hắn ôm đầu, gào thét. –Ngươi đã nói dối...k thể...
-Hãy thức tỉnh đi ! Đừng ngủ vùi trong thù hận nữa!
-Im đi!
“ĐOÀNG”
Tiếng súng lại một lần nữa vang lên. Và người chịu đạn lần này là…
-Không! Conan! –Ran thét lên trong sợ hãi.
-Chính thù hận…đã cướp đi…hạnh phúc của ngươi đó! –Conan vẫn tiếp tục
-Conan…đừng…
-Em…em…k sao?-Conan nắm chặt tay Ran, cố đẩy Ran về phía sau mình.
Tên sát nhân gào lên trong tuyệt vọng, điều mà trong ngần ấy năm hắn k bao giờ muốn tin lại là sự thật. “Bố! Con yêu bố” –âm thanh quen thuộc bỗng hiện về trong tâm trí hắn, hắn nhớ gương mặt đứa con mình yêu thương và hắn nhớ ngày hôm ấy chính tay hắn dập tắt hơi thở mỏng manh đó. Có gì đau đớn hơn thì mọi thứ, mọi thứ đã diễn ra 10 năm trước hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết!
-Thầy…-những tiếng gọi k thốt nên lời
Trân trọng là mất mát, yêu thương là đau đớn. Kẻ càng cô độc càng nhẫn tâm. Đóng băng mình lại để tồn tại. Đóng băng mình lại để không bị tổn thương.
Căm ghét vì sợ phải yêu thương. Hận thù vì sợ phải yếu đuối.
Trong vô thức, kẻ sát nhân bóp cò…tiếng súng vang dậy một vùng…rồi tắt lịm. Hắn ngã xuống! Nước mắt k ngừng tuôn! Con người là thế, họ chấp nhận sống trong bóng tối chỉ vì sợ sự yếu đuối của chính bản thân mình.
Mười năm đã trôi qua nhưng máu vẫn k ngừng chảy, nước mắt vẫn không ngừng tuôn.
Mọi thứ vẫn tiếp diễn trên một trục thời gian xoay tròn giống như nó chưa hề biến mất.

-Kết thúc như vậy sao?- Conan thở dốc.
-Conan-kun…em…k …sao …chứ?-Ran nói trong hơi thở khó nhọc.
-Lạ thật! Rõ ràng súng đã bắn trúng…nhưng…em k có cảm giác đau…chỉ hơi choáng vì cú ngã…-Conan ngồi bệt xuống đất.
-Tốt…tốt…rồi…Conan-kun…-Ran nhìn Conan khẽ cười.-Thần…may…mắn…một… lần… nữa … lại…mỉm…cười!
-Chẳng lẽ…-Conan cởi chiếc áo khoác của Ran cho cậu ra xem –Đây là áo chống đạn à!-Conan hốt hoảng nhìn Ran. Sắc mặt Ran bắt đầu tái xanh, cô ngã xuống đất, máu chảy rất nhiều.
-Không! Không thể! Em cứ nghĩ chị đã mặc áo chống đạn…Ran-nee chan! –Conan đỡ Ran tựa vào gốc cây, gương mặt cậu lộ rõ nét hoảng sợ. Cậu gọi ngay cho tiến sĩ Agasa.
“Gì thế Shinichi! Cháu đã bắt tên hung thủ chưa? Bác đã thuật lại mọi việc và cảnh sát đang trên đường tới đây. Esuke cũng đã vào rừng tìm cháu rồi đấy!”-giọng tiến sĩ trong chiếc huy hiệu.
“Gọi…gọi xe cứu thương…NHANH LÊN!”-Conan quát, lúc này cậu thật sự mất bình tĩnh.
“Có chuyện gì vậy…”-Tiến sĩ lo lắng.
“NHANH LÊN! NẾU KHÔNG SẼ KHÔNG KỊP! L ÀM ƠN!”
-Conan-kun…em…đừng…như…vậy…! Chị…không…sao…đâu!-Ran trấn an
-Phải làm sao! –Trong lúc rối loạn cậu ném chiếc huy hiệu, tan tành!
…Tích tắc
Mười…
…Tích tắc
Chín…
…Tích tắc
Tám…
…Tích tắc
Bảy…
…Tích tắc
Sáu…
…Tích tắc
-Năm…bốn…ba…
Tích tắc
-Gì!-Conan giật mình.
Tích tắc
-Hai…một…-Ran đếm theo tiếng tích tắc của đồng hồ-
Tích tắc
-Happy birthday, Shinichi…-Câu nói vang lên khi ba cây kim đồng hồ cùng chỉ số 12- nếu…em…gặp…anh…ấy…hãy…nói…chị…luôn…đợi…anh…ấy! –Ran nắm chặt tay Conan, run rẩy.-Tiếc thật…món…quà…sinh…nhật…chị chưa…kịp đưa…cho Shinichi.
With a start I realized you were gone, and only memories remained
Bất giác, em nhận ra đã không còn có anh, chỉ còn sót lại những ký ức
-Không! Em k thể thay chị nói với anh ấy dc! Làm ơn…
-Chị sẽ cố…nhưng…chị k chắc nữa…- Ran cười-Làm sao để giữ dc những giấc mơ. Chị luôn cảm thấy bất an…trong những giấc mơ hiếm hoi chị mơ một thời điểm nào đó chị bỗng nhiên biến mất…rồi với lời hứa…anh ấy bắt đầu đi tìm chị…
-…(“giấc mơ” –là giấc mơ mà mình cũng đã từng nhìn thấy)

“Hãy đi tìm tớ đi Shinichi! Gợi ý nhé…tớ sẽ đợi cậu ở nơi mà chỉ có duy nhất một mình cậu biết…nghĩa là sẽ không ai tìm ra tớ …ngoài cậu…” Từng câu từng chữ mà Ran nói trong giấc mơ hiện lên trong đầu Conan rõ ràng hơn bâo giờ hết.

-Nhưng…liệu…anh ấy…có tìm thấy chị k? Nếu ngay bây giờ…chị gọi cho anh ấy…và bảo anh ấy hãy về đây ngay…thì…anh ấy có về k? –Ran nói trong vô thức
Cậu sẽ về ngay bên tớ k Shinichi? Cậu sẽ bỏ mặc các vụ án chứ? Thật ra tớ là gì trong lòng cậu vậy, Shinichi? Cậu có câu trả lời k?

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:57 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 10: Tear of the angel!

Gío và chỉ có gió!
Cả khu rừng im lặng trong bóng đêm mờ mịt, lắng nghe tiếng lá xào xạo, lắng nghe từng nhịp thở…hai con người tưởng chừng xa nhau vạn dặm…nhưng…lại gần nhau hơn bao giờ hết…chỉ có đều…họ k nhận ra…thứ mình tìm kiếm…
-Ran-nee chan…chị hãy gọi cho anh Shinichi đi!-Conan đưa chiếc điện thoại của Ran mà cậu cầm theo.
-Để làm gì…anh ấy…sẽ xuất hiện ngay à…giống như có đôi cánh…bay đến…đây!-Ran nhẹ cười để cố quên cơn đau đang hành hạ cô.
-Chị hãy gọi đi…gọi thử xem anh ấy đang ở đâu lúc này…hỏi thử xem chị quan trọng như thế nào đối với anh ấy…và…hãy nói ra hết những gì chị muốn…-Cậu nhìn Ran với ánh mắt buồn, rất buồn, cậu không bảo vệ dc cho Ran, với thân thể này cậu chỉ biết ngồi ở đây, bên cạnh Ran và lắng nghe tiếng nhịp tim dồn dập của cô ấy. Bất lực! Bây giờ cậu chỉ muốn nói cho Ran biết chưa bao giờ cậu cách xa Ran và ngay lúc này, cậu vẫn ở đây, bên cạnh cô ấy.
-Chị…không…không…có thể…sẽ…làm phiền…anh ấy…chị không muốn…gọi trong lúc thế này…-Ran nhìn lên trời, những ngôi sao đang nhấp nháy!!!
-Vì chị lúc nào cũng sợ…Ran-nee chan! Gọi cho anh ấy đi! Chị k muốn biết câu trả lời của anh ấy sao…
-…-Ran nhìn vào chiếc điện thoại, thứ duy nhất có thể gắn kết cô với Shinichi ngay lúc này, nếu cô không hỏi sẽ chẳng bao giờ biết dc đáp án cho chính mình. Cô cầm lấy điện thoại và bắt đầu bấm số điện thoại của Shinichi.
-Chị có biết vì sao…câu chuyện “nàng tiên ống tre” lại kết thúc buồn như thế k?
-…-Ran giật mình trước câu hỏi của Conan.
-Vì nàng tiên cũng chưa bao giờ nói với anh tiều phu…cô yêu anh nhiều như thế nào…!
-…
-Vì nàng chưa bao giờ nói điều đó…vì vậy mà anh tiều phu thà lừa dối nàng giấu bộ áo tiên hơn là…để mất nàng mãi mãi…nàng tiên có biết dc điều đó k? Conan nhìn thẳng vào mắt Ran.
-Conan-kun…
-Chẳng phải anh tiều phu đã sống cả đời trong đau khổ và khi chết hoá thành cây tre để mong gom đủ cho nàng một ngàn chiếc lá đó sao? Nàng tiên có hiểu dc tấm lòng của anh ấy k? Tiếng của Conan nhỏ dần, nó giống như tiếng trách, trách ai?

Ran chưa bao giờ tự hỏi lỗi thuộc về ai? Về nàng hay về anh? Vì sao câu chuyện đáng ra phải đẹp như tranh lại kết thúc buồn như thế! Phải chăng vì nàng tiên quá cố chấp và anh tiều phu thì quá ngốc nghếch? Cả hai người họ đi qua nhau nhưng chỉ một câu nói đáng lẽ phải nói từ lâu lại chôn kín trong lòng. Nếu một trong hai có can đảm thì liệu chuyện tình của họ sẽ có một kết thúc khác? Một ngàn chiếc lá ư? Anh tiêu phu đã sống trong bấy nhiêu lâu chỉ muốn gom đủ cho nàng một ngàn chiếc lá? Còn nàng, chẳng phải mỗi đêm trăng rằm nàng cũng đã xuống trần để gặp anh đó sao?
-Họ đã sống cho nhau! Chỉ cần biết họ luôn nghĩ về nhau là dc…-Một nụ cười thoáng nhẹ qua trên gương mặt tái xanh của Ran, cuối cùng cô cũng hiểu- Chị sẽ không gọi…cần gì một câu trả lời nữa cơ chứ…chẳng phải sợi chỉ đỏ đã ràng buộc chị và anh ấy rồi đó sao. –Cô cầm chiếc điện thoại và nhấn nút “dừng cuộc gọi”, mắt cô dần khép lại, cô đã mệt quá rồi, cô cần nghỉ ngơi, ít nhất là trong lúc này.

Bây giờ, cô chẳng còn nhìn thấy gì cả, tất cả trở nên nhạt nhoà, cô cũng chẳng nghe thấy tiếng gì nữa cả, có thể Conan đang cố lay cô dậy hoặc là tức giận vì cô cứ k chịu thức…nhưng dù sao cũng dc…có quan trọng gì…cô chỉ muốn ngủ thôi!

Dù câu chuyện kết thúc thế nào thì cả nàng tiên và anh tiều phu cũng bị một sợi dây vô hình nào đó, trói buộc nhau suốt một đời!

Và giọt nước mắt ai đó đang lăn dài trên má. Có thể vì đau đớn có thể vì hạnh phúc? Có ai biết dc vì sao dù vui hay buồn người ta vẫn cứ khóc?

Gío là vô hình, vô sắc, chỉ khi lá dao động người ta mới biết đến sự hiện diện của gió. Tất cả điều đó ai cũng hiểu…mà chẳng cần đến câu trả lời!

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:59 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 11: The dream.

Tuyết!

Cô nhớ mỗi khi đến sinh nhật Shinichi trời đều đổ tuyết. Lần này cũng vậy nhưng tuyết không rơi dữ dội chỉ khẽ lướt qua khiến người ta chợt cảm thấy cái lạnh se sắt của mùa đông đang tràn về.Cô nhớ đã có lần cô nói “Có lẽ cậu là màu trắng Shinichi! Màu trắng của tuyết! Màu trắng của ánh sáng! Hey!” và anh ấy chỉ hờ hững, ương ngạnh phán một câu “Thật là ngớ ngẩn!”. Có lẽ vì tính của anh ấy vốn như vậy, có lẽ anh ấy k thể hiểu nổi những câu nói đầy ẩn ý như thế của cô hay cũng có lẽ do anh ấy vốn k để tâm đến điều đó. Nhưng dù sao cũng dc, cô vẫn chỉ yêu màu trắng màu thôi!

Và cô nhớ vào một buổi tối cuối đông đúng vào ngày sinh nhật của Shinichi, anh ấy đã dẫn cô lên đồi chỉ để ngắm sao. Cô không ngờ anh ấy lại có thêm cái sở thích ấy (nếu nói đúng hơn là nó không hợp với tính anh ấy một chút nào). Nhưng không hiểu sao cô lại thấy vui, cô thấy rất ấm áp. Có lẽ Shinichi muốn cô thấy điều gì đó đặc biệt từ những ngôi sao đang nhấp nháy trên bầu trời kia. Trong không gian yên tĩnh ấy, bất giác Shinichi hỏi “Cậu có thấy những ngôi sao ấy rất đẹp không?”, “Ừ”-cô chẳng để tâm lắm, “Tại sao vào buổi sáng ta không thể thấy dc chúng?” và bất ngờ như câu hỏi, câu trả lời cũng tự nhiên mà đến “Vì chỉ vào ban đêm ánh sáng trắng từ những ngôi sao đó mới thật sự trở thành trung tâm của vũ trụ.” –“…”-Một khoảng lặng trong suy nghĩ của cô. “Tớ k thík màu trắng lắm vì tớ k muốn làm trung tâm của vũ trụ -anh đưa tay chỉ vào những ngôi sao - tớ chỉ thík làm nổi bật thứ ánh sáng kì diệu đó thôi.”-Anh cười, gió thoáng qua trên triền đồi làm bay vài bông tuyết vướng vào mái tóc cô. Cô nhìn anh với một chút sững sờ, ngạc nhiên rồi cô khẽ gật đầu.
Những câu nói đùa của Shinichi đến tận bây giờ cô cũng không thể nào quên dc vì từ đấy: cô đã bắt đầu yêu màu đen.

Rồi cô nhớ trong một chuyến đi chơi, anh đã bỏ cô ở lại để chạy theo những vụ án của mình và rồi chẳng thấy xuất hiện nữa. Cô vẫn đợi anh lâu đến nỗi cô đã từng nghĩ anh như một giọt nước khi nắng lên thì giọt nước cũng bay hơi rồi biến mất.

Lần này, cô gặp lại anh, để trả đũa cô bảo anh cùng cô chơi trốn tìm như thuở còn bé. Khi trò chơi bắt đầu. cô cũng biến mất giống như anh trước đây. Cô muốn anh tìm cô.

************************************

Cô choàng tỉnh. Nhìn đồng hồ, "Đã lâu vậy rồi sao", cô tự nhủ “Shinichi có đi tìm mình không?”. Cô hơi khó chịu vì với tính thông minh sẵn có chẳng lẽ Shinichi k biết cô đang trốn ngay trong nhà của anh ấy. Cô có vẻ giận dỗi và quyết định sẽ đi tìm Shinichi, cô nghĩ có lẽ anh đang ở đâu chơi với quả bóng rồi, không lúc nào anh chịu chú tâm đi tìm cô cả nhưng đáng ghét hơn là lúc nào muốn thì anh luôn tìm dc cô, dù ở đâu, khi nào, luôn luôn thế.
Cô bước ra khỏi cửa nhà của Shinichi, tuyết đã phủ trắng khuôn viên nhà, trên cả cánh cổng sắt, cái lạnh một ngày đông khiến cô khẽ rùng mình “Tên ngốc đó liệu có mang theo áo ấm k nhỉ?" rồi cô thở dài.
Đường phố Tokyo hôm nay thật lạ, vắng tênh! Cô đang đi trên con phố thường ngày náo nhiệt thì hôm nay lại không thấy bóng ai giống như mọi người đã đi du lịch đâu đó rồi, tất cả mọi người!
Cô chẳng biết phải tìm Shinichi ở đâu nhưng đôi chân cô vẫn cứ bước, vô định. Tuyết vẫn rơi, những bông tuyết phủ trên đường, xoá dấu chân nơi cô đã bước qua.
Cô đã đi rất lâu cho đến khi trời về chiều với ánh hoàng hôn vàng cam lan dần trên nền tuyến trắng giống như người hoạ sĩ đã phớt vài nét cọ qua khung vải.Bây giờ cô chẳng biết mình đã đi đâu và đang ở đâu. Nơi cô đang đứng quả là quá xa lạ, cô chưa từng đến bao giờ, nó làm cô chợt thấy sợ, chợt thấy lạnh vì nó quá buồn. Cảnh vật nơi đây chỉ phủ một màu trắng đơn điệu của tuyết tuy nhiên nó khá đặc biệt vì sự hiện diện như có như không của con sông mà dường như cũng là màu trắng. Người ta sẽ dễ nhầm lẫn nó nếu như không có chiếc cầu lớn bắt qua và vài chiếc lá khô dạt trôi trên mặt nước.
Cô ngồi bệt xuống nền tuyết, có lẽ cô đã đi quá lâu đến nỗi tay chân tê cứng. Nhìn cảnh vật xung quanh, cô chợt thấy mình quá đơn độc. Thu gối lại và nhìn con sông “trắng” trước mặt, nó quá lớn đến mức không thể nhìn thấy bờ “Bên kia sẽ có gì nhỉ? Shinichi có thể tìm đến nơi này k?”, một câu hỏi không lời đáp chỉ có tiếng gió rít qua bên tai. Lạnh!
“Ran!”
Bất giác cô nghe thấy ai đó gọi tên mình, cô ngồi bật dậy,
“Ran!”
Đúng là có người gọi tên cô. Nhưng là ai ? Bên kia con sông « trắng” có ai đang đợi cô ?
« Ran ! Cậu nghe tớ gọi không ? Ran ! »
Shinichi ! Đúng rồi, đó là tiếng của Shinichi !
« Tớ ở đây ! Cuối cùng cậu cùng tìm thấy tớ, Shinichi ! » -Cô thét lên trong vui sướng. Cuối cùng cậu ấy cùng tìm thấy cô.
Cô vội vã chạy đến cây cầu bắt qua con sông, cô cần qua sông để gặp Shinichi có thể là cậu k nhìn thấy cô từ bờ bên kia. Nhưng khi cô vừa bước lên cầu, một bàn tay ai đó kéo cô lại :
-Này cô gái trẻ, nếu cô qua con sông này, cô sẽ quên !-Gịong nói của một người phụ nữ vang lên.
-Gì cơ ?! -Cô quay lại nhìn. Trước mặt cô là một người phụ nữ có mái tóc dài và đôi mắt sâu thẳm với vết sẹo phía đuôi mắt.
-Thật ra, cậu ấy đang gọi cô dậy, chứ không phải đang tìm cô đâu, cô gái trẻ ! Người phụ nữ vẫn tiếp tục.
-Tại sao ? -Cô ngỡ ngàng.
-Vì đây là một giấc mơ...cô đang mơ...tôi k biết vì sao cô lại đến đây...nhưng...nếu cô qua cầu...thì cô sẽ quên đi thứ quan trọng nhất đối với mình -Người phụ nữ nhìn cô.
-Nhưng...tôi cần phải gặp cậu ấy...tôi...không thể ở lại đây...tôi sợ...
-Tôi cũng sợ...ai đến đây đều sợ...gặp để quên...vậy thì...không gặp chẳng phải tốt hơn sao...
-Vậy tại sao...bà lại ở đây...
-Vì có thứ tôi không muốn quên...Cô cũng vậy chứ...Cô ở đây với tôi dc k ?- Đôi mắt người phụ nữ kia xa xăm nhìn về phía chân trời.
« Ran ! Cậu có nghe tiếng tớ gọi không!”-Tiếng Shinichi lại vang lên một lần nữa.
-Xin lỗi! Tôi phải đi! Tôi sẽ qua cầu…và tôi sẽ không quên bất kì thứ gì! –Ran cương quyết và cô chạy đi! Cô k cần biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó…nhưng nếu cô không gặp Shinichi thì cô đã đánh mất thứ quan trọng nhất đối với mình.
Người phụ nữ vẫn nhìn theo dáng cô khuất hẳn, gương mặt gợn buồn.
“Thật là ngốc nghếch! Nhưng…cô may mắn đấy…vì đã có người tìm thấy cô…”-Môi người phụ nữ cong lên như đang cười…mà cũng có thể là đang khóc?

Cô chạy thật nhanh qua cầu, phía trước cô chính là bóng dáng anh. Anh đã đi tìm cô đúng như lời hứa. Anh đứng đó, rất gần, gần hơn bao giờ hết chỉ cần cô đưa tay ra là có thể nắm lấy cánh tay anh.
“Shinichi!”-Cô gọi. Anh quay lại nhìn cô và giống như giọt nước khi nắng lên…anh lại biến mất!
“Không! Không!”

-Không! Không!
-Gọi bác sĩ nhanh lên! –Cô nghe thấy tiếng mẹ cô, giọng bà Eri có vẻ hơi hốt hoảng. Cả những người xung quanh nữa, bố cô, Eisuke, Sonoco,… cũng vui như sắp bật khóc.
-… “Chuyện gì vậy?”- Cô thầm nghĩ
-Gọi bác sĩ nhanh lên! Ran đã tỉnh dậy rồi. Ran đã qua cơn nguy hiểm…

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 6:59 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 12: Khoảng trống

Sau khi nghe tin Ran đã tỉnh dậy, tất cả mọi người đều tụ họp đông đủ quanh phòng bệnh. Họ vui mừng đến nổi không để ý có một cái bóng bé nhỏ len qua khỏi dòng người…
-Nhịp tim đã trở lại ổn định. Hơi thở cũng thế. –Bác sĩ Araide nói sau khi đã tiến hành những xét nghiệm cần thiết.
-Con làm mẹ lo đến phát hoảng đấy! -Gịong bà Eri run lên, bà vuốt nhẹ mái tóc Ran.
-Cám ơn cậu…đã liều mạng cứu tớ…Tớ xin lỗi…vì tớ…mà cậu gặp nguy hiểm thế này…-Sonoco chạy đến ôm chằm lấy Ran, bật khóc.
-Ổn rồi Ran ạ! –Eisuke cũng vui mừng k kém.
Ông Mori đứng phía cuối giường bệnh nhìn cô con gái, miệng nở một nụ cười “Tốt rồi con gái!”.
-Mừng Ran đã qua cơn nguyên hiểm. Về vụ án lần này, khi chúng tôi đến thì tên sát nhân đã tự sát nên chúng tôi cần cô cho lời khai…để kết thúc quá trình điều tra…-Thanh tra Megune lên tiếng.
-Này, ông đang nói cái gì thế hả? Ông k thấy con gái tôi vừa mới tỉnh dậy đó sao, còn bắt nó cho lời khai này nọ?- Ông Mori tức giận
-Thôi mà anh! Thanh tra cũng chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi!”-Bà Eri nắm lấy cánh tay ông chồng, tránh ông chồng có những hành động quá khích.
-Ấy tôi chưa nói xong…ý tôi là…cô Ran đây có thể cho lời khai sau khi cô ấy hoàn toàn bình phục.-Thanh tra Megune nhìn Ran, nhẹ nhõm – Cũng may là cháu k sao đấy Ran. Cám ơn cháu đã giúp ta phá dc vụ án lần này. Nếu tên sát nhân còn ở ngoài vòng pháp luật, lại là 1 thầy giáo như vậy thì k biết sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa.-Nói rồi ông rời khỏi phòng cùng với đội đặc nhiệm của mình. Thiếu uý Sato và Trung sĩ Takashi cũng k quên chúc Ran mau bình phục.
Tất cả mọi người đều ở đây, bên cạnh cô lúc sự sống và cái chết đối với cô chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh…đáng lẽ cô phải vui vì dc tất cả mọi người yêu quý, tất cả? Nhưng có cái gì đó trong tim cô trở nên trống rỗng, cô nhìn khắp xung quanh phòng như tìm kiếm…tìm kiếm ai? Bất giác cô đưa bàn tay lên má, bàn tay cô rất ấm, hơi ấm rất thân quen, là ai đã nắm tay cô thế này?
-Đúng rồi! Conan đâu nhỉ? –Eisuke phát hiện thấy Conan không ở trong phòng.
-Ừ nhỉ! Vừa rồi, ta còn thấy nó ở đây mà? -Gịong của ông Mori khàn đặc.
-Conan-kun…Ran khẽ gọi.
-Ừ! Conan rất lo cho cậu đấy! Lúc cậu hôn mê thằng bé nắm tay cậu suốt, nó ở lì trong phòng bệnh, k ăn uống gì cả, cũng chẳng chịu nghỉ ngơi. Lúc đấy Conan lạ lắm, ai hỏi gì cũng k nói. Cả bác Megune hỏi về vụ án nó cũng im lặng, chỉ gật gật cho qua. –Sonoco nức nở nói.
-Vậy sao…
-Gíông như nó rất sợ mất cậu. Hình như…nó yêu cậu rồi đấy!-Eisuke cười, lời nói vừa như đùa…vừa như thật.
-Thôi nào! Mọi người nên ra ngoài để Ran nghỉ ngơ! -Cuối cùng, bác sĩ Araide đề nghị.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, chỉ còn một mình Ran đối diện với bốn bức tường trắng lạnh lẽo, cô thấy mình thật cô độc. Rồi cô cố nhoài người, hướng mắt nhìn về phía khung cửa sổ, vài bông tuyết bắt đầu rơi trên nền trời xanh thẳm lẫn vào cái màu trắng tinh khiết ấy là màu vàng của những chiếc lá khô xoay tít theo cơn gió. “Tuyết ư?”-Cô tự nhủ.
Liệu cô có còn nhớ giấc mơ khi ấy k? Gíâc mơ về cậu thanh niên mà cô ví như giọt nước khi nắng lên…tan biến.
Có cái gì đó trong cô, mơ hồ. Gíông như trước mắt cô dc phủ bằng một tấm vải trắng, dù cô có cố gắng lọc qua cái màn trắng nhức nhói ấy thì cũng vô ích…nó chỉ để lại trong cô một khoảng trống buông buốt !

****************************

Lúc này, Conan đang từ bệnh viện vỀ nhà tiến sĩ Agasa, vẻ rất vội vã.
-Haibara! –Conan thét lên sau khi tông thẳng vào cánh cửa.
-Gì đấy! –Haibara giật mình –Kudo à!-Cuối cùng cô cũng biết người gây ra tiếng động lớn đó là ai.
-Đưa đây cho tớ! –Conan thở hỗn hển.
-Đưa gì? –Haibara vẫn chưa hết ngạc nhiên.
-Thuốc giải đấy! Tớ biết là cậu có.
-Cậu hay nhỉ ! –Haibara ra vẻ không quan tâm.
-Tớ biết là cậu có. Tớ rất cần thuốc giải ngay bây giờ. Cậu đưa cho tớ đi !-Conan vẫn giữ giọng cương quyết.
-Tại sao ? –Haibara bỏ quyển sách đang cầm trên tay, nhìn thẳng vào Conan.
-Ran vưa qua cơn nguy hiểm. Tớ muốn cô ấy nhìn thấy tớ ngay bây giờ...nhưng k phải bộ dạng này.
-Này, Shinichi cháu bình tĩnh đi...-Tiến sĩ Agasa trấn an.
-Ồ !Có thì có đấy ! Nhưng tớ k thể đưa cho cậu vào lúc này. -Vẫn với giọng lạnh băng, Haibara nói.
-Tại sao ? –Conan mất bình tĩnh.
-Vì thuốc này có công dụng đến 48 tiếng vì vậy mà tác dụng của nó tớ k lường trước dc. –Haibara bước lên cầu thang, tiến về phòng mình.
-Tớ k cần biết. Cậu đưa cho tớ đi !
-Cậu sẽ chết đấy, ngốc ạ ! –Cô dừng lại, cười khiêu khích.
-Nhưng vậy k dc đâu Shinichi ! Hai ngày qua cháu không ăn uống, k nghĩ ngơi, sức khoẻ cháu cũng đã yếu lắm rồi. Nếu mà bây giờ thử thuốc...ta nghĩ...nên đợi khi khác vậy...-Tiến sĩ lo lắng.
-Haibara ! Hãy cho tớ 48 tiếng ấy đi, dc k?
Im lặng.
“Dù có thể sẽ chết…nhưng cậu nhóc thám ử ấy vẫn k sợ ạ? Vì cô ấy thôi ư? Vì điều gì mà cậu phải làm như vậy? Cô ấy cũng đã qua cơn nguy hiểm rồi, cậu vẫn chưa yên tâm sao?”Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Haibara.
-Tớ không thể! Tớ k muốn cậu gặp nguy hiểm Kudo! –Cô nhún vai – Theo một mặt nào đó, nếu cậu chết thì ai sẽ bảo vệ tính mạng cho tớ đây! –Cô cũng không thể không giải thích cho câu nói trước đó của mình.
-Đưa cho tớ đi! –Conan vẫn k thay đổi ý định.
-Cậu ra lệnh cho tớ đấy à!
-Vì tớ biết có cầu xin cũng vô ích!
-…-Trong phút chốc ánh mắt quả quyết của Conan làm Haibara thoáng lạnh người.- Một cô gái ngốc, một chàng thám tử ngốc. –Rồi cô rẽ sang hướng ngược với phòng mình, cô đi về phía phòng thí nghiệm. -Chỉ lần này thôi đấy! Tớ k nghĩ mình sẽ có lần thứ hai.-Haibara cười.

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 7:01 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 13: Cô bé và cậu bé.

Sau khi uống thuốc giải để trở về hình dạng học sinh cấp 3, Shinichi đã ngủ liền 12 tiếng đồng hồ do sức khoẻ của anh k ổn định.

-Shinichi…-tiến sĩ Agasa gọi.
-Cháu…Bây giờ là mấy giờ rồi!-Shinichi hỏi sao khi tỉnh dậy
-3giờ sáng!-Haibara trả lời
-Cháu đã ngủ bao nhiêu tiếng thế.
-12 tiếng rồi –Chưa để bác Agasa trả lời, Haibara đã lên tiếng.
-Cái gì…trễ thế rồi à! Do tác dụng phụ của thuốc sao?-Shinichi bật ngồi dậy nhưng dường như không còn sức.
-Không! Tớ đã cho thêm 1 lượng nhỏ thuốc ngủ…
-Gì chứ!
-Cậu nên nghỉ ngơi 1 chút, đồ ngốc! -Vẫn với thái độ dửng dưng.
-Đúng đấy, Shinichi…-Tiến sĩ Agasa lo lắng.
-Không…không dc…bác chở cháu đến bệnh viên ngay đi ạ! –Shinichi rời khỏi giường dù cơn đầu khiến anh đứng cũng chẳng vững.
-Nhưng bây giờ mới 3 giờ sáng…cháu k muốn ngủ…thì cũng để Ran ngủ chứ…-Mặc kệ lời khuyên của tiến sĩ Agasa, Shinichi vớt lấy vội chiếc áo khoác.
-Cháu…cháu…chỉ muốn nhìn thấy cô ấy bình an là đủ rồi…-Anh chạy thẳng ra cửa.
-Đợi bác với Shinichi! –tiến sĩ Agasa cũng đuổi theo cậu.
Khi chiếc xe của bác già Agasa khuất hẳn, đôi mắt nâu sâu thẳm ấy vẫn dõi theo với một cái nhíu mày khó hiểu. “Cô ấy quan trọng với cậu thế à, Kudo” – Sau tiếng thở dài, Haibara lắc đầu, rồi cô khoá cửa trở về phòng.
“Liệu cậu sẽ làm gì trong 48 tiếng ngắn ngủi đây!”

*************

Mọi người không thể hiểu, dù bị cơn đau hành hạ với cơ thể nóng ran do thuốc giải gây ra thì điều quan trọng với anh bây giờ không phải là nghỉ ngơi mà là cần gặp người anh yêu thương để đảm bảo rằng cô ấy vẫn an toàn.

Ran đã trãi qua cơn đau còn khủng khiếp hơn anh, Ran đã phải đối mặc với cả cái chết vì bảo vệ anh và điều anh có thể làm là ở bên cô ấy bất cứ khi nào có thể. Anh có thể luôn bình tĩnh đối mặc với mọi vấn đề, người ta có thể coi anh như một bức tường không thể bị phá huỷ ấy thế mà từ tận bên trong bức tường ấy đã trở nên dễ vỡ trước mắt cô. Tất cả mọi thứ lien quan đến cô dù là điều nhỏ nhặt nhất đều làm anh trở nên rối loạn.

Từ bé anh đã quen với việc có cô bên cạnh…từ bé anh đã quen với việc luôn dõi theo cô ở bất cứ đâu…từ bé anh đã quen với việc gọi “Ran”…từ bé cho đến bây giờ, mọi thứ không có gì thay đổi…nếu có thì là việc anh không tài nào hiểu nổi những gì cô nghĩ và anh nhận ra một điều rằng trái tim anh sẽ bị khoét rỗng nếu một ngày nào đó cô biến mất khỏi cuộc sống của anh. Hey!

Anh chạy thật nhanh đến phòng bệnh của cô nhưng khi chỉ còn cách mấy bước chân nữa thì anh lại chần chừ, anh sợ. Anh có nên mở cửa không? Nếu cánh cửa dc mở ra nhưng anh không thể nhìn thấy cô thì sẽ như thế nào? Thức dậy sau 12 tiếng ngủ li bì, mọi thứ trước mắt anh trở nên không thật. Tưởng như anh vừa trãi qua một giấc mơ và cô cũng tan biến khi giấc mơ kết thúc. Không! Sao anh có thể nghĩ những điều vô lý như thế.
Đứng nhìn cánh cửa phòng bệnh một hồi lâu, cuối cùng anh mở cửa. Mùi bông băng và thuốc bay ra khỏi phòng làm chiếc mũi cao của anh khó chịu.

Anh đứng sững người nhìn đăm đăm vào khoảng trắng vắng lặng của
phòng bệnh, ngoài cửa sổ những bông tuyết vẫn cứ rơi…
Anh đóng cửa lại, tựa lưng vào nó, hít một hơi thật sâu:
-May thật đấy! Đây không phải là giấc mơ! (Anh vốn không tin những điều kì bí trong thế giới tâm linh, anh chỉ tin vào bằng chứng và những điều tồn tại trong thế giới thực…nhưng bây giờ chính anh lại đang phủ nhận điều đó. Hey!).

Anh nhìn Ran đang say ngủ, thở phào nhẹ nhõm. Rồi anh tiến đến giường bệnh, đắp chăn lại ngay ngắn cho cô, ngước lên trời đêm ngắm nhìn những vì sao nhấp nháy, anh nói : “Cậu có biết vì sao tớ muốn làm nổi bật thứ ánh sáng kì diệu ấy không?”-Những ngôi sao làm anh nhớ đến sinh nhật lần thứ 16 của mình, cái hôm mà anh đã bảo cô anh thík màu đen “Vì với tớ thứ ánh sáng ấy chính là cậu!”.

Sao và màn đêm, đâu phải tự nhiên mà khi đêm tối xuất hiện thì những ngôi sao ấy mới trở thành trung tâm của vũ trụ…đúng như vậy không?!

Kéo xong rèm cửa sổ, anh ngồi xuống cạnh giường bệnh, anh nhìn cô, im lặng. Cô trông xanh xao đi nhiều sau ca phẩu thuật nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là cô đang thở, tim cô đang đập và cô đang sống!

Bất giác, anh nắm lấy bàn tay cô, dùng hai bàn tay anh xiết nhẹ lấy nó. Tay cô thật nhỏ, nhỏ đến mức anh nghĩ nếu anh không giữ chặt thì sẽ dễ vuột mất bất cứ lúc nào. Khi cô hôn mê sâu, anh cũng đã nắm lấy tay cô như thế nhưng tay cô vẫn lạnh dần, nó làm anh sợ. Và bây giờ dù nó có đang ấm lên thì nỗi sợ ấy vẫn hiện lên trong đầu anh, không hề mất đi.

-Tớ cá là lúc tỉnh dậy cậu đã cười phải không?

Đúng vậy, lúc Ran tỉnh dậy cô đã cười! Anh hiểu cô, dù đau đớn hay buồn khổ cô đều cừơi. Những nụ cười ấy rất giống nhau…nhưng anh tự tin rằng…anh hiểu dc tâm trạng cô qua những nụ cười ấy! Có đáng tin không?

Anh nhớ, khi còn bé có lần anh vào bệnh viện thăm cô, lúc ấy cô sốt rất cao. Phải thú thật là anh không thík bệnh viện, anh ghét mùi kim tiêm và bông băng, mỗi khi bố mẹ hay anh bệnh đều có bác sĩ riêng đến khám. Nhưng lần đấy, anh nằng nặc đòi mẹ dẫn vào thăm cô. Khi thấy anh, cô đã cười và nói những câu ngớ ngẩn

“-Làm bệnh nhân vui thật đấy.-
-Nếu muốn thì cứ sốt lần nữa. Lần sau sẽ chẵng ai đến thăm đâu!-cậu bé cau mày
Cô bé im lặng
-Nhớ lần đầu tớ bệnh, cậu cũng vào thăm. Rồi cũng nói một câu như thế!-Cô nói -Rồi sau này cũng làm đúng như vậy.-Cô bé nhìn cậu bé.
-Đó là vì chẳng có ai bệnh nữa –Cậu bé vẫn xoay xoay trái bóng trên tay.
-Vậy sao?!
-Vậy còn muốn làm bệnh nhân nữa không?-Cậu bé hỏi.
-Không!
-Vậy nghỉ đi! -Cậu bé nhảy xuống ghế và đi ra cửa.
-Không ở lại à?
-Ở lại thì ở đâu? -Cậu bé nhướng mày.
-Đây! –Cô bé chỉ vào chỗ trống trên giường bệnh như là một chuyện hiển nhiên. –Lúc nhỏ không phải tụi mìk cũng nằm chung nôi sao? –Cô bé thắc mắc.
-Bây giờ, tớ và cậu đã 7 tuổi rồi!
-Thế à! –Cô bé cừoi, tiễn cậu bé ra cửa.
Nhưng chỉ một lúc sau, cậu bé trở lại. Ngồi vào chiếc ghế bên giường bệnh.
-Sao thế?
-Nghỉ đi! Tớ sẽ ngồi đây cho đến khi cậu cậu ngủ.Tớ biết cậu sợ ma không dám ngủ một mình mà! -Cậu bé đỏ mặt.
-Sao cậu biết?
-Vì nụ cười của cậu nói như thế!
-Cám ơn –Và cậu bé ngủ quên trên ghế khi nào không hay”

-Ngủ đi, Ran! Có tớ ở đây, không con ma nào phá cậu đâu !
Nhìn Ran, bất giác anh cười. Cô sẽ không bao giờ biến mất, phải không ?

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Fri Jul 06, 2012 7:24 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 14
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất



Chap 14: Không bao giờ phải chọn lựa!


Khi Shinichi vào thăm Ran, bà Eri đã thấy cậu, bà đứng trước cửa phòng bệnh nhìn cậu hồi lâu, và bà nhận ra rõ sự lo lắng của cậu đối với Ran. Nhưng rồi bà chỉ lắc đầu, với bà, Ran cần những điều vững chắc hơn thế ?! Cậu ấy không phải lúc nào cũng ở bên Ran và giống như lần này chỉ khi con bà qua cơn nguy hiểm cậu ta mới xuất hiện, trước đó cậu ta đã đi đâu, đã làm gì ?! Theo đuổi những vụ án à, giống ông chồng bà ? Để kết cục cũng chỉ mình bà và sau này có thể là cả Ran cũng chịu khổ ? Đúng là bà rất yêu ông chồng vô số tội của mình, bà có thể chịu đựng và có thể hy sinh vì tình yêu đó nhưng dưới lập trường người mẹ, bà k nhẫn tâm thấy con gái mình cũng chờ đợi mỏi mòn như vậy !

-Cô không có gì muốn nói với cháu sao ?- cuối cùng Shinichi cũng lên tiếng sau một hồi quan sát.
-Ừ ! Cháu tinh ý quá đấy !–Bà Eri bước vào phòng – Cháu về khi nào thế Shinichi ?!
-Cháu mới về thôi ạ !
-Vì nghe tin Ran nhập viện à ?!
-Cháu...cháu đã cố gắng để về đây thật sớm...
-Vụ án cháu đang theo có vẻ vẫn chưa xong nhỉ ?!-Bà bước lại gần Ran, nhìn gương mặt xanh xao của cô con gái cưng mà đau lòng.
-Vâng...-Shinichi ấp úng.
-Vậy là cháu cũng sắp đi nữa sao ? Vụ án nào mà cháu theo đuổi suốt cả năm trời thế hả ?! -Vẫn với giọng lạnh lùng, bà nói.
-Cháu không biết nói thế nào...nhưng mọi chuyện phức tạp hơn cô nghĩ...cháu mong cô hiểu cho cháu, cô Eri !-Shinichi hiểu ra rằng bà Eri đang dò xét mình, có lẽ chính bà cũng đang bắt đầu nghi ngờ cậu.
-Ừm !-Bà bước ra khỏi cửa- Chúng ta nên ra ngoài nói chuyện nhỉ, Shinichi !
-...-Shinichi im lặng, đầu cậu trống rỗng, cậu chẳng thể suy nghĩ dc gì cả hơn thế cậu cũng chưa chuẩn bị tinh thần để có thể trả lời những câu hỏi không-thể-sắc-bén hơn của bà luật sư nổi tiếng, bây giờ cậu chỉ muốn dc ở bên cạnh Ran, thế thôi.
-Sẽ nhanh thôi, Shinichi !-Bà hiểu tâm trạng của cậu khi thấy cậu cứ nắm chặt tay Ran.
-Vâng ! - Cậu trả lời sau một hồi suy nghĩ, chuyện gì đến cũng sẽ đến, chẳng qua là nhanh hay chậm.

Bước ra khỏi phòng bệnh, không khí bên ngoài chỉ có thể miêu tả bằng 1 từ :lạnh !
-Lúc Ran dc chuyển đến bệnh viện, nó đã bảo ta về nhà để lấy 1 thứ và nhất định phải đưa nó cho cháu- Bà Eri lấy một món quà gì đó trong túi ra, đưa cho Shinichi-Cháu hãy nhận lấy, đấy là tấm lòng của nó !
-…- « là quà sinh nhật »
-Ngay cả những lúc như thế nó vẫn nghĩ đến cháu, Shinichi !
-….
-Còn cháu, chắc lúc đó cháu đang tự mãn vì phá dc 1 vụ án đúng không ? -Gịong bà vẫn đều đều, không tỏ rõ cảm xúc gì…
-Cháu…
-Mà thôi điều đó thì cũng chẳng trách cháu làm gì ! –Bà nhún vai, tỏ vẻ thông cảm.-Theo đuổi lý tưởng của mình thì có gì mà sai… đôi lúc ta nghĩ cháu giống như ông chồng của ta vậy…có điều có thể ông ta không thể sánh bằng cháu -giọng bà nhỏ dần, như tự trách.
-…- Cậu vẫn tiếp tục im lặng, bây giờ cậu mà lên tiếng thì đúng là một điều dại dột.
-Chắc là cháu biết Conan chứ ?
-Vâng !
-Lúc Ran bị bắn chỉ có một mình Conan bên cạnh Ran thôi…và thằng bé đã ở bên cạnh Ran suốt cho đến khi nó tỉnh dậy…đôi khi người trưởng thành lại vô tình hơn trẻ con ấy chứ! –Đúng là phong thái của một nữ luật sư, từng câu từng chữ đều có ẩn ý rõ ràng.
-…
-Và ta đã nghĩ đáng lẽ người bên cạnh Ran lúc ấy là cháu mới phải! –Không giấu dc cảm xúc của mình, giọng bà đầy vẻ tức giận. –Nói cho ta biết, lúc Ran gặp nguy hiểm, cháu đang ở đâu? Có phải chỉ khi thấy con gái ta như thế nàY cháu mới chịu về phải không?
-Không phải như vậy…không phải như cô nghĩ…
-Nếu thế ta phải nghĩ như thế nào đây!
-Rồi sẽ có một ngày cháu giải thích hết mọi chuyện với cô và Ran.- Shinichi quả quyết.
-Với những chuyện vừa xảy ra, cháu nghĩ ta còn có thể giao Ran cho cháu và ông chồng ta nữa sao?
-Cô nói vậy là sao? -Câu nói đó của cô Eri làm Shinichi không khỏi bang hoàng.
-Ta đã rất tin tưởng cháu. Cháu có nhớ cháu đã hứa với ta sẽ bảo vệ cho Ran hay không? Chính vì tin cháu ta mới để Ran sống chung với ông chồng thám tử vô dụng của mình với hàng đống rắc rối.
-…
-Ta đã quyết định rồi, sau khi Ran hoàn toàn bình phục, ta sẽ cùng nó qua Mĩ, ở đó sẽ có k bất kì nguy hiểm nào hay chí ít cũng chẳng có gì để nó lưu luyến mà phải đau khổ nữa.
-Cô không thể làm thế, cô Eri!- “Qua Mĩ ư?! Đó là đều cậu không nghĩ đến và cũng chưa bao giờ muốn nghĩ đến ! »
-Tại sao? Bà Eri hết sức ngạc nhiên trước câu bác bỏ thẳng thừng của Shinichi.
-Vì nếu Ran không muốn…làm vậy khác nào cô ép buộc Ran…
-Hay là vì cháu không muốn thế?
-Cháu…cháu…cháu biết trong việc này cháu k có tư cách xen vào…nhưng cháu sẽ k để cô mang Ran đi!
-…
-Cháu không tin tưởng để giao Ran cho bất kì ai cả…kể cả cô, cô Eri ạ!
Khỏang trời đêm im lìm, những cơn gió vẫn rít qua mang theo cái lạnh, giá buốt của mùa đông. Cậu biết bản thân cậu cần gì, cậu biết, cậu không thể để mất cô và cậu chỉ suy nghĩ một điều hiển nhiên đơn giản như thế thôi.
-Nếu ta vẫn nhất định sẽ dẫn Ran đi thì thế nào! -Gịong bà Eri vẫn lạnh lùng dù bà khá bất ngờ trước câu trả lời của cậu.
-Cháu tin rằng Ran nhất định sẽ ở lại, cô ấy sẽ hiểu tình cảm mà cháu dành cho cô ấy…vì thế cô đừng làm khó cô ấy, dc k? Cháu không bao giờ muốn cô ấy phải lựa chọn giữa cháu và gia đình! Điều đó sẽ làm cô ấy rất buồn phiền…
-Nếu cháu là một người thông minh thì khi cháu đã quyết định chọn lý tưởng của mình và biến mất trong ngần ấy thời gian, cháu cũng đừng nên xuất hiện trước mặt con gái ta nữa. Ta k muốn nó chờ đợi một thứ k thực giống như ta…-

Bà Eri nhìn cậu, ánh mắt vẫn cương quyết. Bà hiểu hơn ai hết việc chờ đời ai đó thì sẽ đau khổ đến mức nào, bà biết con gái bà rất yêu quý Shinichi và nhất định sẽ đợi cậu ta. Bà cũng biết Shinichi là một chàng trai tốt, sẽ mang lại hạnh phúc cho cô nhưng suy nghĩ này liệu có đúng đắn?! Cậu ta là con người thuộc về xã hội, cống hiến cho cộng đồng, cậu ta như con chim với khát khao tung cánh bay vượt trời xanh còn con gái bà, nó giống như chiếc lồng yếu ớt không thể giữ dc đôi cánh ấy vậy thì hạnh phúc là điều rất khó có dc. Rồi bà nhớ đã không ít lần cô con gái của bà đã khóc vì tên thám tử kia đi biền biệt k về cả những lần hắn bỏ rơi cô với chỉ một lý do vì đang có ng` cần hắn? Nói vậy nghĩa là con gái bà k cần hắn ư? Không! Bất cứ lúc nào con gái bà cũng cần hắn nhưng hắn k hề nghĩ đến cảm xúc của nó, điều này khiến bà tức giận thật sự?!

-…
-Con gái ta thật khờ khạo…nó k biết dc rằng…tình yêu là con 0, con số 0 không làm gì nó chỉ có chính nó làm khổ mình.
-Cô không hiểu rồi cô Eri! Nếu không bắt đầu từ con số 0 thì chẳng có gì hết! Bởi vì “không có gì” nên người ta mới trân trọng những thứ “đang có”…-Cậu thật sự k muốn bà Eri khẳng định rằng, tình cảm của cậu và Ran chỉ là con số 0.

…Có thể chờ đợi là đau khổ…nhưng chẳng phải với bản thân bà chờ đợi cho bà thêm hy vọng đó ư? Bà chờ đợi chồng mình để hy vọng một ngày nào đó gia đình lại dc hạnh phúc, chính trong sự chờ đợi cho bà thêm sức mạnh để vun đắp con số 0 ấy thành những thứ vô giá, chính chờ đợi khiến bà hiểu rằng mình yêu ông chồng vô số tội đó nhiều như thế nào và việc đánh mất ông sẽ khiến bà càng đau khổ hơn? Và liệu Ran cũng có những suy nghĩ đó giống bà!

-Cô Eri à, cháu chưa bao giờ lựa chọn giữa Ran và lý tưởng của cháu, Ran k phải thứ để chọn lựa mà Ran là thứ quan trọng nhất cháu k thể đánh mất. Nhưng rồi cô ấy sẽ quý mến cháu nếu như cháu sống mà k đóng góp gì cho xã hội sao? Người cô ấy yêu là người sẵn sàng hy sinh vì công lý cô ạ!
-…
Và người bà yêu cũng là người sẵn sàng hy sinh vì công lý!

-Ta có thể tin cháu lần này dc k nhỉ?! –Bà thở dài.
-Cháu xin cô hãy để cháu yêu Ran thêm nữa có dc không?
-…

Cuối cùng thì Shinichi cũng đã nói thật lòng mình, những điều cậu ấp ủ trong lòng. Cậu yêu Ran rất nhiều, nhưng để nói ra dc từ “yêu” ấy thì k phải dễ dàng.

Cả Shinichi và bà Eri đều không biết dc rằng, trong suốt cuộc trò chuyện đã có một ánh mắt luôn dõi theo họ. Và khi những câu nói cùng của Shinichi dc thốt ra, “người đó” đã mỉm cười!
Chap 15: Chỉ tồn tại một sự thật duy nhất!

Cuộc nói chuyện với bà Eri chấm dứt, những gì muốn nói cậu cũng đã nói rồi…nhưng saO…chỉ để lại trong cậu một khoảng trống lớn. Cậu nhận ra có cái gì đó như là mất mác!

“Nếu cháu là một người thông minh thì khi cháu đã quyết định chọn lý tưởng của mình và biến mất trong ngần ấy thời gian, cháu cũng đừng nên xuất hiện trước mặt con gái ta nữa. Ta k muốn nó chờ đợi một thứ k thực giống như ta…”

“Không thực”…Ran đang chờ đợi cậu…mà có bao giờ cô ấy biết phải chờ đợi thứ gì đâu…dù vậy cậu vẫn hy vọng Ran đừng bỏ cuộc. Cuộc sống cậu phải trãi qua sau khi bị teo nhỏ cũng “không thực” nhưng có ai hiểu dc cái “không thực” của nó.

“Bỏ cuộc” phải chăng nếu cậu hy vọng thứ gì đó khác như mong cô ấy hãy “bỏ cuộc” - đừng chờ đợi gì nữa…có lẽ tốt hơn chăng?
Và nếu như vậy nghĩa là cậu “bỏ cuộc”?
Không!
Có bao giờ cậu nghĩ mình “bỏ cuộc” đâu? Đó là lý do cậu rượt đuổi theo bọn áo đen không mệt mỏi…Nhưng rồi cứ mỗi lần mất dấu bọn chúng hay phải đối mặt với nguy hiểm, cậu lại nghĩ thứ` Ran mong đợi là tình cảm của cậu hay là hình dạng học sinh cấp ba của cậu? Là Edogawa Conan hay Shinichi Kudo chẳng phải cũng là chính cậu thôi sao? Suy nghĩ rằng nếu Ran biết dc sự thật cô ấy sẽ gặp nguy hiểm kể cả những người thân của cậu có đúng là tất cả không? Nếu thế khi Vermouth phát hiện được thân phận thật sự của cậu…thì sao cậụ không bỏ sang Mỹ như vậy chẳng phải sẽ an toàn hơn cho cô ấy sao?

-Shinichi…
Cậu giật mình trước lời gọi của Ran, bi quay vòng trong mớ suy nghĩ của mình, cậu không biết cô đến khi nào.
-Ran…cậu về phòng nghỉ đi…ở đây lạnh lắm!
-Tớ cũng đã khoẻ hơn rồi! –Ran khẽ đáp.
-Cám ơn cậu...
-Về món quà sinh nhật à ? –Ran hỏi khi nhìn thấy gói quà Shinichi cầm trên tay–Không cần phải cám ơn đâu, cậu ngốc thế! Tớ không làm điều đó để cậu biết ơn tớ…

Time after time
If I could have met you in the city of changing hues
Thời gian trôi đi
Ước chi em có thể gặp anh trong 1 thành phố muôn sắc màu đổi thay


-Không phải thế…
-Cậu không giận khi tớ đã nghe lõm dc mẹ tớ và cậu nói chuyện chứ?
-…
-Có lẽ mẹ tớ hơi gắt gỏng với cậu…mẹ tớ không cần phải như vậy…theo tớ thôi…

-Ran à, mẹ cậu nói vậy cũng có lý của bà ấy! Tớ đáng bị như vậy mà. -Cậu cười ngượng.
I wouldn't need any more promises
Em không cần bất cứ một lời hứa nào nữa

-Sao phải như vậy? Tớ và cậu đã là gì của nhau đâu! –Cô lại cười - Cậu chẳng cần phải giải thích làm gì, Shinichi! Vì chỉ do tớ “tự nguyện” thôi mà! -Nu cười này không hợp với cô chút nào.

More than anyone else
Không cần bất cứ 1 người nào nữa

-Đừng…
-Cậu không có nghĩa vụ phải bảo vệ tớ, có lẽ mẹ không hiểu điều này. Còn về việc cậu theo đuổi vụ án của mình, thì cũng đơn giản vì cậu yêu thích nó đúng không, vậy thì hãy làm những gì cậu muốn làm…-Cô bước về phía cậu.
-Đừng như vậy mà…

You are so easy to hurt
Anh quá dễ tổn thương

-Và tớ thì sẽ làm những gì tớ muốn…
-Dừng lại đi, đừng đến đây…-Cậu bước lùi về phía sau.
-Điều mà tớ muốn làm là…
-Đừng!
-Đợi cậu!
-…
I want to be with you--this time, forever.
Em muốn được ở bên anh …Lúc này và mãi mãi

Rồi cậu nhoài người về phía trước, ôm chằm lấy cô.
Không nghĩ ngợi gì!
Chẳng còn gì quan trọng hơn cô.
Nếu cậu không giữ lấy…
Sẽ không bao giờ có cô nữa.
Cô mỏng manh và nhỏ bé quá, nếu còn nghĩ ngợi gì thêm…

-Shinichi…
-Đừng nói nữa dc không?

Cậu luồn tay qua mái tóc cô, xiết chặt. Cậu biết rằng có lẽ cô còn không thở nổi nữa nhưng câụ đã bảo rồi đấy “đừng đến đây” nhưng cô vẫn không nghe…vậy thì…
Cô phải chịu “phạt” thôi!
Cô không biết hay không để ý, đôi tay cậu bao giờ cũng giấu ra sao lưng, nó không còn nghe theo lời cậu. Nó chỉ chực “bắt” lấy cô…và cậu hiểu...nếu đã “bắt lấy” rồi thì không thể buông tay được.

Không thể buông ra dc nữa rồi!

Trong suốt hơn một năm qua, cậu luôn mâu thuẫn, nên nói sự thật về thân phận của cậu hay chỉ im lặng.
Nếu cậu quý mến cô, vậy thì có điều gì mà không thể nói được, dối trá thì cuối cùng chỉ có cả hai đau khổ.?
Nếu cậu nói với cô, cô sẽ chấp nhận nó như thế nào? Nếu cậu vẫn không tìm thấy thuốc giải thì cô sẽ ra sao? Đợi cậu 10 năm à khi mà cậu đã trở về tuổi 17 và cô thì đánh mất “khoảng thời gian đẹp nhất” của mình? Cậu đành lòng sao?
Nếu không nói, cô sẽ nghĩ cậu không quý mến cô. Cô chẳng thể tin tưởng và kì vọng gì ở cậu nữa.
Vậy điều gì là tốt hơn đây? Nói hay không nói!

-Ran à, tớ đã chịu đựng hết giới hạn rồi !
-...
-Cậu ghét người ta lừa dối mình phải không ? Tớ biết. Nên nếu sự thật tớ sắp nói ra đây...làm cậu bất ngờ hay...
Nếu họ yêu nhau...

-Tớ chính là...
Họ nên tin tưởng nhau...

-Tớ tin cậu, vậy nên…đừng giải thích gì hết! –Cô ngã đầu lên vai cậu.
-…
-Có thể sau lần gặp này, cậu lại đi. Không sao. Cậu cứ đi! Đừng nghĩ ngợi...tớ không muốn làm gánh nặng cho cậu…
-…
-Và khi nào cậu mệt mỏi, cậu cần ai đó cho cậu chút sức mạnh…để đi tiếp…
-…-Dù thời tiết khá lạnh nhưng Shinichi vẫn nhận thấy có thứ gì đó rất ấm, chảy dài trên vai mình.
-Nếu cậu tin tớ thì…Hãy về bên tớ, nhé!

Cậu thám tử 17 tuổi đầu với sự thông minh sẵn có và lòng quả cảm cũng như gan dạ đối mặt với những tên tội phạm, không ngần ngại lao vào nguy hiểm để tìm ra sự thật…lại đang chùm bước trước cô gái trẻ.

Trên đời chỉ tồn tại duy nhất một sự thật.

Và sự thật là…

Cậu yêu cô !

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Today at 9:42 pm

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Thứ quan trọng nhất




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.