Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

[fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Aug 15, 2012 2:08 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Nguồn: ARML
Tác giả: shin_ran_726
Tên: Dù thiên thần ... hay ác quỷ
Disclaimer : Họ không thuộc về tôi, họ không thuộc về bất cứ ai nhưng số phận của họ trong fic này là của tôi
Thể loại : chẳng bik nữa ^^
*Lưu ý: Đây là fic cổ trang nên ... nói thế nào nhỉ ... mình xem nhiều phim Trung Quốc nên nó hơi giống kiểu TQ một chút! Mọi người thông cảm ^^
Mình rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên ngồi viết fic! Mọi người ủng hộ nha!!!


Chap 1: Miền kí ức
… … …
Những giọt mưa phùn rơi lất phất trong một khu rừng phía Tây đất nước Tokyo …
Những tán lá cây đung đưa theo gió ... … … thật dịu dàng … … …
Những ngọn núi trùng trùng điệp điệp … … … thật hùng vĩ … … …
Những thác nước tung bọt trắng xóa … … … thật đẹp … … …
Những con thú rừng đùa nghịch, săn mồi … … … thật sôi động … … …
Nhưng ngoài những vẻ đẹp đó … của một khu rừng hoang vu … tĩnh lặng …
… … … là một con suối … … …
Một con suối cuốn theo màu máu …
Máu của một tên sát thủ …
Và … máu của một bé gái khoảng chừng 10 tuổi … dưới chân núi …
… … …
---------------Flashback-------------------
“Thái tử … đừng chơi nữa! Chúng ta phải về thôi, nếu không lãnh chúa sẽ trách phạt thần mất!” – Một vị công công chạy theo một cậu bé tầm 10 tuổi …
Cậu bé ấy có đôi mắt màu nước biển …
Một đôi mắt ẩn chứa những ước mơ … những khát vọng …
Một đôi mắt thông minh … sắc sảo …
Một đôi mắt có thể nhìn thấu tất cả …
… … … Kudo Shinichi – thái tử của đất nước Tokyo … … …
“Cho ta chơi chút nữa đi, Agasa … thỉnh thoảng mới được ra ngoài một lần … tí nữa về ta sẽ chịu trách nhiệm cho ngươi, được rồi chứ? Giờ thì làm đi, ta đi chốn đây!” – Shinichi cười tươi với vị công công … rồi chạy đi mất …
“Thái tử … Ây dà! Trốn quanh đây thôi đấy!” – Hiroshi Agasa, vị công công hầu cận bên cạnh thái tử … đành phải lắc đầu rồi nhắm mắt lại để Shinichi trốn …
Mặc dù … ông biết chắc chắn khi về sẽ bị lãnh chúa trách tội …
Nhưng ông biết tính cách của cậu … cậu thích được tự do … thích được vui chơi như những người bình thường khác …
Thời gian ông ở bên cạnh cậu … chắc chắn còn nhiều hơn lãnh chúa Yusaku hay phu nhân Yukiko …
Ông chứng kiến cậu được sinh ra … chứng kiến cậu lớn lên … tính cách cậu … ông rất rõ …
Ông yêu thương cậu như con đẻ của mình …
Hơn ai hết … ông muốn nhìn thấy cậu được vui chơi … được đùa nghịch …
Nhưng … thượng đế đã buộc cậu phải tiếp quản ngôi vị Thái tử … tiếp quản đất nước này …
Thì … cậu, ông hay bất cứ ai cũng không thể thay đổi được nó …
Và ông tin … chắc chắn cậu sẽ là một vị quân vương tốt …
Mải suy nghĩ … ông Agasa quên mất việc đi tìm Shinichi …
… … …
Còn Shinichi … cậu chạy đi trốn … … …
“Á!” – Bất chợt Shinichi dừng lại … trước mặt cậu là một mép vực … “Suýt chết!” – Cậu thở phào nhẹ nhõm … rồi quay lại …
Nhưng …
Mọi cảnh vật ở đây đều lạ lẫm với cậu …
Mọi thứ đều hoang vắng … không một bóng người …
Nhưng … nó rất đẹp …
“Woww!” – nó đẹp đến nỗi Shinichi cũng phải thốt lên thán phục …
Cơn gió thoảng qua …
Những cánh hoa anh đào nhẹ rơi …
Rơi cùng những hạt mưa phùn …
Tiếng ầm ầm của những thác nước quanh đó …
Tiếng líu lo của những chú chim …
Tiếng xào xạc của những tán cây …
Tiếng róc rách của những con suối …
Chúng hòa quyên vào nhau … tạo nên một bản nhạc …
… … … một bản nhạc của thiên nhiên … … …
Shinichi hít thật sâu …
Cậu cảm nhận được … một bầu không khí chưa bao giờ có trong hoàng cung …
Thực sự … rất trong lành … rất dễ chịu … rất ấm áp … rất thoải mái …
Mùi hương nơi đây …
Mùi hương của cỏ cây … của gió … của nước … và của những loài hoa …
… … …
Shinichi khẽ mỉm cười …
Cậu không ngờ trên thế giới này còn có những thứ đẹp như vậy … kì diệu đến như vậy …
Bật chợt … từ đằng sau một bàn tay bịt chặt lấy mặt cậu …
“U … U … U” – Cậu cắn vào tay hắn rồi nhanh chóng thoát ra nhưng ngay lập tức bị hắn dữ lại “Ng…ngươi là ai?”
“Haha … Thái tử của đất nước Tokyo mà chỉ biết dùng răng phòng thủ thôi sao?” – Hắn cất tiếng nói kèm theo một nụ cười khinh bỉ …
“Tại sao lại biết ta?” – Shinichi quát lên …
“À, ta quên mất, ngươi mới chỉ là một cậu bé thôi mà! Haha!!! Thật đáng tiếc, một cậu bé thông minh như thế này lại phải chết sớm! Xin lỗi nha, haha, nhưng nếu ngươi không chết, đất nước ta – Osaka sẽ không chiếm được cả đất nước Nhật Bản này! Haha, có gì thắc mắc xuống hỏi Diêm Vương nha thái tử Kudo!” – Hắn cất tiếng cười … một nụ cười thật kinh tởm …
Và hắn dơ con dao lên …
Đôi mắt đen sắc lạnh nhìn thẳng vào Shinichi …
Đôi mắt ấy … không có một chút tình cảm …
Không có một chút nhân tính …
Một đôi mắt của ác quỷ …
“Khoan đã, tôi có chuyện muốn hỏi ông?” – Shinichi vẫn bình tĩnh đáp … cậu muốn kéo dài thời gian … mong rằng ông Agasa sẽ tìm ra cậu …
… … …
Từ đằng xa … có một cô bé gái khoảng chừng 10 tuổi …
Cô bé ấy mặc một bộ kimono màu trắng …
Có vẻ như cô cũng giống Shinichi vừa tình cờ phát hiện ra nơi này …
Cô cũng phải đứng sững người trước cảnh tượng ấy …
“Đẹp thật …” – cô bé ấy nói khẽ …
Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …
… … …
Nhưng rồi cô nhìn thấy một cậu bé … và một người đàn ông …
“H…hắn định giết cậu ấy sao?” – Ran đứng nép vào sau một gốc cây …
Cô bối rối không biết làm gì nữa …
Nếu bây giờ cô chạy đi báo cho dân làng … thì cậu bé kia chưa chắc đã sống được đến lúc đó …
Nhưng nếu cô ở lại thì cô sẽ bị liên lụy …
Bất ngờ … người đàn ông đó giơ cao con dao hơn trên tay và đâm xuống …
Không ngần ngại … không phân vân … không do dự …
Ran chạy lại … dùng cả người mình đẩy người đàn ông đó về phía trước mặt …
Nhưng … cô đâu biết rằng … phía trước là …
“AAAAAAAAAAAA!” – Ran la lên khi biết mình đang rơi xuống vực …
Cô túm lấy cành cây bên mép vực …
“Rắc …” – Lập tức nó gẫy làm đôi …
Một cô bé 10 tuổi sao có thể nặng như vậy?! …
Vì sao ư ? …
Vì tay kia của cô vẫn giữ lẫy người đàn ông lúc nãy …
Cô vẫn muốn cứu lấy ông … mặc dù ông là người mà cô không hề quen biết … một kẻ sát nhân máu lạnh … một kẻ giết người không gớm tay …
… … …
Cô rơi xuống con suối bên dưới … cùng người đàn ông đó …
Máu … máu chảy ra từ người cô … và từ người hắn …
Máu nhuộm đỏ nước của một con suối …
Mắt cô nhắm dần … nhưng trước lúc đó … cô đã nhìn thấy … gương mặt của cậu bé ấy …
Nhưng nó ở xa … xa lắm …
“Đ… đừng xuống đây!” – Mặc dù chẳng còn sức nữa … nhưng Ran vẫn cố gắng cất tiếng nói …
Và rồi … đôi mắt tím ấy dần khép lại …
Nó khép lại để cô quên đi gương mặt ấy …
Nó khép lại để cô bắt đầu một cuộc sống mới …
Nó khép lại để cô bắt đầu một tính cách mới … một con người mới …
Nhưng dù nó có khép chặt đến bao nhiêu … thì vẫn không khiến cô quên được …
Đôi mắt ấy …
Đôi mắt màu đại dương …
Đôi mắt của một cậu bé ... mà cô không hề biết tên …
--------------End Flashback----------------
Một người đàn ông bước đến bên cạnh Ran …
Ông quỳ xuống …
… … …
“Vì cứu một cậu bé chưa từng quen biết, vì cứu một người đàn ông độc ác, một tên sát thủ lạnh lùng … mà hi sinh tính mạng của mình … có đang không, cô bé?” – Ông ta nói nhỏ …
Ông đã chứng kiến hết … tất cả những sự việc lúc nãy …
Với cô bé này … ông không biết …
Nên hận thù vì đã phá vỡ kế hoạch của ông …
Hay thán phục vì hành động của cô ta …
“Tướng quân Kogoro! Chúng ta phải xử lí thế nào với 2 cái xác này?” – Một người mặc bộ giáp phục Osaka bước đến hỏi ông … Hattori Kogoro …
“Đưa xác tên Vodka đó về Osaka, chôn cất cẩn thận … dù sao hắn cũng đã đóng góp nhiều cho chúng ta!” – Ông Kogoro đứng lên chỉ tay về phía xác người đàn ông đang nằm bên cạnh Ran “Còn đưa cô gái này về phủ ta!”
“Hả?! Tướng quân đưa cái xác này về phủ làm gì?”
“Cô bé này chưa chết! Đưa cô ấy về phủ ta, tìm thái y giỏi nhất trong cung Osaka chữa trị. Khi nào cô bé tỉnh lại thì đến nói với ta!” – Ông Kogoro quay lại dặn dò
“Vâng thưa tướng quân!”
… … …
Những hạt mưa rơi ngày càng nhiều …
Chúng đang khóc thương cho một cô gái … một chàng trai … hay cho tất cả mọi người? …
… … …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 2:16 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Chap 2: 10 năm sau
Tuyết rơi ...
Tuyết đáp xuống trên những cành cây ...
Tuyết phủ kín các mái nhà ...
Tuyết góp vẻ đẹp của mình với các loài hoa ...
Tuyết chia sẻ vẻ hùng vĩ của mình với những dãy núi ...
… … …
Và ... tuyết làm tăng vẻ bí ẩn của một chàng trai …
... tuyết làm tăng vẻ lạnh lùng của một cô gái …
… … …
Chàng trai ấy …
Một mái tóc đen rối bù …
Một nụ cười nửa miệng …
Và … một đôi mắt …
10 năm …
Đôi mắt ấy vẫn giữ cho mình cái màu đó … màu của đại dương …
10 năm …
Đôi mắt ấy vẫn chứa đựng những ước mơ … những hoài bão …
10 năm …
Đôi mắt ấy vẫn thể hiện sự thông minh … sự sắc sảo …
Nhưng 10 năm …
Đôi mắt ấy đã chín chắn hơn …
Đôi mắt ấy đã bí ẩn hơn …
Đôi mắt ấy đã không còn cái vẻ tinh nghịch của một cậu bé 10 tuổi nữa …
Đôi mắt ấy … mang một sự trưởng thành, sự chín chắn … của một thái tử …
Của một người sẽ đứng đầu đất nước Tokyo này …
Kudo Shinichi …
… … …
Cô gái ấy …
Một mái tóc đen dài xõa đến ngang lưng …
Một nụ cười sắc lạnh …
Và … một đôi mắt …
10 năm …
Đôi mắt ấy vẫn giữ cho mình cái màu đó … màu hoa violet …
10 năm …
Đôi mắt ấy vẫn thể hiện sự hi vọng … sự kiên định …
Nhưng 10 năm …
Đôi mắt ấy đã trưởng thành hơn … đã chín chắn hơn …
Đôi mắt ấy … đã không còn mang một màu tím hồn nhiên, trong sáng nữa …
… đã không còn thể hiện sự tin tưởng nữa …
Thay vào đó … là một màu tím ... lạnh lùng … băng giá …
… là một sự ngờ vực …
Và … đôi mắt ấy …
Đã mang một sự thông minh … sắc sảo …
… … … của một gián điệp, một sát thủ … … …
Mori Ran …
… … …
10 năm …
2 đôi mắt ấy … 2 con người ấy … đã thay đổi …
Nhưng tận sâu trong trái tim họ … vẫn có một bóng hình …
Chàng trai ấy … nhớ một đôi mắt màu tím hồn nhiên, trong sáng …
Cô gái ấy … nhớ một đôi mắt màu xanh tinh nghịch … không bí ẩn … không trưởng thành …
Liệu họ … có tìm được nó … hay hình ảnh ấy … chỉ mãi tồn tại trong kí ức, trong quá khứ mà thôi? …
… … …
“Thái tử, công chúa đến!” – Ông Agasa bước đến nói với Shinichi …
“Bảo cô ấy đến đây, các người ra ngoài hết đi!” – Shinichi đáp, nhưng ánh mắt cậu vẫn nhìn đi nơi khác …
“Vâng!” – Ông Agasa nói rồi đi ra ngoài …
Shinichi không để ý …
Vì ánh mắt cậu … vừa bắt gặp một loài hoa …
Một loại hoa có màu trắng tinh khiết …
… … … hoa ban … … …
Cô bé ấy … chẳng phải cũng mặc một bộ kimono màu trắng sao? …
Chắc cô ấy thích màu trắng …
Nghĩ đến đây Shinichi khẽ mỉm cười … nhưng rồi cậu lại lắc mạnh đầu như để xua đi những suy nghĩ về cô gái ấy …
“Anh lại nghĩ về cô bé đó à?” – Một người con gái tầm tuổi Shinichi nói vọng lên từ phía sau …
Cô gái ấy có đôi mắt màu lá mạ …
Một đôi mắt ẩn chứa những hi vọng … những may mắn …
Một đôi mắt có một chút tinh nghịch … một chút thông minh …
Một đôi mắt long lanh … mang những ước mơ của một người con gái …
Kudo Kazuha … công chúa đất nước Tokyo …
“K…Kazuha! Em đến lúc nào vậy?” – Shinichi giật mình, quay lại hỏi cô em đang cười toe toét nhìn cậu
“Hi hi! Em đến lúc bác Agasa chạy vào bảo … e hèm … Thái tử, công chúa đến!” Kazuha hắng giọng, bắt trước điệu bộ ông Agasa nói với Shinichi rồi cô ôm bụng cười …
“Em …?”
“Sao nào? Anh xông thẳng vào cung của em mà không nói câu nào, em chưa kể tội với mẹ là may đó! Em để bác Agasa đến hỏi ý kiến anh rồi mới vào là may phước cho anh lắm rồi còn gì?! Mà nè … tại sao lại giật mình … có tật à?!” – Kazuha vừa nói vừa nhe răng ra cười …
“Em …!” – Chẳng biết làm sao với cô em của mình, Shinichi đành ngậm ngùi nhìn đi chỗ khác …
“Em đùa đấy! Anh lại nhớ cô bé ấy à?” – Không cười nữa, Kazuha hạ giọng hỏi người anh trai …
“…” – Shinichi không đáp, cậu chỉ khẽ gật đầu … từ nhỏ đến lớn, những chuyện vui buồn cậu đều kể cho đứa em gái … tại sao chuyện này lại không? …
“Nhưng chẳng phải cô bé ấy là chị Aoko sao?” – Kazuha hỏi …
“… Từ đầu anh cũng nghĩ thế! Nhưng … có lẽ … không phải đâu …” – Shinichi nói nhỏ … và phải cố gắng lắm Kazuha mới nghe được anh mình nói gì …
“K…Không phải á? Nhưng … anh từng bảo Aoko giống hệt cô bé đó … không nhầm được mà?”
“ … Lúc đó … anh không có để ý nhiều, vì khuôn mặt Aoko rất giống cô ấy … nên …” – Shinichi thở dài nói …
“Nên … anh chẳng cần tìm hiểu mà cưới luôn chứ gì?!” – Kazuha chọc anh trai mình …
“Thì sao anh biết được …” – Ánh mắt Shinichi ngày càng buồn hơn …
“Nhưng mà, em hỏi thật nhé, tại sao anh biết chị Aoko không phải là cô bé ấy? Lỡ may anh không nhầm thì sao?”
“Vì … đôi mắt của Aoko …” – Shinichi hạ thấp giọng nói … cậu nói rất nhỏ, những câu sau Kazuha không thể nào nghe thấy được …
“Đ…Đôi mắt … Ai lại nhận người qua đôi mắt … Anh thật là…” – Kazuha bực bội, cô nghĩ đôi mắt chẳng làm được gì ở đây cả … Tại sao lại dựa vào đôi mắt để tìm người cơ chứ? …
“Rồi em sẽ hiểu Kazuha ạ!” – Shinichi quay sang mỉm cười với cô em …
“Anh thật là … cô bé đó chắc chắn …” – Kazuha đang định nói tiếp thì cô nhìn thấy một bóng dáng người phụ nữ đang đi vào “HOA Ở ĐÂY ĐẸP NHỈ?!”- Kazuha ngay lập tức hét lên làm Shinichi giật mình …
“Em…có vấn đề à?”
“2 người đang làm gì ở đây vậy?” – Cô gái đó đi đến bên cạnh Shinichi và Kazuha rồi hỏi .
Cô gái ấy …
Một mái tóc đen dài xõa đến ngang lưng …
Một đôi mắt … với một màu xanh da trời …
Một tâm hồn … khát khao sự tự do như một bầu trời rộng lớn …
Một tâm hồn … ao ước sự hòa bình như những cánh chim trắng …
Một tâm hồn … nhẹ nhàng và thầm lặng như những đám mây …
Nakamori Aoko … thái tử phi đất nước Tokyou …
“A…Aoko…em đến lúc nào vậy?” – Shinichi ấp úng hỏi …
“Em mới đến, không ngờ hôm nay thái tử và công chúa lại thích ngắm hoa cơ đấy!” – Aoko mỉm cười chọc Shinichi và Kazuha …
“Chị đừng đùa em nữa! Chị đến đây có việc gì không?” – Kazuha cười ngượng rồi liếc nhìn sang người anh trai với một ánh mắt ‘giờ thì anh hiểu chưa, em của anh không có vấn đề!’
“À, chị đến kéo Shinichi đi xem ảo thuật! Có một vị pháp sư mới được mời vào cung để biểu diễn cho lãnh chúa xem! Chị thấy mấy hôm nay tâm trạng của anh em không vui nên qua rủ anh ấy đi! Shiho cũng đến đó rồi!” – Aoko mỉm cười đáp
“Chị Shiho cũng xem sao?! Ây da, chắc hay lắm đây, hiếm khi chị Shiho xem mấy trò này lắm!” – Kazuha có vẻ rất vui “Mà vị pháp sư đó tên là gì vậy ạ?!”
“Chị không nhớ rõ lắm … hình như là K…Kaitou gì gì đó!”
“Thôi, không cần quan tâm nữa! Đến đó đi chị!” – Nói rồi Kazuha kéo Shinichi và Aoko đến đại điện …
… … …
“Ran, cậu làm gì ngoài này vậy?” – Một người con trai đi đến chỗ Ran đang ngồi rồi hỏi …
Chàng trai ấy …
Một nước da ngăm đen …
Một nụ cười nửa miệng …
Một đôi mắt mang màu của đất …
Đôi mắt ấy … thông minh … sắc sảo …
Đôi mắt ấy … lạnh lùng … thần bí …
Đôi mắt ấy … chín chắn … trưởng thành …
Hattori Heiji … con trai của tướng quân Hattori Kogoro … và anh cũng là một sát thủ … một điệp viên…
Nhưng khi bên cạnh người con gái ấy … Mori Ran …
Đôi mắt ấy … lại tràn đầy sự yêu thương …
Chính cậu cũng không chắc chắn … sự yêu thương ấy … là giữa 2 người anh em … là giữa 2 người bạn … hay là … cậu đã yêu cô mất rồi …
“Heiji … s…sao cậu lại ra đây?” – Ran ngước mắt lên hỏi
Đôi mắt ấy … không còn lạnh lùng …
Đôi mắt ấy … không còn băng giá …
Đôi mắt ấy … đã trở lại … là đôi mắt của ngày xưa … một màu tím trong sáng, hồn nhiên … nếu có khác … thì màu tím ấy đã trưởng thành … đã thông minh và sắc sảo hơn … đã không còn là của một cô bé gái ngây thơ, không hiểu chuyện hồi trước nữa …
“Tớ hỏi cậu trước mà, trả lời đi!” – Heiji cười
“Tuyết đẹp phải không?” – Ran cũng cười đáp lại … đôi tay cô hứng lấy những hạt tuyết rơi xuống … đôi mắt nhìn đi vô định …
Nụ cười ấy … không còn sắc lạnh …
Nụ cười ấy … không còn sự khinh bỉ …
Nụ cười ấy … mặc dù rất nhẹ … nhưng … cũng đủ để Heiji biết rằng …
Cô gái ấy … chưa đủ để là một sát thủ chuyên nghiệp …
Cô gái ấy … chưa đủ để là một điệp viên lạnh lùng …
Đâu đó trong con người ấy … vẫn ẩn chưa một hình bóng …
Một hình bóng của thiên thần …
Và … Heiji cũng không hiểu tại sao … cậu vui về điều đó …
“Vậy cậu ra đây để ngắm tuyết à?” – Heiji ngồi xuống bên cạnh cô rồi hỏi
“Ừ … ngày mai phải đi làm nhiệm vụ rồi! Chẳng biết tớ có được về lại nơi này lần nào nữa không?!” – Ran nói
“C … cậu sẵn sàng làm nhiệm vụ này sao? Nếu thành công … cậu sẽ hủy hoại đi quê hương của mình … Tokyo đấy!” – Heiji quay sang hỏi Ran
“Ừ … tớ sẽ làm nhiệm vụ này … đối với tớ … Osaka mới là quê hương! Cậu cũng sẽ đi với tớ chứ Heiji?”
“Tất nhiên, nhiệm vụ đó tớ cũng nhận mà!” – Heiji đáp nhẹ …
Cậu cũng ngắm nhìn những hạt tuyết đang rơi …
Cậu biết … Ran đang nói dối …
Cậu biết … cô chưa bao giờ quên được cậu bé ấy … mặc dù cô nói cô không còn nhớ kí ức về Tokyo nữa …
Những khóa huấn luyện sát thủ và điệp viên của Osaka … có thể khiến cô quên đi bạn bè … có thể khiến cô quên đi những kỉ niệm đẹp của mình ở Tokyo … có thể khiến cô căm ghét Tokyo … nhưng cậu biết chắc chắn … nó sẽ không bao giờ khiến cô quên được cậu bé ấy …
Chính cậu cũng chẳng hiểu vì sao … cô lại nhớ cậu ta đến thế …
Cô đâu biết rằng … người cô cần giết lần này … Thái tử của đất nước Tokyo – Kudo Shinichi … chính là người mà cô đã cứu lúc đó …
Cậu có nên nói cho cô biết không? …
Nhưng nói rồi thì sao? … chắc chắn cô vẫn sẽ làm … cô vẫn sẽ thực hiện nhiệm vụ này … cô vẫn sẽ nói là cô không còn nhớ gì về những chuyện đó nữa …
Và tất cả đau khổ … cô sẽ chôn chặt trong tận đáy con tim mình …
Tất cả nước mắt … cô sẽ để đằng sau một đôi mắt lạnh lùng, băng giá …
Chắc chắn cô sẽ làm như vậy …
Vì đó mới là Mori Ran mà cậu quen … mà cậu yêu thương …
… … …
Họ cứ ngồi đó … bên nhau …
Hôm nay … nỗi buồn, nỗi đau của họ … chỉ vậy thôi …
Nhưng đến những ngày mai … lý trí của họ sẽ phải đối diện với chính trái tim, chính tâm hồn của mình …
Những nỗi buồn đó …
Những nỗi đau đó …
Chắc chắn … sẽ không chỉ như vậy thôi đâu …
Cay đắng … họ sẽ phải nếm trải …
Họ biết … vì cuộc đời ai chẳng phải có cay đắng … có đau khổ …
Họ biết … họ biết hết …
Nhưng biết hết rồi … liệu có làm được gì không?! …
… … …
“Bé Aoko kéo được bé Shin và bé Kaz đến được rồi kìa!” – Lãnh chúa phu nhân Kudo Yukiko reo lên khi thấy bóng dáng 3 người họ ở cửa.
“Aoko giỏi thật đấy! Kéo được Shinichi đến thì ta cũng phục rồi!” – Ông Yusaku – lãnh chúa chỉ mỉm cười nói
“Không phải con đâu! Là Kazuha đấy ạ!” – Aoko vừa xoa đầu Kazuha vừa nói
“Là Kazuha sao? Chắc em lại áp dụng cách thức kéo nhanh kéo lẹ chứ gì?!” – Một cô gái bước đến bên họ mỉm cười nói …
Cô gái ấy …
Một mái tóc màu nâu đỏ …
Một nụ cười nhẹ …
Một đôi mắt xám …
Một chút buồn … một chút trầm lặng … một chút bình thản … một chút thông minh … một chút sắc sảo … và có cả một niềm vui … một niềm hạnh phúc …
Miyano Shiho … thái tử phi đất nước Tokyo …
“Chị Shiho?! Sao hôm nay chị lại thích xem ảo thuật thế?” – Kazuha hào hứng hỏi
“Vì anh chàng pháp sư này rất đặc biệt đấy!” – Shiho nháy mắt nói … thật sự rất đẹp …
“Lạ thường ha!” – Shinichi vừa giả vờ ngắm nhìn đại điện vừa nói …
“Oh! Trò này chỉ dành cho trẻ con xem thôi, một thái tử lại đi xem cái trò này … Haizzz!” – Shiho liếc nhìn Shinichi, giả vờ thở dài rồi nhại lại giọng cậu nói .
“Em …” - Không nói được gì, Shinichi chỉ biết lắc đầu rồi đi vào chỗ ngồi …
“Haha! Khổ thân anh trai tôi! Chị Shiho lại thắng rồi!” – Kazuha và mọi người ôm bụng cười …
“Tớ toàn thua anh ta thôi! Chán chết!” – Aoko than
“Không sao, hôm nào tớ chỉ cậu cách! Được chứ?” – Shiho mỉm cười … cô cảm thấy thật sự rất vui vẻ …
“Tất nhiên rồi!” – Aoko quàng vai Shiho đi vào chỗ ngồi trong đại điện.
“Vậy chúng ta cùng xem vị pháp sư này có gì đặc biệt mà bé Shiho phải đến xem nha!” – Bà Yukiko nháy mắt và ra hiệu cho vị thái giám đứng bên cạnh
“Vâng!” – Nói rồi, vị thái giám ấy đi vào trong dẫn một chàng trai ra …
“Đây là pháp sư Kuroba Kaitou thưa lãnh chúa!”
… … …
“CÁI GÌ? SAO GIỐNG HỆT VẬY?!” – Kazuha hét lên khi cô nhận ra Kuroba và anh trai mình giống nhau y hệt … có khác thì chỉ … đôi mắt …
Aoko cảm thấy ngờ ngợ … cái câu hỏi mà cô đã thắc mắc từ rất lâu rồi …
Chẳng lẽ …
Trong khi mọi người đang rất ngạc nhiên trước 2 sự giống nhau này thì Aoko và Shinichi đang chìm vào một dòng suy nghĩ của riêng họ …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 2:17 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Chap 3:
Một dòng sông uốn lượn chảy qua hoàng cung … con sông Teimizu …
Một cây cầu cong cong bắc ngang qua con sông ấy … cây cầu Uyên ương …
Và …
Một cô gái với mái tóc đen đứng trên cây cầu ấy … Nakamori Aoko …
Mọi vật … đều lặng im … lặng im theo tâm hồn, theo trái tim của cô gái ấy …
Tuyết phả vào người cô … rất nhẹ nhàng …
Tuyết len lỏi vào mái tóc đen xõa dài …
Tuyết đậu xuống đôi vai đang khẽ run lên …
Tuyết trượt trên gò má có chút nước …
Có lẽ … tuyết muốn ở bên cô … an ủi cô …
Có lẽ … tuyết muốn lau đi những giọt nước mắt của cô …
Có lẽ … tuyết muốn đến sâu hơn … hiểu rõ hơn về tâm hồn của cô …
Nhưng … điều đó … chắc sẽ chẳng bao giờ thực hiện được …
Vì cứ chạm đến cô … tuyết lại tan ra … tan ra mà chưa làm được điều mình muốn …
Cô quá khó tính chăng ? …
Cô ghét tuyết chăng ? …
Hay … tuyết không thể nào an ủi được nỗi buồn ấy của cô … không thể lau đi những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống mặc dù bàn tay ấy đã gạt đi bao nhiêu lần … không thể hiểu được nỗi tổn thương của cô …
Có lẽ vậy …
Vậy thì … nỗi đau đó … nỗi buồn đó là gì? …
Nó lớn … nó đau đớn đến vậy sao? …
Nếu có ai hỏi … cô gái ấy sẽ trả lời thế nào? …
Có lẽ … là trớ trêu …
Sự trêu đùa của thượng đế đối với con người …
----------------------Flashback-------------------
“Aoko, con vào rừng hái thuốc cho mẹ đi!” – Một người phụ nữ quay lại nói với người con gái khoảng chừng 12 tuổi của mình.
Người phụ nữ đó vận trên mình một bộ kimono màu tím sang trọng, quý phái …
Đôi mắt của bà cương nghị nhưng lại tràn đầy sự yêu thương với cô con gái của mình …
Mái tóc đen búi cao cùng với chiếc trâm cài hoa phượng càng làm tăng thêm vẻ lộng lẫy ấy …
Vẻ đẹp của bà … phu nhân của dòng họ Nakamori, một dòng họ lớn ở Tokyo …
Vẻ đẹp ấy … trái ngược hoàn toàn với người con gái … Nakamori Aoko …
“Vâng ạ!” – Cô con gái cười tươi, với lấy chiếc giỏ trên bàn và chạy ra ngoài
Mái tóc cô bé được búi cao cùng với chiếc trâm có hình bông hoa anh đào rất đơn giản …
Bộ Kimono cô mặc cũng chỉ có một màu hồng nhạt …
Đôi mắt màu trời của cô bé ấy trong sáng, vui tươi …
Tất cả … khiến cô giống một thường dân … chứ không phải một tiểu thư của một dòng tộc danh giá …
… … …
Cầm chiếc giỏ trên tay, Aoko chạy vào rừng.
“Hái thuốc sao?! Đúng việc mình thích!” – Cô bé reo lên vui sướng, cô nhanh chóng hái đầy một giỏ thuốc mẹ cô yêu cầu. Từ nhỏ, vì muốn cô hiểu rõ hơn về các loại thảo dược nên mẹ cô đã dẫn cô vào khu rừng này để học. Và vì thế, khu rừng này đối với cô thân quen như chính ngôi nhà của mình …
Hái xong thuốc, thấy mặt trời vẫn chưa lặn, Aoko chạy nhanh đến một dòng suối …
Cô mỉm cười rạng rỡ khi thấy nước suối đã trong trở lại … Aoko ngồi xuống một mỏm đá gần con suối … cô ngắm nhìn dòng suối như ngắm nhìn một người bạn lâu ngày không gặp ...
Cô vẫn còn nhớ rõ, 2 năm trước, khi cô đi hái thuốc với mẹ, lúc đó cô mới 10 tuổi … thì dòng suối này toàn màu đỏ. Cô hỏi mẹ thì mẹ cô đi loanh quanh đâu đó một lúc rồi về nói với cô là do một loại hoa màu đỏ rụng xuống nước thôi. Nói rồi, mẹ kéo cô về nhà. Và từ đó, không hiểu sao cô bị cấm đến nơi này.
2 năm rồi, chẳng có gì thay đổi cả. Aoko mỉm cười, cô thấy rất vui về điều đó .
“Nơi này đẹp nhỉ?!” – Bỗng nhiên một cậu bé xuất hiện từ đằng sau và nói.
“Ơ … ngươi là?” – Aoko lắp bắp, là một tiểu thư nên từ nhỏ đến lớn cô không quen gặp người lạ.
Cậu bé đó ngồi xuống mỏm đá cạnh cô và nở một nụ cười buồn “Đẹp đúng không?” – rồi nói nhỏ.
“Ơ … đẹp! Ta thường đến đây chơi, ngươi cũng thế à?!” – Aoko vui vẻ hỏi
“Ta … ngươi?! Cô là tiểu thư à?” – Không trả lời câu hỏi của Aoko, cậu bé ấy quay lại hỏi …
“À … ừ, ta là tiểu thư nhà Nakamori, tên là Aoko!” – Cô trả lời …
Và bây giờ cô mới có thể nhìn rõ cậu bé ấy …
Một cậu bé với mái tóc đen rối bời …
Một cậu bé với đôi mắt xanh thẳm …
Đôi mắt ấy … thông minh … có … sắc sảo … có …
Đôi mắt ấy … vui có … buồn cũng có …
Đôi mắt ấy … không phải của một cậu bé 12 tuổi …
Vì màu xanh thẳm ấy … không thể che đậy đi nỗi đau ẩn sâu trong đó …
Kuroba Kaitou … là tên của cậu bé ấy …
“Cậu tên là gì?” – Aoko lại hỏi
“Cô là tiểu thư, xưng hô với tôi như vậy có được không?” – Tiếp tục không trả lời câu hỏi của Aoko, Kaitou hỏi
“Được chứ! Mà cậu … cậu đang buồn chuyện gì à?!” – Nhận thấy cậu bé ấy luôn lảng tránh câu hỏi đó của mình, cô hạ giọng nói
“Không! Chẳng gì cả!” – Kaitou đáp
“…” – Chẳng nói gì, Aoko mỉm cười rồi bứt 2 ngọn cỏ dài cạnh đó. Cô móc chúng lại với nhau rồi đưa cho Kaitou một đầu.
“Gì?”
“Cầm lấy đi! Tớ với cậu kéo, nếu cỏ của ai đứt trước thì người đó thua!” – Aoko mỉm cười nói
“Trò trẻ con!” – Kaitou nhăn mặt, nhưng cậu vẫn cầm lấy một đầu
“Bắt đầu!” – Aoko cười tươi và hô
… … …
“Cậu cũng giỏi đấy!” – Aoko nhận xét trong khi tay vẫn cố kéo để làm đứt cỏ của cậu bé đối diện
“Tất nhiên! Mấy trò này một tiểu thư sao giỏi bằng chúng tôi được!” – Kaitou mỉm cười, một nụ cười nửa miệng, tâm trạng cậu đã khá hơn rất nhiều và tất nhiên, Aoko đã thành công với mục đích của mình
“Ai nói thế, vậy thì xem đây!” – Aoko ngẩng mặt lên nói với Kaitou, hai má phồng lên ra vẻ phụng phịu.
“Bựt!” – Cỏ của Kaitou đứt làm đôi
“Tớ thắng rồi! Thế nào, mấy trò này tiểu thư ta đây, giỏi hơn các ngươi nhiều!” – Aoko reo lên sung sướng.
“Xì! Thắng có một ván mà … chơi lại không?!” – Kaitou thách đấu
“Sợ gì chứ!”
… … …
Cứ thế … 2 đứa trẻ chơi hết trò này đến trò khác …
Một tiểu thư đài các … một câu bé nay đây mai đó …
Những tiếng cười của họ vang vọng khắp khu rừng thanh vắng …
Họ cứ chơi, cứ cười đùa mà không để ý mặt trời đã lặn từ lúc nào …
… … …
“Aoko, … cậu … phải về rồi nhỉ?” – Kaitou nói nhỏ kèm theo một nụ cười buồn …
“Ừ … cậu cho tớ biết tên được không?!” – Aoko hỏi, ánh mắt cô cũng ánh lên một nỗi buồn …
“… Quên đi … thì sẽ tốt hơn cho cậu … Aoko ạ!” – Kaitou nói nhỏ … nhỏ đến mức Aoko không thể nghe nổi
“Cậu nói gì cơ, tớ không nghe rõ!”
“Tiểu thư, tiểu thư Nakamori! Người ở đâu?” – Một tiếng gọi từ đằng sau 2 đứa trẻ
“Mi … Minamoto …” – Aoko quay lại nói
“Đó là ai?” – Kaitou hỏi
“Người hầu bên cạnh tớ! Chắc mẹ bảo chị ấy đi tìm tớ … tớ phải về rồi! Tạm biệt cậu!” – Aoko mỉm cười với Kaitou rồi chạy đi.
… … …
“Ừ … tạm biệt!” – Khi Aoko đi khỏi, Kaitou mới lẩm bẩm …
Cô … Nakamori Aoko là người đầu tiên … người đầu tiên từ khi cha mẹ cậu mất mỉm cười với cậu …
Là người đầu tiên làm cậu cười …
Nakamori Aoko … cái tên ấy chắc chắn … cậu sẽ không bao giờ quên …
Nhưng … một tiểu thư thì tốt nhất đừng nhớ tên cậu … Kuroba Kaitou …
Nhớ làm gì … để mà hi vọng …
Nhớ làm gì … để sau này bắt buộc phải quên …
Nhớ làm gì … khi cậu và cô chắc chắn sẽ chẳng bao giờ thuộc về nhau …
-------------End Flashback--------------
Aoko khẽ thở dài …
Đôi vai cô đã không run lên nữa …
Nước mắt của cô đã không rơi nữa …
Tuyết … đã thành công bằng sự kiên trì của mình sao? …
Hay … vì nước mắt đã cạn rồi …
Hay … vì đôi vai ấy đã không còn sức nữa …
Hay … vì cô đã không đau nữa …
… … …
“Không lạnh sao … Aoko?” – Một giọng nói vang lên từ đằng sau …
“Sh…Shinichi…” – Aoko ngạc nhiên “Chẳng phải anh đang xem ảo thuật sao?”
“Vậy tại sao em lại ra đây?” – Shinichi mỉm cười nói, anh đứng tựa vào thành cây cầu, ánh mắt nhìn đi vô định.
“Em …”
“Anh cứ nghĩ … chỉ một mình anh nhầm …” – Shinichi nói nhỏ, đôi mắt chàng thái tử đượm buồn …
“Nhầm? Tại sao anh biết?” – Aoko thắc mắc
“Anh biết chứ, vì … anh cũng như em thôi!” – Shinichi quay sang mỉm cười với Aoko
“ … Em đã nhầm anh với Kaitou, có lẽ vậy …”
“Cảm giác khi ở cạnh anh và cạnh Kaitou khác nhau chứ gì?” – Shinichi lại mỉm cười, mặc dù chuyện này chẳng có gì để cười cả …
Vậy thì tại sao … cậu lại cười …
Vì … cái thứ gọi là định mệnh ư? …
“ … Ở cạnh anh, em … có cảm giác … rất vui vẻ, rất hạnh phúc, cũng rất ấm áp … còn Kaitou, em không biết nữa, em chẳng biết cái cảm giác đó là gì … vì em chưa bao giờ tìm được cái cảm giác đó ở một người con trai nào khác …” – Aoko nói khẽ …
“…” – Shinichi không trả lời, cậu nghĩ đến một cô gái … một cô gái cậu chưa biết tên, chưa biết họ … một cô gái luôn xuất hiện trong những giấc mơ của cậu … một cô gái đã từng cứu mạng cậu … một cô gái giống … giống hệt Aoko …
“Mà tại sao lúc em hỏi, anh nói không còn nhớ những kí ức về nơi đó nữa?” – Aoko cất tiếng hỏi
“… Vì lúc đó … anh cứ nghĩ em là … nên anh không muốn gợi lại cái kí ức ấy … Anh … thật sự xin lỗi, nếu lúc đó anh nói … thì có lẽ …” – Shinichi cúi đầu
“Không phải … không phải lỗi tại anh đâu!” – Aoko cười buồn, rồi cô nói “Nếu đây đã là định mệnh, thì có sao đâu, ở bên anh, em cũng rất hạnh phúc mà … Dù sao, em và Kaitou mới gặp nhau một lần, em không biết cậu ấy có nhớ em không … nhưng … những bức tường thành này … một khi đã vào … thì em sẽ không nghĩ đến chuyện ra ngoài …”
… … …
Shinichi khẽ mỉm cười … cậu ôm cô vào lòng …
“Anh xin lỗi … thật sự xin lỗi, Aoko …” – Shinichi nói khẽ …
Aoko hơi lắc đầu, cô dựa vào vai cậu … nhắm mắt …
Và theo đó … một giọt nước mắt lại lăn trên đôi gò má của cô …
Định mệnh …
Nó có thể khiến những người thuộc về nhau có thể gặp nhau …
Nó có thể khiến người ta hạnh phúc vì được ở bên người mình yêu …
Nó có thể tạo nên những đôi uyên ương thật hoàn hảo … thật hạnh phúc …
Nhưng …
Nó cũng có thể chia cắt họ … bằng cách đau đớn nhất … cay đắng nhất …
Vậy ta nên yêu … hay nên hận cái thứ gọi là định mệnh ấy? …
… … …
Cách đó không xa, Shiho đứng yên lặng nhìn họ …
Cô không hiểu tại sao họ lại không xem ảo thuật mà ra đây …
Cô cũng chẳng biết tại sao Aoko lại khóc …
Anh chàng Kuroba Kaitou đó …
Dốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? …
Cô thật sự muốn hỏi … nhưng có lẽ bây giờ chưa phải lúc …
“Thái tử phi, người không sao chứ?” – Nakamura, người hầu cận bên cạnh Shiho cất tiếng hỏi
“Sao là sao?” – Với một vẻ mặt lạnh lùng như thường ngày, Shiho nói
“Th…Thái tử …”
“Ngươi không nhận ra sao? Shinichi trước giờ đối với ta và Aoko giống hệt nhau … Ta không thể nào biết được trong lòng anh ấy đang nghĩ gì, anh ấy yêu ai hơn? … Trừ khi Shinichi nói ra … Vì vậy ta cần gì phải ghen với Aoko … Cũng có thể … cả ta và Aoko, Shinichi đều không yêu ai cả …” – Shiho nói ngày càng nhỏ, đến câu cuối thì Nakamura không nghe được cô nói gì nữa .
“V…Vâng …”
“Về cung thôi!” – Shiho ra lệnh
“Vâng …” – Nakamura đáp
“Thái tử phi!” – Một vị tướng quân quỳ xuống trước mặt Shiho
“Tướng quân Makoto, ngươi đi đâu vậy?” – Shiho hỏi
“Vừa có một đợt tuyển tướng quân mới, thần được cử đi kiểm tra thưa thái tử phi.” – Makoto đáp
“Đã đủ người chưa?”
“Vẫn còn thiếu 5 người, hôm nay cũng đã muộn rồi, thần định đến ngày mai sẽ tìm tiếp.”
“Vậy không phiền tướng quân nữa.” – Shiho nói rồi đi về cung …
… … …
“Tuyển tướng quân ư? …” – Vừa đi Shiho vừa nghĩ … ánh mắt của cô nhìn đi vô định …
Cô còn nhớ … 3 năm trước khi cô vào cung dưới tước danh Cung nữ … mà bây giờ cô đã trở thành thái tử phi …
2 năm trước, lần đầu tiên cô gặp Shinichi … cũng là lần đầu tiên cô chút bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng của mình … cũng là lần đầu tiên cô nở một nụ cười … cũng là lần đầu tiên trái tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực …
Nhưng … cô biết … cô được ở bên Shinichi không phải do quyết định của cậu …
Cô biết … cô trở thành Thái tử phi cũng chẳng phải do Shinichi nói yêu cô …
Cô biết … tất cả là do kế hoạch của lãnh chúa phu nhân Kudo Yukiko …
Cô biết tất cả những điều đó … và cũng vì thế nên cô không biết rằng … Shinichi có yêu cô hay không? …
“Th…Thái tử phi! Đến cung rồi!” – Tiếng gọi của cô hầu Nakamura làm Shiho giật mình …
“À … ừ!” – Cô mỉm cười đáp
Và … cậu có yêu cô hay không? …
Cậu coi cô là gì? …
Thì với cô … cậu vẫn là người quan trọng nhất …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 2:58 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Spoiler:
 

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 3:00 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Spoiler:
 

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 3:01 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Spoiler:
 

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 3:02 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Spoiler:
 

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 15, 2012 3:04 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Spoiler:
 

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Sat Aug 18, 2012 9:40 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Part 2:
Ran ngước mắt nhìn lên Thái tử … mục tiêu lần này của cô …
Nhưng … trước mắt cô … là … Kudo Shinichi – người mà cô chưa bao giờ ngờ tới …
“Shi…Shinichi?!” – Ran mở to mắt ngạc nhiên còn ông Yusaku thì khẽ mỉm cười, ông cười vì cái gì? …
“Đã đến lúc cậu phải chọn lựa rồi! Ran ạ!” – Heiji đứng canh gác ở bên cạnh lãnh chúa nghĩ thầm
Cậu sẽ chọn cái gì? …
Người con trai mà có lẽ cậu yêu nhất …
Hay đất nước, bạn bè, và nơi cậu gọi là quê hương của mình …
‘Hãy chọn một thứ để sau này cậu không phải hối hận bởi quyết định của mình nhé Ran!’ – Heiji nghĩ, mặt cậu thoáng chút buồn …
Không ân hận sao? …
Chẳng phải nếu chọn tên thái tử đó Ran mới không hối hận sao? …
Vậy mà cậu còn mong cô chọn? …
Ngốc thật đấy! …
… … …
“…” – Ran rời mắt khỏi Shinichi cúi đầu chào Lãnh chúa rồi về chỗ ngồi của mình
“Ran?” – Shinichi vẫn còn đang rất ngạc nhiên vì sự có mặt của cô ở đây. Cậu có cảm giác mình đã lừa dối cô vì đã không nói cho cô biết mình là Thái tử … một cảm giác thật sự rất xấu đang xâm chiếm lấy tâm trí cậu …
‘Chậm hơn 5 giây!’ – Sonoko nghĩ thầm khi cô quan sát phản ứng của Ran khi nhìn thấy Shinichi ‘Cô ấy phản ứng chậm hơn 5 giây so với yêu cầu của một điệp viên!’
Sonoko tiếp tục đưa mắt sang Shinichi … cậu vẫn đang nhìn Ran chằm chằm …
‘Tên thái tử này và Ran quen nhau sao?!’ – Sonoko nghĩ thầm ‘Chẳng lẽ …’
Cô đã nghe kể rồi …
Câu chuyện về vụ ám sát bất thành của Osaka với thái tử Kudo Shinichi 10 năm về trước …
Câu chuyện về một cô bé 10 tuổi dám hi sinh cả tính mạng của mình để cứu một đứa bé không quen không biết …
Cô bé ấy chẳng lẽ là …
Sonoko sực nhớ ra việc mình định làm ngày hôm nay …
‘Không quan tâm đến chuyện đó nữa! Hôm nay trời đẹp, phải cho tên thái tử ấy gặp Diêm Vương chứ nhỉ!?’ – Sonoko khẽ mỉm cười nhìn quanh …
Quân lính hôm nay không đông lắm, hầu hết đều suất cung để thăm gia đình chỉ còn lại mấy người canh gác bên lãnh chúa và trong đó có cả Heiji … đúng như dự đoán của cô …
Sonoko liếc ánh mắt sắc lạnh về phía Shinichi … và cô bắt gặp ánh mắt của Heiji …
‘Bây giờ chưa phải lúc!’ – Heiji khẽ lắc đầu ra hiệu bằng ánh mắt với Sonoko …
“…” – Cô khẽ gật đầu …
Cô không hiểu tại sao Heiji lại nghĩ bây giờ chưa phải lúc … quá thuận tiện là đằng khác …
Tại sao nhỉ? …
Thắc mắc thì thắc mắc … nhưng cô vẫn phải nghe theo lời Heiji và từ bỏ kế hoạch của mình …
Nhưng cả Hattori và Sonoko đều không biết rằng …
Những hành động của họ … những dấu hiệu của họ … đều bị một người nhìn thấy, không là 2 người …
Makoto Kyogoku và …
… … …
Ran ngồi bên cửa sổ phòng mình …
Đúng! Cô đã thắng trong cuộc thi vừa rồi, và được làm thượng cung vũ hội … đúng như mong muốn của cô …
Nhưng bây giờ … cô chỉ ước cô không phải là người thắng cuộc …
Cô chỉ mong tất cả chỉ là một trò chơi … Shinichi không phải là thái tử … không phải …
Giá như khi đó cô đã không nhận lời làm điệp viên của Osaka …
Giá như khi đó đừng có ai cứu cô … cứ để cô chết đi … cùng tên sát thủ đó …
Giá như … … …
Thì có lẽ cô đã không hối hận … không dằn vặt như bây giờ …
Ran nhìn lên bầu trời …
Cô chờ đợi …
Cô chờ những đám mây đen …
Cô đợi những cơn mưa kéo đến …
Nhưng tại sao … bầu trời ấy chỉ có những ánh nắng chói chang dọi suống …
Tại sao không mưa đi … tại sao không bão đi …
Lốc soáy, sấm chớp, sóng thần … bất cứ cái gì cũng được … chỉ cần đừng để cô ở trong khung cảnh im ắng này nữa …
Im ắng … đến đáng sợ …
Ran gục mặt xuống thành cửa sổ …
Cô sợ … cô sợ phải lựa chọn …
Cô sợ phải đối diện với chính trái tim của mình …
“Ran!” – Tiếng gọi của một cô gái vang lên phía trước Ran …
“Ơ … Sonoko?!” – Ran ngẩng đầu lên nói khẽ “Cậu đến đây có việc gì không?”
“Tớ không biết giữa cậu và tên thái tử đó có chuyện gì?!” – Sonoko nói “Nhưng Ran này, chúng ta là sát thủ! Là điệp viên! Chúng ta không thể nào và không được phép có tình cảm với bất cứ ai?! Với bất cứ ai cậu hiểu chứ?!”
“Tớ không có tình cảm gì hết …” – Ran xua tay chối
“Tớ không biết, nhưng tớ đến đây chỉ để nói với cậu một câu thôi!” – Sonoko tiếp tục “Tình cảm con người không là gì đối với một sát thủ thực sự! Cậu phải vượt qua nó, Ran ạ!” – Nói rồi, Sonoko quay lưng bước đi kém theo một cái vẫy tay chào tạm biệt
Ran ngồi đơ người nhìn theo cô bạn …
‘Tình cảm con người không là gì đối với một sát thử thực sự!’ – Ran khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn …
‘Có lẽ Sonoko nói đúng …’
… … …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Sun Aug 19, 2012 7:14 am

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Tem ! Làm duyên chờ chap mới của bạn lâu lắm rồi,sáng dậy thấy có bài mới vui quá,cố gắng ra chap mới nhanh nữa bạn nhé .Yêu fic này nhiều lắm !!!!!!! Quà tặng!

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 22, 2012 7:32 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Chap 8:
Part 1:
“Công chúa!!! Người đi đâu vậy?” – Người hầu cận của Kazuha chạy theo cô công chúa đang đi nhanh ra khỏi cung hỏi
“Ta đi có việc của ta, phải khai báo với các ngươi sao?!” – Kazuha bực mình quát
“Tiểu thần không giám … chỉ là nếu Lãnh chúa phu nhân có hỏi thì …”
“Không sao, nếu có ai muốn gặp ta thì bảo ta đang mệt không tiện gặp!” – Kazuha phẩy tay nói
“Công … chúa, người lại ra ngoài cung chơi sao?! Nếu bị phát hiện thì …”
“Được rồi, ta biết rồi, lần nào ta đi ngươi cũng nhai đi nhai lại cái câu ấy, ta biết rồi mà! Vào trong đi! Ta đi đây! Đừng nói với ai đó !” – Kazuha mỉm cười, vẫy tay chào cô cung nữ rồi chạy nhanh về phía cổng thành
… … …
“Bác Agasa!!! Bác Agasa!!!” – Shinichi gọi to nhưng chẳng ai trả lời cậu
“Thái tử, người tìm ông Hiroshi có chuyện gì vậy ạ?!” – Một giọng nữ vang lên ngay đằng sau
“M…mẹ?!” – Shinichi quay lại, lắp bắp hỏi khi nhìn thấy người mẹ “yêu quái” của mình đang mặc bộ quần áo của cung nữ và mỉm cười với cậu. “Mẹ đến đây làm gì?”
“Ai da, bé Shin! Mẹ nhớ bé Shin của mẹ quá nên đến đây thăm bé Shin mà!!! Thế mà bé Shin lại đối xử với mẹ thế này đây!” – Bà Yukiko phụng phịu nói
“Vâng, rất vinh hạnh được lãnh chúa phu nhân đến thăm!” – Shinichi chán nản cúi đầu xuống và đưa tay mời bà Yukiko ngồi xuống ghế
“Thế có phải tốt không, con trai yêu!”
“Phu nhân không ở Đại điện với Lãnh chúa mà đến đây làm gì vậy?!” – Shinichi vừa ngáp vừa hỏi sau khi ngồi xuống ghế
“Đã bảo mẹ nhớ bé Shin mà! Sao con xưng hô dễ sợ vậy?! hức hức!” – Bà Yukiko vừa nói vừa úp mặt xuống chiếc bàn bên cạnh giả vờ khóc
“Vâng! Vâng! Mà mẹ có thấy ông Agasa đâu không?” – Shinichi lắc đầu hỏi
“Bé Shin hỏi ông Agasa có chuyện gì vậy?” – Lập tức bà Yukiko ngẩng mặt lên mỉm cười đáp
“Thật là … con muốn nhờ bác ấy …”
“Đưa đến chỗ ở của Thượng cung vũ hội hả?!” – Không để Shinichi nói hết câu bà Yukiko nói chen vào
“Thượng cung … vụ hội …” – Shinichi lẩm bẩm …
Từ hôm đó đến giờ … cậu vẫn còn thắc mắc … tại sao Ran lại vào cung …
Tại sao hôm ấy cô ấy lại ra đi mà không nói một lời từ biệt …
Tại sao cái cảm giác lo lắng, bồn chồn ấy cứ bám riết lấy cậu từ khi cậu gặp Ran ở hoàng cung này …
Và … cả cái câu nói ấy nữa …
“Sao?! Mẹ nói đúng chứ, chắc sắp có thêm một Thái tử phi nữa rồi, Thái tử Kudo nhỉ?!” – Bà Yukiko khúc khích cười
“Mẹ! Đừng có chọc con nữa, không có chuyện đó đâu … … …”
Lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ khi bị gán ghép với một người con gái khác …
Lần đầu tiên trong đời cậu phủ định nhưng lại không muốn phủ định cái điều mà mẹ cậu nói …
Và có lẽ bây giờ Shinichi mới nhận ra …
Buổi chiều hôm ấy, buồi chiều đầu tiên mà cậu gặp lại Ran …
Cũng là lần đầu tiên …
Lần đầu tiên cậu thật sự mỉm cười trước một người con gái …
“Này, con làm sao vậy?!” – Bà Yukiko khẽ lắc người Shinichi hỏi
“Con không sao! Ông Agasa đâu rồi mẹ?” – Shinichi giật mình trả lời
“Ông ấy đến giúp bố con chuẩn bị vài thứ để đón sứ giả của Osaka sẽ đến Tokyo vào ngày mai!”
“Sứ giả của đất nước Osaka?” – Shinichi hỏi lại
“Ừ, Hakuba Saguru, nghe nói còn trẻ lắm, nhưng chắc không đẹp trai bằng con trai của mẹ đâu!” – Bà Yukiko vỗ lưng Shinichi ra chiều an ủi
Osaka …
Cái từ ấy cứ quanh quẩn trong đầu Shinichi …
Có cái gì ở cái từ đó làm cậu băn khoăn …
Có cái gì ở cái từ đó làm cậu nghĩ về cô ấy …
Có cái gì đó …
… … …
Một suy nghĩ đi ngang qua đầu Shinichi …
‘Không … không thể như vậy được …’ – Cậu lắc mạnh đầu …
Chắc chắn không phải đâu …
Nhưng … cái khả năng đó … là khả năng cuối cùng cậu có thể nghĩ ra …
Cuối cùng và cũng là duy nhất …
Và Shinichi bắt buộc phải tin …
Cậu phải tin điều đó … chính là sự thật … một sự thật duy nhất …
… … …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 22, 2012 7:40 pm

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Tem !!!
Trời ơi,mong chap mới kinh khủng,thật may mắn khi giành được cái tem yêu quý. Hôn Gió!

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Wed Aug 22, 2012 7:43 pm

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Ôi ! Hồi hộp chết mất,Shinichi đã biết Ran là sát thủ rồi sao ?Tác giả ra part tiếp theo đi mà Khóc như suối

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Sat Sep 01, 2012 10:09 am

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Part 2:
“Công chúa, người đi đâu vậy?!” – Người lính gác cổng thành cúi đầu chào Kazuha và hỏi
“Sao?! Các ngươi điều tra ta đấy à?!” – Kazuha lập tức cao giọng nói với người gác cổng và ra hiệu cho Heiji
“…” – Nhìn thấy dấu hiệu của Kazuha nhưng Heiji vẫn đứng yên, cậu chẳng hiểu ý cô cũng chẳng biết phải làm gì, cậu lảng mắt đi chỗ khác tránh ánh mắt của cô.
“Thật là …” – Kazuha lẩm bẩm “Tránh ra cho ta đi!”
“Công chúa! Người không thể đi nếu không nói mục đích người ra khỏi cung. Chúng thần còn phải ghi vào sổ trực nữa, công chúa thông cảm cho! Đó là trách nhiệm của thần!” – Người gác cổng từ tốn nói
“Ngươi …”
“…” – Heiji cười thầm trong bụng
“Các người tránh ra, nếu không …” – Kazuha mỉm cười “Ta sẽ nói với LÃNH CHÚA VÀ LÃNH CHÚA PHU NHÂN nơi các ngươi thường hay tới mỗi khi ra khỏi hoàng cung … haizzz … không biết có phạm vào điều luật nào trong cung không nữa …”
“C…Công chúa …”
“Sao?! Các ngươi có tránh ra không thì bảo?!” – Kazuha cao giọng
“Mời … mời công chúa …” – Người lính gác cổng mặt tái mét, cúi đầu rồi tránh sang một bên
“Tốt!” – Kazuha vừa đi vừa cười, bất chợt cô liếc mắt sang Heiji … một ánh mắt hình viên đạn …
“…” – Heiji ngẩng mặt lên trời giả vờ huýt sao để tránh đôi mắt của cô
“Người đi theo công chúa đi!” – Sau khi Kazuha đi khỏi, người lính gác cổng vừa rồi nói với Heiji
“Hả?! Đi theo cô ta … à không, ý tôi là … tôi đi theo công chúa làm gì?!”
“Haizzz, mỗi lần cô công chúa ương ngạch ấy ra khỏi cung là y như rằng khi về cũng có vài vết thương trên người và người bị mắng luôn là bọn ta! Ngươi đi theo bảo vệ công chúa, nếu không ngươi cũng bị ăn mắng đấy!”
“Hả?! Nhưng … tại sao lại là tôi!?” – Heiji vẫn cố gắng chối từ cái trách nhiệm “nặng nề” mọi người giao cho cậu
“Thì …” – người lính ấy vỗ vai Heiji “chỉ có cậu là chưa bị công chúa nắm thóp, nếu chúng tôi đi mà phát hiện thì … cậu biết rồi đấy …”
“Nhưng tôi …”
“Giờ chỉ có mình cậu có thể làm được việc này, tôi xin cậu đấy, hãy vì anh em, Hattori!”
“Thôi được rồi được rồi!” – Heiji ngán ngẩm gật đầu, rồi cậu bám theo Kazuha
“Thật là … tự nhiên lại giúp cái bọn người Tokyo này làm gì cơ chứ!” – Heiji vừa đi vừa lẩm bẩm
… … …
“Ngài có cần gì nữa không ạ?!” – Cô hầu Terai Yumi cúi đầu hỏi viên quan đứng trước mặt
“Không! Ngươi ra ngoài đi!” – Người đàn ông đó lên tiếng
“Vâng! Người nghỉ ngơi đi ạ!” – Yumi cúi đầu, cô bước ra ngoài và đóng cửa lại
Người đàn ông đó bỏ chiếc mũ đang đội trên đầu ra …
Mái tóc đen dài xõa dài xuống đến tận lưng …
“Thật đáng tiếc nếu Tokyo không có một vị quân vương như thế này!” – Một giọng nói vang lên từ đằng sau
Người đàn ông đó lập tức quay lại …
Ánh nắng mặt trời trải dài trên gương mặt lạnh lùng, băng giá đó …
Đôi mắt đen chứa đầy tham vọng của ông bắt gặp một người cô gái trong bộ quần áo sát thủ màu đen … bịt kín mặt …
Và … ông nhìn thấy một đôi mắt …
Một màu tím sắc lạnh và không có cảm xúc … từ cô gái đó …
“Thật đáng tiếc phải không?! Tướng quân Gin?!” – Cô gái ấy lại tiếp tục nói
“Cô là ai?!” – Gin hỏi, nhưng giọng nói vẫn giữ vững vẻ bình tĩnh hằng ngày
“Quả không hổ danh là tướng quân chỉ huy quân sĩ của kinh thành! Không vòng vo với ông nữa?! Chẳng lẽ ông không cảm thấy thật đáng tiếc nếu đất nước Tokyo này không có một vị vua như ông sao?!” – Cô ta lại nói, kèm theo một cái nhếch mép khinh bỉ
“Ý cô là sao?!” – Gin lại hỏi
“Ông thử nghĩ mà xem, tất cả những trận chiến trước đây chẳng phải Tokyo thắng đều nhờ ông sao?! Những vết sẹo trên người ông từ đâu mà ra?! Ông đã lập được bao nhiêu chiến công cho đất nước này, vậy mà cuối cùng chỉ được làm cái chức tướng quân chỉ huy của kinh thành nhỏ nhoi ấy, còn tướng quân đứng đầu cấm vệ quân lại giao cho tên Makoto đó!”
“…” – Gin rút kiếm ra, đâm về phía tên sát thủ
“Trình độ của ông chỉ đến đó thôi sao?!” – Cô ta né đòn một cách dễ dàng rồi dùng bàn ta của mình xoay mũi kiếm dí sát vào cổ Gin
“Cô … Cô muốn gì?!”
“Tôi chẳng muốn gì cả?! Tôi chỉ muốn giúp ông thôi!” – Cô ta bỏ tay khỏi mũi kiếm, rồi lấy ra 2 túi thuốc trong tay áo quẳng lên bàn
“Đó là gì?!” – Gin hỏi, ông không còn giữ được cái vẻ điềm tĩnh ban nãy nữa
“Hạc đỉnh hồng và Khổng tước đảm, một tướng quân như ông chắc sẽ biết chứ nhỉ?!” – Cô ta lại cười
“Cô … cô đưa cho ta 2 thứ thuốc độc này làm gì?!”
“Giết Hakuba Saguru!”
“Tại sao?! Nếu cô muốn giúp tôi lên ngôi lãnh chúa thì tại sao lại bảo tôi giết tên sứ giả của Osaka và lại bảo tôi giết hắn bằng 2 loại thuốc độc có thể giải rất đơn giản này?!” – Vẫn không hiểu ý tên sát thủ, Gin hỏi lại
“Ông cứ làm theo lời tôi đi, bước tiếp theo thế nào sau này tôi sẽ nói cho ông biết! Hơn nữa, nếu trộn Hạc đỉnh hồng và Khổng tước đảm lại thì … không có thuốc nào chữa được!” – Cô ta vừa cười vừa nói rồi biến mất …
“…” – Gin cầm lấy 2 túi thuốc độc trên bàn, những giọt mồ hồi đua nhau rơi trên trán ông “Dốt cuộc … cô ta là ai?!”

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Sat Sep 01, 2012 10:14 am

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Tem + Phong bì + Thùng thư + Ông đưa thư .Đừng ai giật lại nhá !!!.Ủng hộ bạn viết chap tiếp theo Hôn Gió!

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Sun Sep 02, 2012 11:57 am

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Chap 9:
Part 1 :

“Ông chủ! Đây là trò gì vậy?!” – Kazuha cất tiếng hỏi ông chủ quán ăn gần đó khi thấy bọn trẻ đang chơi một trò chơi ở giữa phố
“Trò đó mà cô không biết sao?! Đó là cù quay, trò đó mà không biết? Cô ngủ đông trong nhà mấy mùa rồi vậy!?” – Ông chủ quán cười khẩy nói rồi quay đi
“Ông …” – Kazuha nhăn mặt …
Cô tức giận … cô buồn … không phải vì bị ông chủ quán chọc tức …
Mà vì … một công chúa như cô …
Sung sướng lắm sao? … khi ngay đến cả trò chơi bình thường như vậy cô cũng chẳng biết …
Hạnh phúc lắm sao? … khi cả ngày chỉ ngồi trong 4 bức tường lạnh lẽo ấy …
Kazuha đã từng ao ước … cô ao ước được như những đứa trẻ ấy …
Được sống tự do … được vui chơi … được cười đùa thoải mái với bạn bè …
Cô muốn được chạy nhảy … cô muốn được ngã … được trải nghiệm với cuộc sống của thường dân này …
Nhưng … có ước ao … có cầu nguyện … có thành tâm đến mấy … thì mơ ước vẫn chỉ là mơ ước … cầu nguyện cũng chỉ là cầu nguyện …
Kazuha khẽ mỉm cười … cô cười cho sự khờ dại của mình … cô cười cho sự ngu ngốc của mình …
Chẳng phải là công chúa … cô mới được sống một cuộc sống sung sướng hơn họ hay sao? …
Chẳng phải là công chúa … cô mới có được một người anh thương yêu mình đến như vậy hay sao? …
Chẳng phải là công chúa … cô mới có thể gặp được cậu …
“Nghĩ cái gì thế này?!” – Kazuha lắc mạnh đầu “Sao mấy hôm nay cứ nghĩ đến hắn vậy?!”
Cô lại lắc đầu và xua tan đi cái ý nghĩ đó …
Kazuha đứng yên lặng đứng nhìn lũ trẻ chơi trò cù quay … cô lặng im ngắm nhìn những nụ cười trên môi từng đứa bé … những nụ cười không âu lo … những nụ cười chẳng buồn phiền …
Và Kazuha cũng khẽ mỉm cười …
Đôi mắt màu lá mạ ấy trong sáng … ánh mắt ấy dịu dàng đến lạ thường …
Và … tất cả … cậu đã nhìn thấy … Heiji Hattori …
Cậu đứng đơ người ra nhìn cô …
Cô … một nàng công chúa ương ngạch … ngang bướng đã không còn … trước mắt cậu là một người con gái có mơ ước … có khát khao như bao người con gái khác … không … cô khác họ nhiều … ít nhất thì đối với cậu … cô khác họ rất nhiều … chưa có ai làm cho cậu bối rối đến vậy … kể cả cô … người mà cậu yêu, hay đúng hơn là người mà cậu nghĩ là mình yêu …
“Vù …” – một cơn gió lớn đi qua, làm rơi trâm cài tóc của Kazuha …
“Ơ …” – Cô đưa tay sờ lên mái tóc buông xõa của mình rồi quay đi quay lại tìm chiếc trâm vừa rơi
Nhưng thứ mà cô nhìn thấy không phải là chiếc trâm hoa phượng của mình mà là … cậu … Hattori Heiji …
… … …
“Tiểu thư !” – Một tên mặc đồng phục người hầu Osaka chạy đến quỳ xuống trước mặt một người mặc áo đen đang quay lưng lại phía hắn
“Tại sao đến muộn thế?!” – Người mặc áo đen cất tiếng nói … giọng nói ấy … là giọng nói của một người con gái …
“Thái tử và lãnh chúa Tokyo nói chuyện với sứ giả Hakuba quá lâu nên tiểu nhân không đi được thưa tiểu thư!” – Tên đó đáp
Người con gái được gọi bằng tiểu thư đó quay lại …
Khuôn mặt cô được bịt kín chỉ trừ một đôi mắt … đôi mắt màu hạt dẻ …
… sắc lạnh … băng giá …
“Lãnh chúa Osaka có nhắn gì không?!” – Cô ta cất tiếng hỏi
“Sứ giả Hakuba nói lãnh chúa bảo tiểu thư, công tử và tiểu thư Mori phải nhanh chóng giết chết Thái tử để Osaka có thể chiếm lĩnh Tokyo … vì …” – nói đến đây, hắn bỗng dừng lại
“Vì cái gì?!”
“Vì … Lãnh chúa nói … Long Tộc … đã bắt đầu hồi sinh! Chúng ta phải nhanh chóng chiếm được Tokyo và làm chủ đất nước này …”
“Ta biết rồi … đưa cái này cho Hakuba!” – Cô ta giơ một túi bột màu nâu sẫm ra phía trước
“Đây là gì ạ?! Và tại sao lại Long Tộc gì ở đây thưa tiểu thư?! Chính sứ giả Hakuba cũng không hiểu?!” – Tên lính đó cầm lấy rồi hỏi
“Điên tiếu tiêu dao tán! Bảo Hakuba nếu không muốn chết thì uống cái này vào trước khi đến dự tiệc ngày mai! Còn những thứ khác cả ngươi và hắn đều không cần biết! Ta nhắc cho các người nhớ, nếu lãnh chúa đã không cho biết thì tốt nhất đừng tìm hiểu nếu không muốn mất đầu!” – Cô ta lạnh lùng nói
“V…vâng … Tiểu nhân xin cáo lui!” – Nói xong tên lính đó đi mất

“Long tộc … đã bắt đầu hồi sinh rồi sao?! Tốt! Ta muốn biết … con gái của Long công chúa là ai?! Là ai mà lãnh chúa phải sợ hãi đến vậy … là ai mà phải giữ bí mật với cả Ran và Heiji … ” – Cô gái đó nhìn lên mặt trăng vừa nói vừa mỉm cười … một nụ cười ghê rợn …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Sun Sep 02, 2012 3:02 pm

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Tem + Phong bì + Thùng thư + Ông đưa thư .Đáng lẽ mình giật sớm rồi mà tại còn ngủ ^^.Mau ra chap mới nữa nha bạn Dễ Xương!

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Mon Sep 03, 2012 8:13 pm

.:.Admin.:.
Shiro Hane
.:.Admin.:.

http://angel-ran-city.forumvi.com/
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 798
Wings : 38934
Feathers : 205
Birthday * : 12/11/2001
Join date : 29/04/2012
Age : 15
Đến từ : Nơi giao nhau giữa quá khứ và tương lai
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Part 2 :
Bóng của một ngọn đồi trải dài trên mặt đất …
Hùng vĩ … mạnh mẽ …
Dịu dàng … mềm yếu …
Cũng như tâm hồn 2 con người … 2 sinh linh trên ngọn đồi ấy …
Hai tâm hồn hòa quyện cùng gió … những cơn gió lạnh của ban đêm …
… … …
Im lặng …
Bản nhạc của thiên nhiên vang lên bên họ …
Gió thì thầm vào tai cô những lời yêu thương nhưng … chẳng bao giờ gió được đáp lại vì … tâm hồn cô, trái tim cô chỉ dành cho một người …
Thỉnh thoảng, cậu khẽ liếc qua cô gái ngồi bên cạnh …
Mỗi lần như vậy, chẳng hiểu tại sao trái tim cậu luôn đập nhanh hơn bình thường … nó đập loạn nhịp …
Vì sao ? …
Vì mái tóc rối bời của cô bay trong gió ? …
Vì đôi mắt màu xanh đầy mơ mộng ấy đang ngước nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm ? …
Vì mái tóc ấy dịu dàng, mềm mượt hơn những làn gió ? …
Hay …
Vì đôi mắt ấy đẹp hơn những vì sao trên trời ? …
Cậu chẳng biết … cậu cũng không muốn hiểu …
Cậu chỉ thầm cầu nguyện … giây phút này đừng bao giờ qua cả … để cậu có thể ở bên cô … chỉ ở bên và ngắm nhìn cô …
Trái tim cậu thầm ước … tâm hồn cậu nguyện cầu … nhưng chính lý trí của cậu lại đang nguyền rủa cái mơ ước đó … chính đầu óc cậu đang bôi nhọ nó … đang giết chết nó …
« Ngươi … đi theo ta làm gì ? » - Cuối cùng, cô – nàng công chúa của đất nước Tokyo cất tiếng hỏi
« … Họ bảo tôi đi theo bảo vệ công chúa ! » - Heiji trả lời …
« Gì cơ ?! Bảo vệ hay theo dõi ta, lần này về ta sẽ cho bọn chúng biết tay ! » - Kazuha giận dữ nói
« … » ‘Lại chằn lửa …’ – Heiji nghĩ thầm
« … Tớ có thể gọi cậu là Heiji không ? » - Kazuha ngập ngừng nói
« Ơ … » - Heiji bối rối, cậu chẳng biết phải trả lời thế nào
« Mà tại sao ta phải xin phép ngươi … … chơi với tớ được không, Heiji ? » - Kazuha bỗng hạ thấp giọng hỏi, trong giọng nói ấy vương vấn một nỗi buồn bất định …
« Tại sao … công chúa lại hỏi vậy ? »
« Đừng xưng hô như vậy được không ?! Từ nhỏ đến lớn chẳng ai chơi với tớ cả … chỉ thỉnh thoảng được ra ngoài chơi cùng anh trai … nhưng lớn lên rồi, anh ấy phải học nhiều hơn để trở thành một thái tử tốt … tớ không còn được chơi với anh ấy nữa … trong cung cũng chẳng ai chịu chơi cùng chỉ vì tớ là công chúa … » - Kazuha nói …
« … » - Heiji chẳng nói gì …
Từ nhỏ cậu cũng phải sống trong 4 bức tường thành ở Osaka thậm chí nó còn có nhiều quy định hơn ở Tokyo này …
Nhưng … cậu còn có Ran và Sonoko ở bên cạnh …
Cậu còn được học kiếm đạo … nhưng là một công chúa thì …
Giây phút này … cậu nhận ra … Kazuha … cô công chúa ấy bên trong vỏ bọc ngang ngạch, mạnh mẽ thường ngày là một tâm hồn mềm yếu … một trái tim cô đơn …
« Được không, Heiji ? » - Kazuha bất ngờ quay sang cậu, mỉm cười nói
« … Thần … » - Heiji lắp bắp chẳng biết trả lời ra sao
« Không thần thánh gì hết, coi như cậu đồng ý, đứng dậy chơi với tớ đi ! » - Kazuah mỉm cười rồi kéo Heiji đứng dậy « Mà … cậu có thấy trâm cài tóc của tớ đâu không ? »
« Không … thưa công chúa … »
« … » - Kazuha lừ mắt nhìn Hẹiji
« Tớ … không thấy … » - Khó khăn lắm, Heiji mới nói được cái câu ấy …
« Hihi … không thấy thì thôi, phải kiếm cái gì búi tóc lại cái đã ! Chờ chút nha ! » - Kazuha cười khúc khích khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối của cậu
« … » - Kazuha định chạy đi thì bất chợt bị Heiji giữ lại « Cậu … làm gì vậy ? » - Cô hỏi
« Không có gì ! » - Heiji liền thả cánh tay cô ra « Chỉ là … tớ thấy … cậu xõa tóc ra … đẹp hơn ! »
« … ừ … » - Kazuha khẽ mỉm cười … và cô gật đầu …
… … …
Tối hôm đó … trên triền đồi ấy … luôn có 2 bóng hình đứng bên nhau …
Hai đôi mắt ấy dõi theo những vì sao …
Hai trái tim ấy đập chung một nhịp …
Hai nụ cười ấy khác nhau nhưng nó mang chung một chữ … hạnh phúc …
Nhưng họ chẳng biết … họ chẳng hay những điều đó …
Họ chỉ biết … giây phút này … là những giây phút vui vẻ nhất của họ …
... … …
Nhưng trên bầu trời ấy …
Mặt trăng huyền ảo cùng những ngôi sao sáng kia đang bị những đám mây đen che phủ …
Chúng che phủ đi những ánh sáng duy nhất tồn đọng lại trên thế gian …
Và chúng cũng che phủ đi … không chỉ tình yêu của họ …
… … …

Chử kí của Shiro Hane


[You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shiro Hane

Tài Sản
Tài sản:





Mon Sep 03, 2012 9:13 pm

KaiRan's fan
KaitoxAoko
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 215
Wings : 4129
Feathers : 129
Birthday * : 03/08/1998
Join date : 18/08/2012
Age : 18
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Tem + Phong bì và những thứ liên quan đến nó .Hok ai được giật lại nha .Mong chap mới của Đan-chan Hôn Gió!

Chử kí của KaitoxAoko


Xin cho yêu trong Mộng Thường
Nhưng mộng thường cũng tan
Xin cho đi chung một đường
Sao định mệnh chắn ngang
Xin ghi tên chung thiệp hồng
Bỗng giây phút nghe ngỡ ngàng
Cô dâu chưa về nhà chồng
Ôi lạnh lùng nghĩa trang
Chàng thề không còn yêu ai
Dẫu cho ngày tháng phôi phai
Nhiều lần chàng mộng liêu trai
Nàng hẹn chàng kiếp mai


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của KaitoxAoko

Tài Sản
Tài sản:





Sun Jan 13, 2013 8:42 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ



Chị không post tiếp à,em post choa,em quen với bạn vít fic này đấy! Tô son đánh phấn!


Chap 10: Bóng ma huyền thoại ...
« Thái tử phi, đã muộn rồi, tuyết cũng bắt đầu rơi, người đừng ngồi ngoài này nữa, nếu không sẽ cảm lạnh mất ! » - Minamoto cúi đầu nói với Aoko
« Ừ ! Ta vào ngay đây ! » - Giật mình, Aoko quay lại đáp …
Và … cô khẽ mỉm cười …
‘Lại nhớ đến hắn ta rồi … mình thật là ngốc …’ – Cô đứng dậy … nhìn lên bầu trời đêm, khẽ thở dài và nghĩ …
« Vụt … » - Một bóng trắng lao nhanh qua ánh mắt của Aoko … « Á … » - Cô khẽ kêu lên …
« Đó là … » - Minamoto mở to mắt ngạc nhiên, cô cũng nhìn thấy cái bóng trắng vừa rồi « BÓNG MA HUYỀN THOẠI ! » - Lập tức, Minamoto hét lên
« Bóng … ma huyền thoại ? » - Aoko quay sang cô hầu đứng bên cạnh lắp bắp hỏi
« Phải ! Thái tử phi không biết hắn sao ? »
« Ta … biết … nhưng chẳng phải hắn là kẻ ăn trộm ngọc sao ? » - Aoko ngồi phịch xuống ghế khẽ gật đầu …
Cô … đang ngạc nhiên điều gì vậy ? …
« Vâng, hắn luôn đi ăn trộm những viên ngọc quý và chưa bao giờ thất bại, nhưng có vài lần hắn lấy được mấy ngày rồi lại trả lại … ở ngoài hoàng cung, hắn là niềm mơ ước của bao nhiêu cô gái vì vẻ phong độ đó … thần nghe nói viên ngọc Takeshi quý nhất của đất nước Osaka cũng đã rơi vào tay hắn … nhưng tại sao hắn lại xuất hiện ở hoàng cung Tokyo nhỉ … ? » - Minamoto nheo mắt suy nghĩ …
« Bóng ma huyền thoại … » - Aoko lẩm bẩm …
Đôi mắt của cô dán chặt vào những viên gạch dưới chân …
Không … cô không thể tin được …
Không … sự thật … không phải như thế đâu …
… … …
Cô đã nhìn thấy … sau chiếc kính một mắt ấy … là … một màu xanh …
Một màu xanh duy nhất mà cô không thể nào quên được …
Một màu xanh đã khiến trái tim cô đập loạn nhịp …
Một màu xanh luôn ở trong tâm hồn cô …
Màu xanh ấy … có phải cậu không ? … người mà cô yêu nhất …





… … …
« Vù … vù … vù … » - Gió thổi vào chiếc áo choàng của chàng trai được mệnh danh là Bóng ma huyền thoại …
Nhẹ nhàng …
Bàn chân với đôi giày màu trắng ấy đặt xuống nền đất …
Nhanh … tĩnh lặng … như một cơn gió nhẹ khẽ lướt qua …
Cặp mắt sắc sảo ấy liếc nhìn xung quanh, khi đã chắc chắn không còn thứ gì e ngại … cậu mới bắt đầu cất bước … những bước chân nhẹ nhàng đến kì lạ …
Nhưng … cậu đã bỏ xót …
Từ đằng xa … một người con gái với chiếc áo choàng đen nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà gần đó … nhẹ nhàng … đủ để cậu không thể nghe thấy …
Đôi mắt màu tím ấy dõi theo những bước chân của cậu …
« Vụt … » - Cô gái đó lia một tấm gỗ dài về phía cậu …
« Keng ! … » - Tấm gỗ đó làm chiếc kính che đi khuôn mặt cậu rơi xuống đất
« AI ?! » - Cậu lập tức kêu lên rồi nhìn xung quanh nhưng … trước mắt cậu chỉ là những sự vật vô tri mà thôi …
« Vù … » - Lập chiếc kính nằm dưới đất được nhặt lên và cậu bay đi
… … …
Cô gái ấy từ sau chiếc cột bước ra … đôi mắt màu violet nhìn theo cái bóng trắng đang khuất dần từ đằng xa …
« Kaitou … Kuroba ?! … » - Cô vừa mỉm cười vừa nói …
… … …
Nụ cười lạnh lùng của cô gái ấy vừa vụt tắt thì mọi vật lại trở về vẻ yên tĩnh như trước … vạn vật trong bốn bức tường thành này chìm vào giấc ngủ tưởng chừng chẳng bao giờ kết thúc … chỉ còn lại ba con người …
… … …
Kaito ngồi một mình trong góc phòng … tay anh nắm chặt một chiếc túi … bên trong là bộ quần áo màu trắng mà anh mới thay ra …
Anh thở dài … nhắm chặt mắt …
Hình ảnh ấy … hình ảnh một người phụ nữ khoảng độ 23, 24 tuổi bước đi trong một chiều mưa phùn xối xả … hình ảnh một đứa con nít kêu gào thảm thiết dưới gốc cây rẻ quạt cạnh đó … lại hiện ra mồn một trong đầu anh như một cuốn băng chạy sẵn …
Và rồi … giấc ngủ đến với anh từ lúc nào không hay … nhưng cuốn băng ấy lại xuất hiện trong giấc mơ của anh … nó xuất hiện cùng với tiếng mưa … cùng với mái tóc vàng xoăn dài của một người phụ nữ … cùng với một câu nói mà cả đời này anh sẽ không bao giờ quên được nhưng cũng chẳng bao giờ dám nhắc đến …
… … …
« Vù vù vù … » - Từng đợt gió lạnh đến thấu xương thổi vào căn phòng của thượng cung vũ hội … Mori Ran …
Theo phản xạ Ran quay qua nhìn về phía cửa sổ … chẳng có gì ngoài bóng đêm mù mịt … chẳng có gì ngoài những tiếng lạo xạo của cành cây …
Không quan tâm đến chiếc cửa sổ ấy nữa … Ran quay lại viết gì đó vào một tờ giấy trên bàn … thỉnh thoảng cô lại khẽ liếc về phía Ngự hoa viên – nơi cô và hắn vừa ở đó trong vài phút trước …
« Theo dõi hắn lâu nay cũng không phải là vô ích … » - Vừa nói Ran vừa cười … một nụ cười mỉa mai …
Những đợt gió lạnh liên tục ùa vào mọi ngóc ngách của căn phòng … nhưng cô chẳng hề quan tâm … đôi mắt cô vẫn luôn hướng về phía tờ giấy ấy …
Tại sao vậy ?! Những làn gió đó lạnh lắm … băng giá lắm … Tại sao việc đứng dậy đóng cửa sổ thôi cô cũng không làm được ?! …
Vì công việc mà cô đang làm quan trọng hơn rất nhiều ?! … Hay vì tâm hồn, trái tim của cô đã giá lạnh hơn những cơn gió ấy rồi ?! …
Có lẽ vì tất cả … … …
Viết xong, Ran gập tờ giấy làm tư rồi liếc nhìn về một phía mà chưa bao giờ cô nhìn đến mỗi khi có người ở cùng cô trong căn phòng này …
… … …
Và … người cuối cùng còn thức … là ai vậy ?! …
Kudo Shinichi ?! … vị Thái tử đang vừa thương vừa hận một người con gái … cậu yêu cô … nhưng tại sao cậu lại hận cô ?! … vì cái gì vậy ?! …
Không … người đó không phải là cậu … vì … tình yêu ấy … nỗi hận ấy … cậu đã khắc sâu vào trái tim rồi … nó sẽ đi theo cậu cả cuộc đời … kể cả trong giấc ngủ …
Nakamori Aoko ?! … Nàng Thái tử phi thương nhớ đến một chàng trai nhưng chẳng bao giờ dám nói …
Nhưng có phải cô không ?! … Không … vì cô muốn ngủ … chỉ có ngủ mới giúp cô quên đi cái đôi mắt ấy … chỉ có ngủ mới làm cô thôi không nhớ đến bóng hình ấy nữa …
Vậy thì người đó là ai !? …
Người đó tồn tại mà như không tồn tại … người đó vừa là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người vừa là một con người có thực … người đó là người đã ở trong hoàng cung này rất rất lâu rồi nhưng cũng là người chưa một ai biết mặt …
… … … Một con người mang trên mình sức mạnh của cả Long tộc … … …
--------------
Những ánh nắng đầu tiên của ông mặt trời chiếu xuống mặt đất …
Những ánh nắng ấy ôm lấy núi non … ôm lấy đồng ruộng … ôm lấy những con người của đất nước Tokyo … và những ánh nắng ấy xuất hiện cùng một chú chim bồ câu đưa thư bay đến trước cửa cung điện Osaka …
« Lãnh chúa ! Hồi bẩm lãnh chúa … có một bức thư được gửi đến từ Tokyo ! » - Một người lính gác cổng hối hả chạy vào báo cáo
« Tokyo ?! Của ai vậy !? » - Lãnh chúa Osaka Hakuba Samuka quay sang hỏi
« Bìa thư đề là Mori Ran thưa lãnh chúa ! »
… … …
« Mang giấy bút cho ta ! » - Đọc xong bức thư , lãnh chúa Hakuba ra lệnh cho tướng quân Hattori đứng gần đó
« Bức thư viết gì vậy ạ?! » - Vừa đưa giấy mực cho lãnh chúa, tướng quân Kogoro vừa hỏi
« Mori Ran – cô ta đã phát hiện ra thân phận của Bóng ma huyền thoại nhưng không chịu nói ! Cô ta hỏi ta phải xử lý hắn như thế nào … »
« Bóng … bóng ma huyền thoại ?! Người đã ăn cắp viên ngọc Takeshi sao ?! Chẳng lẽ hắn đang ở trong hoàng cung Tokyo ?! » - Tướng quân Kogoro ngạc nhiên hỏi
« Chắc vậy rồi … Nhưng tại sao con bé Ran đó lại không nói cho ta thân phận của hắn ?! Chẳng lẽ cô ta đã phát hiện ra gì về Long tộc rồi sao ?! » - Lãnh chúa quay sang lườm ông Kogoro
« Không có chuyện đó đâu thưa lãnh chúa ! Thần đã giữ được bí mật với cô ta kể cả khi cô ta ở ngay bên cạnh thì không có chuyện cô ta phát hiện ra khi sang Tokyo đâu ! » - Ông Kogoro đáp chắc chắn « Mà lãnh chúa định xử lý tên Bóng ma huyền thoại đó như thế nào !? »
« Tất nhiên là diệt cỏ phải diệt tận gốc … » - Lãnh chúa Samuka lạnh lùng nói « Mà cái tên đó thì huyền thoại huyền thiếc cái gì, chẳng qua cũng chỉ là một đứa ăn trộm ăn cắp học được vài mánh vặt và cả cái di chuyền chết tiệt của … » - Nhắc đến đây ông Samuka bỗng nhiên dừng lại … ông không muốn nhắc đến người phụ nữ đó … người phụ nữ đã làm ông yêu say đắm nhưng cũng là người đã sé nát trái tim ông …
« Nhưng lãnh chúa … có cần phải giết hắn không ?! Ngài không nghĩ Ran càng tiếp cận tên bóng ma ấy thì cô ta càng dễ dàng biết được nhiều điều hơn về Long tộc sao ?! »
« Tại sao không giết hắn ?! Chẳng lẽ ngươi đã quên viên ngọc Takeshi có ý nghĩ như thế nào sao ?! Đó là viên ngọc có quyền uy vô hạn … nó có sức mạnh của gió … NGỌC PHONG THẦN !!! » - Lãnh chúa Samuka gần như hét lên « Nó có thể giúp Osaka dễ dàng thống trị cả thiên hạ vậy mà hắn … hắn dám lấy đi nó ngay trước mắt ta ! Ta đã thề thù này không trả ta không phải là Samuka !!! Hơn nữa, ta không tin sát thủ được ta huấn luyện lại không có cách nào khác để giết hắn ngoài cái cách rất bình thường kia … » - Nói rồi ông ta cất tiếng cười đầy mỉa mai bên cạnh một gương mặt đầy lo lắng của tướng quân Kogoro …





Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sun Jan 13, 2013 8:43 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ





Chap 11 : "Tâm hồn do chính anh ban tặng !"

« Sứ giả ! … lãnh chúa Tokyo cho mời người ! » - Cung nữ Terai Yumi cúi đầu nói với một chàng trai đang quay mặt về phía trong
« Ta biết rồi … » - một giọng nói vang lên từ phía trước Yumi khiến cô ớn lạnh … cô liền cúi chào rồi đi nhanh ra ngoài, trái tim vẫn chưa quay lại nhịp đập bình thường …
Giọng nói ấy … ghê sợ đến vậy sao ?! … Không … nó có hơi lạnh lùng … nó có hơi băng giá … nhưng nó đâu có thể gây ra nỗi sợ hãi như vậy …
… … …
Yumi chạy thục mạng về phòng …
« So…Sonoko … Sonoko … » - Cô gọi hổn hển
“Có chuyện gì ?!” – Sonoko đang ngồi giã một loại thảo mộc nào đó liếc mắt về phía Yumi hỏi với vẻ khó chịu
“Cậu … cậu gặp … gặp Sứ giả Hakuba chưa?!” – Yumi ngồi phịch xuống chiếc ghế trống bên cạnh, tay đặt lên ngực để tự trấn an mình …
“Saguru á?! … À nhầm, chưa, tớ chưa gặp sứ giả Hakuba … Mà sao, có chuyện gì?!”
“…” – Terai nhăn mặt khó hiểu nhưng rồi cũng bình tĩnh kể lại câu chuyện … “Tớ … tớ đến báo cho sứ giả về việc lãnh chúa cho mời người vào cung … khi mà … khi mà hắn đáp lại … tớ không biết tại sao nhưng tự dưng chân tay tớ rụng dời hết cả ra!!! Tớ cảm giác như … có tiếng gầm man rợ của rồng lúc hắn nói ý … tim tớ chắc đã ngừng đập trong vài giây đấy … tí nữa lại còn phải đến phục vụ cho bữa tiệc đón sứ giả nữa … chắc tớ chết mất! …”
“Vậy để tớ đi thay cho!” – Sonoko nhanh nhảu
“Hả?! Cậu đi làm gì?!” – Yumi hơi ngạc nhiên, trong ánh mắt của cô dấy lên một chút nghi hoặc …
“Thì … cậu sợ tên sứ giả đó đến như vậy, tớ lại đang muốn gây ấn tượng với các cung phi, nhất là thái tử nên … cho tớ thay đi, được không?! Sẽ không có ai biết đâu mà !!!” – Sonoko bắt đầu năn nỉ, nét mặt lạnh lùng thường ngày lại một lần nữa được trút bỏ …
“… … Thôi được rồi! … Cậu đừng làm điều gì phạp phép tắc trong cung đấy!” – Yumi hơi lưỡng lự nhưng cuối cùng cô cũng gật đầu
“Hihi, thế chứ! Cảm ơn cậu nhiều, mà cậu giã nốt cho tớ chỗ thuốc này được không tớ phải đi chuẩn bị!” – Sonoko cười tươi, rồi chạy vào phòng thay đồ của các cung nữ ở gần đó
“…” – Terai nhăn mặt … cô đã hơi nghi ngờ Sonoko từ khi cô phát hiện ra khả năng đóng kịch quá xuất sắc của cô bạn mình … còn đến bây giờ cô đã gần như chắc chắn về thân phận thật sự của Sonoko khi nghe cô bạn nhắc đến tên của sứ giả - Saguru một cách rất tự nhiên lúc nãy …
“Người đâu!” – Suy nghĩ một lát Terai gọi với ra ngoài
“Ta muốn gặp thái tử phi Miyano!” – Cô nghiêm mặt nói
… … …
Sonoko mặc lên mình bộ quần áo màu đen của sát thủ, cô phủ lên nó một bộ đồng phục của cung nữ rồi cài chiếc trâm hình hoa rẻ quạt lên đầu …
Cô ngắm nhìn mình trong chiếc gương to được treo bên cạnh …
Người con gái … nhìn vào gương để làm gì?! Phải rồi … để ngắm nhìn lại vẻ bề ngoài của mình … để có thể đẹp hơn trong mắt một ai đó … để có thể xuất hiện thực sự hoàn hảo trước mọi người …
Nhưng còn cô?! Cô cũng là con gái mà … nhưng tại sao mục đích cô nhìn vào gương chỉ để nhìn lại cái tâm hồn đen tối đang ăn dần lấy toàn bộ cơ thể của mình!? … tại sao cô nhìn vào gương chỉ để ngắm nhìn bông hoa rẻ quạt màu hồng phớt trắng trên chiếc trâm cài …
Cô còn kỉ niệm nào nữa sao?! Với bông hoa rẻ quạt đó ?! …
-----------Flashback---------
“Saguru! Anh làm gì ở đó vậy?!” – Một cô bé với chiếc váy Kimono hồng phớt trắng vừa chạy vừa gọi to tên một người con trai hơn cô tầm hai, ba tuổi đang đứng đợi dưới gốc cây gần đó …
“Sonoko, sao lâu vậy!?” – Chàng trai ấy – Hakuba Saguru cất tiếng hỏi kèm theo một nụ cười nhẹ, và cậu cũng chẳng hề biết nụ cười đó đối với Sonoko của ngày ấy quan trọng thế nào …
“Ran nhờ em giúp cô ấy vài việc nên em đến muộn, xin lỗi anh nhiều! Đừng giận em!” – Cô bé ấy ra vẻ nũng nịu
“15 tuổi rồi còn nhõng nhẽo …” – Hakuba bĩu môi
“Anh không muốn em nhõng nhẽo thì thôi …” – Sonoko nói ngắn gọn, gương mặt lại trở về với một cô thiếu nữ thật sự, cô ngồi xuống gốc cây, bên cạnh anh, và có vẻ như hành động đã trở thành một điều hiển nhiên …
“Thôi thôi, xin lỗi cô nương! Đúng là khó chiều!” – Hakuba lẩm bẩm …
“Hihi” – Sonoko bật cười khúc khích “À mà anh gọi em ra đây có việc gì không?!”
“…” – Hakuba quay mặt đi, anh không muốn trả lời câu hỏi này … nhưng biết sao được nhỉ?! … Chuyện gì đến thì cũng phải đến mà … đau một lần còn hơn kéo dài mãi … để dẫn đến một cuộc tình chẳng bao giờ có hồi kết … “Sonoko à, anh biết giờ có nói cũng chẳng được cái gì, nhưng anh thật sự … thích em … anh rất thích ngắm hoa rẻ quạt … anh thích được ngồi dưới gốc cây này để ngắm hoa rơi … nhưng ai cũng bảo anh không bình thường vì anh là một người con trai … chỉ có em là không nói gì, ngồi ngắm hoa rơi cùng anh …” – Nói đến đây, anh không thể nói tiếp được nữa … cổ họng anh gần như nghẹn lại, nước mắt đã trực trào ra … nhưng hơn ai hết anh không thể khóc … vì anh là một người con trai … vì anh biết trước mặt anh bây giờ là người con gái anh thích, không , là người con gái anh yêu nhất …
“…” – Sonoko cũng hơi ngạc nhiên cô chẳng biết nói gì … cô cảm nhận được anh vẫn còn điều muốn nói … nhưng sao anh không nói đi … hay anh muốn nghe câu trả lời của cô trước?! … “Em … cũng rất thích anh …” – Cô ngập ngừng nói nhỏ …
“Không …” – Hakuba lắc đầu … giờ thì đôi mắt xám của anh đã đỏ lên vì nước mắt “Anh không muốn nghe câu nói đó Sonoko ạ …”
“T… Tại sao?! Anh … không thích em nữa?!” – Sonoko nghiêng đầu thắc mắc … lòng cô dâng lên một cảm xúc bất an cực kì khó tả … và … không hiểu tại sao nhưng cô thực sự không thích nghe câu trả lời của anh mặc dù trái tim cô lại rất muốn được biết …
“Không … không phải … chỉ là … một số lý do chúng ta nên kết thúc ở đây …” – Hakuba cương quyết đáp … giọng nói của anh đi nhanh, anh thực sự sợ rằng chỉ vài giây nữa thôi … nước mắt sẽ lấp đầy lấy cổ họng của anh …
“Tại sao!?” – Lại cái câu hỏi đó … và vẫn cái giọng điệu ấy … cô còn phải hỏi như vậy bao nhiêu lần nữa?! …
“Sau này … em sẽ biết thôi … kết thúc ở đây đi … tam biệt em … hãy quên anh và tất cả những ngày tháng trước đây nhé, anh cũng không nhớ em đâu …” – Hakuba nói rồi đứng dậy bước đi …
Nhưng rồi … cánh tay anh bị Sonoko giữ lại … và … cô lại lập tức buông ra …
“Nếu … anh đã bước đi … em sẽ không bao giờ giữ lại … nhưng có thể nói cho em biết được không?! Cây hoa này … là rẻ quạt phải không?!” – Giọng nói của Sonoko vang lên pha lẫn với những tiếng nấc của nước mắt … nó gần như sé tan trái tim của anh … nhưng biết sao được nhỉ?! Vì trái tim cô cũng đã bị bóp nát bởi câu nói của anh rồi …
“… Không …” – Hakuba nhẹ nhàng đáp “Em đừng nhớ bất cứ cái gì về những kỉ niệm này nữa … Cây trâm hình bông hoa hồng phớt trắng mà anh tặng em … hãy bẻ nó đi … như thế sẽ tốt cho em hơn …”- Nói rồi anh bước đi …
Anh rời đi, khỏi nơi những bông hoa phớt trắng trao liệng trên không trung …
Anh rời đi, khỏi nơi màu phớt trắng nhuộm đỏ cả đất trời …
Anh rời đi, mang theo tâm hồn trong sáng, tinh khôi của một cô bé 15 tuổi …




… … …
Em đã nói … em không níu giữ anh … phải, em đã để anh bước đi còn gì … và em ngồi lại đây nơi gốc cây này … cái cây mà em chẳng biết tên nó là gì … em chỉ biết nó là nơi em gặp anh … nó là nơi em thích anh … và nó cũng là nơi em chia tay anh …
Gặp rồi chia tay … tên nó là vậy à anh?! … Em cất tiếng hỏi nhưng có ai trả lời em đâu … những bông hoa phớt trắng ấy cứ trao liệng trước mắt em … em nhận ra rằng mình không hề thấy nó đẹp … đối với em … những bông hoa ấy có gì đẹp đâu … nó chỉ đẹp khi có anh cũng ngắm với em mà thôi …
8 năm rồi từ cái ngày em bị vứt bỏ khỏi cái gia đình tan nát ấy … em thù hận, em toan tính, em trở thành một con bé già dặn, dã tâm … và rồi anh … người đã cứu em ra khỏi cái đầm lầy tưởng trừng không lối thoát ấy chỉ bằng một nụ cười ấm áp …
Phải, từ cái ngày đó … đã 5 năm rồi … em không còn nhớ là mình đến với cung điện Osaka như thế nào … đã 5 năm rồi … lòng thù hận của em đã không còn nữa … đã 5 năm … em cảm thấy thế giới này còn có một chút ý nghĩa … nhưng tại sao cũng chính là anh cắt đứt đi quãng thời gian ấy … chính là anh bấm nút khởi động cho cuốn băng đầy thù hận năm xưa …
Tại sao ?! …
Anh đã nói … em đừng nhớ đến những kỉ niệm giữa anh và em nữa … được … em nhớ mà làm gì … em sẽ quên … quên hết tất cả … điều đó rất dễ thôi … chẳng khó gì đối với em cả …
Anh bảo em bẻ gãy cái trâm đó đi … em có thể làm được …
Em có thể chờ đợi để biết lý do … em có thể làm tất cả … em chắc chắn … nhưng em không hề chắc rằng … trái tim em không thù hận anh …
… … …




----------End Flashback---------
Sonoko khẽ cười … cô nhìn ra ngoài cửa sổ … nơi những bông hoa phớt trắng đang trao liệng trong không gian …
Phải … cô đã quá ngây thơ … cô đã quá ngốc nghếch khi tin lời anh - đó không phải là cây rẻ quạt …
Phải … cô đã nhầm … giờ thì cô biết lúc trước cô đã nhầm … cô không thể quên hết những kỉ niệm của anh và cô … cô không đủ can đảm để bẻ gãy chiếc trâm cài có màu phớt trắng này … một màu cô không thể nào quên … cô đã nghĩ cô sẽ hận anh … cô đã nghĩ cô không có đủ kiên nhẫn để đợi nghe lý do … nhưng không … cô đã biết lý do và cô không hề hận … nhưng cô cũng chẳng còn yêu nữa … không … là không còn thích nữa …
Thích và yêu … là hai định nghĩa khác nhau phải không?! …
Có thể … anh yêu cô … nhưng … tình cảm mà cô dành cho anh chỉ là những rung cảm đầu đời … có thể … cô đã đau khổ … có thể cô đã ước muốn được quay trở lại những ngày tháng ấy … nhưng giờ đây … cô rõ hơn ai hết … cô không hề hận anh … nhưng cô vẫn có thể giết anh một cách tàn nhẫn nhất … vì cô … Suzuki Sonoko giờ đây … là một sát thủ … một tâm hồn đen tối mà có lẽ là do chính anh ban tặng …



Chỉ còn là quá khứ ...




Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sun Jan 13, 2013 8:44 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ





Chap 12: Độc tố ...

Tôi bước vào tiền sảnh của Đại điện, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả … nói là hồi hộp cũng có thể … nói là bâng khuâng, lo lắng, xốn xang cũng không sai …

Đã rất nhiều lần tôi định gặp em … đã rất nhiều lần tôi muốn hỏi em … hỏi em tại sao em lại có mặt trong hoàng cung này … hỏi em tại sao em lại vào nơi đây … tại sao lại tự vùi dập cuộc sống tự do của mình như vậy ... và hỏi em về ý nghĩa của câu nói đó … mặc dù … tất cả câu trả lời tôi đã biết hết … nhưng … tôi không muốn tin … tôi không thể nào chấp nhận được cái sự thật này … tôi muốn được nghe chính em nói … nghe chính em giải thích … nghe chính em thừa nhận … chứ không chỉ là những suy luận mơ hồ này …

Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên phải bàn của cha tôi – Lãnh chúa Tokyo … tôi bắt gặp ánh mắt em khi em đang chỉnh sửa lại trang phục biểu diễn ở góc đại sảnh … phải … tất nhiên em cũng nhìn lại tôi … rồi … một hành động của em làm tôi chết sững người … một hành động tôi chưa bao giờ nghĩ đến … em cúi chào tôi theo nghi lễ của một cung nữ rồi ngay lập tức quay lại với việc của mình … không hề ngoảnh lại để xem phản ứng của tôi … ánh mắt tím của em … hoàn toàn vô cảm … màu violet ấy không hề tỏ ra ngại ngùng khi em nhìn thấy người con trai mà em đã gặp 10 năm trước mặc dù em luôn miệng phủ nhận … khi em nhìn thấy người con trai đã được em “dành tặng” chiếc kim tẩm thuốc mê “quý giá” vào bên hông vừa mới hôm trước …

Phải chăng … em chỉ coi tôi là một thái tử ?! …

Phải chăng … trong trái tim em tôi là một chủ nhân còn em là phận nô tì ?! …

Phải chăng … em đã không còn coi tôi là bạn nữa?! …

Tôi cúi xuống nghịch mấy quả nho trên bàn và bất giác mỉm cười … tôi có vấn đề hay không vậy?! … tôi và em đã từng là bạn sao?! … chưa bao giờ nhỉ?! … Hơn ai hết, tôi biết, em chẳng coi tôi là bạn đâu … chưa từng … chưa bao giờ … nhưng nó không giống như tôi … tôi không coi em là bạn … vì trong trái tim tôi, em là người con gái tôi yêu … nhưng còn em?! … tôi không hề muốn nghĩ đến … nhưng … sự thực thì trong trái tim em … tôi – thái tử của đất nước Tokyo này … là kẻ thù của em ... phải không?! … Ran …

“Shinichi nii-chan!” – Tiếng gọi ngọt xớt của đứa em gái lại một lần nữa phá nát đi cái dòng suy nghĩ mông lung của tôi … nhưng lần này chắc tôi phải cảm ơn nó nếu không thì chẳng biết hành động của tôi sau cái mớ lùng bùng nãy giờ trong đầu sẽ là gì nữa …

“Có chuyện gì?!” – Nghĩ là vậy nhưng tôi vẫn nhăn nhó ngẩng đầu lên hỏi bằng một giọng rất khó chịu

“Hihi, thôi mà anh iu ! Làm gì mà giận dữ vậy?!” – Nó liền giở giọng mè nheo

“… Chẳng khác cái gì … Rồi sao, chuyện gì?!” – Tôi lại tiếp tục nhăn mặt, gục đầu xuống bàn … chẳng biết là do tôi buồn ngủ hay làm sao nữa …

“Anh bảo chẳng khác cái gì là thế nào?! Này , đừng có nói em chẳng khác gì mẹ nhá! Còn lâu đi!!!” – Kazuha – đứa em “yêu quái” hơn cả tinh tinh đó của tôi liền nắm cổ áo kéo tôi dậy

“Hờ hờ, anh có nói em chẳng khác gì mẹ đâu, là em tự nhận đấy chứ!” – Tôi cười nhạt rồi lại tiếp tục gục xuống bàn

“Anh muốn gì đây?!” – Nó lại tiếp tục kéo tôi lên … nở một nụ cười rất “dịu dàng”

“Rồi rồi thưa cô, có chuyện gì nói nhanh lên không vào tiệc bây giờ!” – Tôi đành cố nặn ra một nụ cười không thể giả tạo hơn nói với cô em gái … thái tử đấy, nhưng tôi chẳng dám đụng đến Thánh cô này đâu, để nó giận lên thì chỉ có nước xơi chưởng mà nó học được của mấy tay đầu gấu ngoài kinh thành thôi … haizzz, tự dưng để nó ra ngoài làm gì giờ thì … mình ăn đủ …

“Còn nhiều thời gian mà, mà thôi, nè, cô thượng cung vũ hội đó là cô bé ngày xưa của anh đó hả?!” – Kazuha nhẹ nhàng quàng vai tôi hỏi khẽ … nghe giọng mà chỉ muốn đấm cho nó mấy cái …

“Này!” – Tôi gắt lên, đang buồn bực sẵn trong người cô em gái yêu quý này lại còn nhắc đến cái vấn đề mà tôi đã cố gắng không nghĩ đến nữa … nhưng … chẳng hiểu là phản xạ hay ý muốn của tôi mà … ánh mắt tôi lập tức liếc nhìn sang Ran … và tất nhiên cái hành động đó chẳng thể nào qua nổi đôi mắt “bồ câu” của đứa em đang đứng bên cạnh … nhưng cũng chẳng sao, vì tôi biết sớm muộn gì mình cũng phải khai thật ra thôi, nếu không muốn bị đem ra làm bao tải cho cái môn “Vịnh xuân quyền” mà nó khoe vừa học được …

“Hehe, nhìn người ta đắm đuối thế mà còn chối?!”

“…” – Tôi chẳng biết nói gì chỉ khẽ nhăn mặt và thở dài

“Là cô bé đó thật hả anh?!” – Bỗng nhiên nó hạ giọng rồi hỏi nhẹ nhàng … tôi có thể cảm thấy giọng nó phảng phất một nỗi buồn thực sự …

“… Ừ! Em sao vậy?!” – Cuối cùng tôi cũng khẽ gật đầu, dù sao thì tôi với đứa em gái này cũng chẳng có gì là bí mật nữa …

“Em … có sao đâu, chỉ là em hơi lo cho anh thôi … nếu anh định lập thêm một thái tử phi nữa thì … em thấy … chị Shiho có vẻ không vui lắm lúc anh lấy chị Aoko rồi … chị ấy yêu anh thật lòng mà!”

“Anh biết chứ, với lại … anh cũng không có ý định ấy đâu! Yên tâm!” – Tôi mỉm cười với cô em gái

“Này, sao lại không?! Anh thích cô bé đó mà !” – Kazuha vừa nhìn Ran vừa hỏi

“Lý do em không cần biết … và cũng đừng có hỏi nhiều …” – Tôi khẽ mỉm cười rồi đưa mắt nhìn sang Ran …

“… Anh không nói thì thôi, em sẽ tự tìm hiểu! Em mà phải hỏi anh chắc!” – Nó cao giọng nhưng rồi lại lập tức xoay chuyển âm lượng 180 độ “Nhưng mà anh này … nếu để mất đi người mình yêu thật sự thì … anh sẽ không còn cơ hội nữa đâu …” – Nó vừa nói vừa hướng ánh mắt xa xăm, vô định lên phía chân trời xanh thẳm … màu xanh trong đôi mắt nó bây giờ cũng đủ để tôi biết rằng … trái tim đứa em gái của tôi … cuối cùng thì … cũng đã rung động rồi …

“Vậy nhá, lát gặp anh sau, em đi chơi đây!” – Nó vừa nói vừa chạy đi

“Ờ … cái cậu Hattori nào đó chắc cũng thú vị đấy nhỉ?!” – Tôi gọi với theo

“Này! … Sao anh …?!” – Tôi biết ngay là thể nào nó cũng đứng lại và la lên thế này

“Haha! Cái gì anh chẳng biết” – Cố gắng không để ý đến ánh mắt của Ran khi tôi nhắc đến cái tên Hattori, tôi cười lớn nói với Kazuha

“Thế hả?! Cái gì anh cũng biết chứ gì?! Vậy anh làm ơn cho em biết mấy quả nho trên bàn là ai làm nó dập nát như vậy?! Anh làm ơn nói đi, để em còn mách mẹ!” – Nó cười khẩy nhìn tôi

“A … anh chứ ai!” – Tôi cao giọng nói với nó rồi ném mấy quả nho đang vương vãi trên bàn vào đĩa

“Sì! Anh cứ đợi đó tối nay anh ăn đủ với em!” – Nó vừa trừng mắt vừa nguýt tôi một cái rõ dài rồi chạy đi … xa dần … xa dần … và cuối cùng chỉ còn một mình tôi với đám cung nữ xung quanh … … …

… … …

Ánh mắt tôi không thể nào không nhìn sang em … đã cố lắm rồi … nhưng lý trí tôi không thể ngăn nổi đôi mắt này tìm đến hình ảnh của em … đã cố lắm rồi … nhưng những lời gào thét “HÃY QUÊN ĐI!” trong trí óc tôi bây giờ vẫn không thể nào ngăn nổi những hình ảnh và những lời nói của em trước kia chạy qua đầu tôi như một cuộn băng đã được lập trình sẵn …

Tôi lại gục mặt xuống bàn … cố gắng tìm cho mình một giấc ngủ … dù sao thì cũng hơn 1 tiếng nữa mới đến giờ gặp sứ giả Osaka … tôi đến đây sớm chỉ vì muốn nói chuyện với em nhưng giờ thì … tôi biết sẽ chẳng bao giờ có chuyện tôi đến trước mặt em và hỏi những câu hỏi tôi đã nghĩ sẵn từ trước … thậm chí giờ đây … tôi còn chẳng giám nhìn vào mắt em ... tôi sợ phải nhìn cái ánh mắt tím lạnh lùng ấy … tôi thực sự không muốn nghĩ đến những kỉ niệm của 10 năm trước và cái câu nói ấy của em nữa …

Hai đôi mắt của tôi nhắm lại … đúng hơn là tôi bắt chúng phải khép lại … cố gắng chìm vào giấc ngủ …

“Rắc! …”

… … …

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”

… … …

“Bịch …”

… … …

Trắng … màu của một con suối … nhưng cái màu tinh khiết ấy đã bị một màu đỏ thay thế … một màu đỏ pha lẫn chút đen … là màu của máu …

… … …

“Tạm biệt! Đừng nhớ cô bé ấy nữa … vì cô ấy giờ chỉ là một ác quỷ …”

… … …

“Này! Bé Shin, bé Shin!” – Giọng lãnh chúa phu nhân Yukiko vang lên bên tai Shinichi

“M … mẹ?!” – Cậu nhăn mặt “Con đang ngủ mà, sao tự dưng lại gọi con dậy?!” – Nói rồi Shinichi ngồi thẳng dậy và giờ thì … sama nhà ta mới nhận ra mình đang ở đâu và định làm gì

“Vâng thưa thái tử! Cậu mà còn ngủ ở đây nữa thì ê mặt với sứ giả Osaka nhá!” – Lãnh chúa Yusaku cười khẩy nói

“Rồi rồi rồi! Con biết rồi! Thế đến giờ chưa ạ?!” – Shinichi thở dài … khẽ lúc lắc đầu … cậu đang cố gắng xóa đi cái viễn cảnh của giấc mơ vừa nãy …

“Sứ giả Hakuba đang trên đường đến đây rồi! Con liệu mà ăn nói cho tử tế nhá! Tình bang giao của hai nước hầu như đều phụ thuộc vào buổi gặp mặt hôm nay cả đấy!” – Lãnh chúa Yusaku dặn dò đứa con trai đang trong tình trạng “một tay che miệng ngáp còn một tay dụi mắt” của mình

“Vâng vâng, con biết rồi!” – Shinichi đáp củn lủn

“Anh chẳng có lễ phép trên dưới gì cả! Chắc mẹ chiều anh quá nên sinh hư rồi!” – Kazuha chạy đến bên cạnh Shinichi nói

“Em tưởng em thì lễ phép lắm chắc! Nói với anh trai mà như nói với bạn ngoài đường!”

“Anh thì …” – Kazuha đang định đáp trả lại thì quân lính đến báo tin sứ giả Hakuba đã đến nên cuộc đấu khẩu của hai anh em nhà Kudo tạm dừng tại đây (chẳng biết là hai anh em hay là Phạm Tăng và Trương Lương gặp nhau nữa *mà có ai biết 2 ông này hông nhẩy?!* tạm dừng để còn vào nội dung chính nữa … cứ luyên thuyên thế này chẳng biết bao giờ mới xong được cái chap ^^)

… … …

“Lãnh chúa! Để tỏ lòng hiếu khách của người Tokyo, xin lãnh chúa cho phép thần mời sứ giả Hakuba đây và những viên quan đi theo vài chén!” – Trong buổi tiệc bỗng nhiên tướng quân Gin đứng lên nói với Yusaku

“Được thôi, ta rất vui khi tướng quân tỏ lòng hiếu khách như vậy! Tướng quân cứ tự nhiên!” – Lãnh chúa Yusaku vừa nói vừa cười rất tươi ra vẻ hài lòng

Gin liền đứng lên, mang bình rượu đặt sẵn trên bàn đi đến từng bàn rót rượu cho các viên quan Osaka rồi cuối cùng sang chỗ của sứ giả Hakuba mời rượu

Shinichi cảm thấy hơi nghi ngờ khi thường ngày Gin không phải là con người cởi mở như vậy … rồi cậu để ý … có một ánh mắt luôn dõi theo ông ta và tên sứ giả của Osaka … không … phải là 2 mới đúng …

“Shinichi!” – Tiếng gọi của Aoko làm cậu không thể nào quan sát được họ tiếp

Và tất nhiên cậu đã bỏ xót … bỏ xót một chi tiết quan trọng nhất … ánh mắt của họ khi Hakuba uống cốc rượu do Gin đưa … có thể nó chẳng biểu lộ cảm xúc gì … nhưng 2 ánh mắt đó đều có một sự tập trung cao độ … như thể hành động ấy là một mắt xích quan trọng không thể thiếu trong kế hoạch của họ …

“Tối nay anh có rảnh không?! Em cần nói chuyện với anh về việc của … Kuroba …” – Aoko khẽ hỏi Shinichi

“Anh rảnh! …” – Cậu định nói thêm vài điều nữa nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thoáng buồn của cô cậu lại thôi “Xem múa đi! Vui lên nào, gì mà ủ rũ vậy?!”

“… Em vẫn đang xem mà! Shinichi này …”

“SỨ GIẢ!!! SỨ GIẢ!!!” – Tiếng gọi của cô cung nữ hầu trà bên cạnh Hakuba làm cắt đứt câu nói của Aoko

“Sứ giả bị làm sao vậy?” – Lãnh chúa phu nhân Yukiko sốt sắng hỏi … mọi công việc đàn hát đều được tạm dừng … mọi người đều tiến đến xung quanh Hakuba

“Á!” – Sonoko vấp ngã trong lúc đang chạy lại chỗ Hakuba … tay cô gạt phải ly rượu trên bàn của sứ giả làm nó rơi xuống đất và vỡ làm đôi

“Cô đi đứng kiểu gì vậy hả?!” – Ông Agasa quát lên giận dữ “Còn không mau lại đây đưa sứ giả Hakuba về phòng rồi đi gọi thái y!”

“Tiểu nữ xin lỗi … tiểu nữ làm ngay ạ!” – Sonoko cúi người hoảng hốt nói rồi chạy đến phụ giúp các cung nữ khác đưa Hakuba về phòng

“Thượng cung Mori … ở đây không có việc của cô nữa … cô lui ra đi!” – Shiho lên tiếng

“Vâng, thưa thái tử phi!” – Ran cúi người chào lãnh chúa rồi bước ra khỏi đại điện

“Shiho … sao lại … chúng ta còn cần cô ấy mà?!” – Aoko ngạc nhiên hỏi

Mọi người chưa nói hết câu thì Shiho đã ra lệnh cho tất cả người hầu ra ngoài …

“Sứ giả Hakuba bị trúng độc ...”

^^

Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sun Jan 13, 2013 8:44 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ





Chap 13: "Ngươi còn nhớ ta không?!"

“Sứ giả Hakuba bị trúng độc …” – Shiho nói nhỏ

“Trúng độc?!” – Aoko hỏi lại

“Phải! Loại độc này …” – Shiho định nói nhưng bất ngờ dừng lại … mắt cô liếc qua chiếc bình rượu vừa bị vỡ trên mặt đất …

“Loại độc này làm sao hả chị?!” – Kazuha sốt sắng hỏi

“Không có gì đâu …” – Shiho liền mỉm cười lắc đầu … hành động của cô làm Shinichi cảm thấy rất khó hiểu … cậu cũng nhìn về phía bình rượu vỡ trên mặt đất …

“Vụ này giao cho con đấy, Shinichi, đơn giản lắm mà!” – Ông Yusaku nở nụ cười nửa miệng với cậu con trai vẫn còn đang nhăn mặt chẳng hiểu trời trăng gì

“Anh nói vậy là sao?! Hakuba là sứ giả của đất nước Osaka đấy ! Vụ này mà không giải quyết nhanh thì bang giao giữa hai nước sẽ bị ảnh hưởng rất lớn ! » - Lãnh chúa phu nhân nói với ông chồng yêu quý

« Ôi giời, đi thôi ! Kệ nó, coi như rèn luyện trí óc « anh » thái tử tự tin đầy mình này thôi ! Em quan tâm làm gì cơ chứ ! Mà anh còn chưa nói hậu cung không được tham gia vào chính sự nhá ! » - Lãnh chúa vừa lôi người vợ đang mặt nhăn mày nhó đi vừa nói

« Ơ cái anh này hay nhỉ !? » - Yukiko liền giật phắt tay ra *báo hiệu một cuộc chiến ^^* « Sao Shiho được tham gia còn em thì không !? Hay anh yêu con dâu hơn vợ đấy ?! »

« Đúng rồi đấy ! Anh yêu nó hơn em nhiều, giờ mới biết hả ?! Sao kém vậy em ? » - Lãnh chúa Yusaku vừa cười vừa quàng vai Shiho

« Anh … Bé Shin !!!!! » - Không làm gì được, lãnh chúa phu nhân đành quay sang cầu cứu cậu con trai « Bé Shin phải là gì đi chứ ! Vợ con bị cướp rồi kìa !!!! »

« Thôi con lạy mấy má, sứ giả đất nước người ta vừa bị trúng độc mà mình còn ở đó đùa với chả cợt ! Thật hết biết, bố mẹ hết lúc để đùa rồi hả ?! » - Shinichi nhăn mặt nói « Còn bố nữa, lớn bằng nấy rồi còn … » - Vừa nói cậu vừa lắc đầu ngao ngán

« Anh ăn nói với bố mẹ như thế đấy hả ?! Mặc dù bố mẹ có làm gì thì cũng … bla bla bla …» - Aoko trừng mắt với Shinichi và chơi một tràng « kinh phật »

« Em cũng nói rồi mà anh ấy còn nạt lại em nữa … hic ! » - Kazuha giả vờ nhõng nhẽo

« Ê ê … nhà này không có cái kiểu con gái bắt nạt con trai thế nhá ! » - Shinichi cũng không vừa, phản công ngay lập tức

« Aoko và Kazuha nói đúng còn gì Shinichi !? Từ nay con phải ăn nói với bố mẹ cho đàng hoàng nghe chưa !? » - Lãnh chúa Yusaku lên giọng

« À … vâng, đàng hoàng thì đàng hoàng ! » - Shinichi vừa nói vừa nở một nụ cười … không thể nào đểu hơn « … gì nhỉ, con đang định kể chuyện gì cho mẹ mà lại quên mất rồi … » - Shinichi nhăn mặt ra vẻ cố gắng nhớ một chuyện gì đó rất quan trọng, vừa nói cậu vừa nhìn sang vị lãnh chúa vẫn đang rất hồn nhiên chẳng hay gì về kế hoạch của cậu con trai

« Chuyện gì vậy bé Shin !? » - Hành động đó của Shinichi càng làm cho Yukiko tò mò hơn

« Ờ thì … để con nhớ xem nào … khoảng tuần trước thì phải … » - Phát hiện ra đứa con trai đang vừa nói vừa nhìn mình và cái thời điểm Shinichi nhắc đến nên lãnh chúa của chúng ta đã bắt đầu ngờ ngợ … « Con thấy … e hèm … con thấy bố … » - Đang nói đột nhiên có một bàn tay bịt miệng cậu lại … quay lại đằng sau hóa ra thủ phạm là … người bố « iu quý » của mình

« Anh làm cái gì vậy … hay là có tật giật mình đấy ?! » - Lãnh chúa phu nhân lập tức bắt bẻ

« Tật … tật gì đâu ?! » - Yusaku chỉ đành gượng cười và lườm Shinichi một cái rồi thì thầm « Con ơi là con, muốn giết ta hả ?! Cứu ta đi !!! Nếu không ta không cho con ra ngoài hoàng cung vào đợt đi săn sắp tới của hoàng tộc nữa ! » - Lãnh chúa đe dọa chàng thái tử đang ra vẻ đắc chí

« Rồi rồi rồi … thiệt tình … » - Shinichi lẩm bẩm, nói rồi cậu quay sang người mẹ đang mặt nhăn mày nhó của mình bên cạnh « Hì hì, chỉ là tuần trước con thấy … bố … đi … đi *có vẻ việc nói dối hơi khó với anh chàng thì phải ^^* con thấy bố sai người đi mua mấy loại thảo mộc cực kì hiếm … nhưng mà hình như … bố không nói cho mẹ thì phải ?! » - Shinichi đành cố bịa ra một lý do cho chính đáng *thế này mà chính đáng hả anh ?! Trí tưởng tượng của anh phong phú quá nhẩy ?! – Im ngay, ,thik ăn bả hả ?! – Rồi rồi, em im … - Viết thì lo mà viết đi má ! Có đi vào vấn đề chính không thì bảo ?!?! Ta đang có hứng thú với vụ án mà cứ luyên thuyên đi đâu thế hả ?!?!?! – ĐÃ BẢO PHẢI TỪ TỪ MÀ !!!! cái loại thik bắt nạt con nít thế này ! Chỉ khổ chị Ran … - Còn lẩm bẩm nữa hả ?! Có vik tiếp không thì bảo !??! – Có … có mà … em phải viết để con xin được cái link từ má iu dấu chớ hè hè*

« Anh yêu, có chuyện đó hả ?! » - Lãnh chúa phu nhân khẽ mỉm cười với ông chồng

« Đâu … đâu có đâu ! » - Ông Yusaku cười nhạt rồi liếc sang đứa con trai đang cố gắng lắm mới không cười thành tiếng « Xin cậu, cậu bịa chuyện kiểu này thà giết sống tôi còn hơn ! »

« Hờ hờ … Tại bố … »

« Mọi người có thôi đi không ?! Lúc nãy mọi người con bảo sứ giả Hakuba rất quan trọng cho bang giao giữa 2 nước cơ mà ?! Sao bây giờ lại xúm cổ lại cãi nhau thế ! » - Aoko nói, đồng thời chặn họng của Shinichi

« Thông cảm đi Aoko ơi, vào cái nhà này là phải thế thôi … » - Shiho vừa lắc đầu vừa nói

« Ý gì đấy ?! » - Shinichi lườm

« Mùi ám khí bắt đầu bốc rồi đây, lần này liệu chị Shiho có thắng được không nhỉ ?! » Kazuha che miệng cười

‘Mùi …’ – Shinichi lầm bẩm

« Thế nhá, cố mà suy nghĩ đi con yêu, ba đi chơi đây ! »

« Chơi ?! Anh rảnh rỗi nhỉ ?! Chuyện kia em còn chưa làm rõ thì anh đừng hòng đi chơi đâu nhá ! » - Bà Yukiko cười « ngọt ngào »

« … Lại bắt đầu … Ba mẹ … » - Kazuha đang nói dở thì cô khựng lại … vì hành động vừa rồi của Shinichi « Anh đi đâu vậy ?! » - Kazuha liền gọi với theo khi thấy Shinichi kéo Shiho ra ngoài đại điện

… … …

« Thái y ! Thái y ! » - Giọng ông Agasa gọi to trước cửa Thái y viện … theo sau là một đoàn nô tì và một số tướng sĩ trong hoàng cung đang khiêng sứ giả Hakuba … và tất nhiên có cả Sonoko …

« Hiroshi ?! Có chuyện gì vậy ?! Đó chẳng phải là sứ giả của đất nước Osaka sao ?! » - Hajime – thái y giỏi nhất trong cung chạy ra nói vội vã

« Phải, trong buổi tiệc bỗng nhiên sứ giả ngất đi, chẳng hiểu sao nữa ?! » - Ông Agasa nhăn mặt đồng thời lấy tay ra lệnh cho đám cung nữ phía sau đưa sứ giả Hakuba vào phòng bệnh

« Vậy để tôi xem, ông cũng vào trong đi ! » - Hajime nói … ông lộ rõ vẻ lo lắng khi liếc nhìn qua sắc mặt của Hakuba khi nãy

… … …

« Có chuyện gì vậy Shinichi ?! » - Shiho cất tiếng hỏi sau khi bị Shinichi kéo đi vào một góc khuất đằng sau đại điện

« Shiho này … em biết rất rõ về cái loại thuốc độc đúng không ?! » - Shinichi hỏi rất nghiêm túc

« Anh biết rồi còn hỏi làm gì … » - Shiho trả lời nửa vời … đúng với tính cách của cô …

« Lúc nãy em bảo sứ giả Hakuba bị trúng độc phải không ?! Vậy em có biết là do loại thuốc nào gây ra không ?! » - Shinichi lại hỏi

« Thực ra em có nghi ngờ một loại thuốc nhưng mà … không chắc chắn lắm … vì nó rất hiếm không thể tồn tại ở trong cung này được … nhưng nó cũng có thể là một loại thảo mộc có độc … hay anh hỏi Aoko xem … cô ấy biết về thảo mộc rõ hơn em … »

« Ừ … mà Shiho này, khi các cung nữ đưa Hakuba đi qua người anh … anh ngửi thấy được một mùi rất lạ … » - Shinichi nói nhỏ

« Mùi ?! Anh thử tả xem nào ?... » - Shiho có vẻ rất sốt sắng

… … …

« Sứ giả bỗng nhiên ngã xuống sao ?! » - Thái y Hajime quay sang hỏi người cung nữ bên cạnh Hakuba lúc đó

« Vâng ạ … trước đó sứ giả không hề có biểu hiện gì bất thường cả … »

« Dốt cuộc thì sứ giả bị làm sao vậy Hajime ?! » - Ông Agasa sốt sắng hỏi

« Bị trúng độc … điều đó là chắc chắn 100% … nhưng … loại độc này … »

… … …

« Anh ngửi thấy một mùi rất khó chịu … nó vừa hanh hanh … lại nồng nồng … gì nữa nhỉ … rất khó nói … nó giống như là mùi cánh hoa hồng giã nhỏ ra rồi kết hợp với rượu quế vậy … cũng không phải … nó …» - Shinichi cố gắng diễn tả cái mùi mà anh ngửi thấy *đừng ai thử giã hoa hồng rồi trộn với rượu quế nhá, mình bịa đó ^^ thực ra mình không có thiện cảm với cái mùi của rượu quế lắm nên … mới cho nó vào thôi ^^*

« Không thể nào … hoa hồng và rượu quế đều là thứ dùng để chữa bệnh ... mùi của chúng cũng đâu có hăng đến vậy … » - Shiho vừa nghĩ vừa lẩm bẩm

« Anh cũng nghĩ vậy nhưng rõ ràng là có mùi của hoa hồng và rượu quế mà … »

« Hôm nào anh hỏi lại Aoko xem … có thể đúng là một loại thảo mộc có độc nào đó … » - Shiho mỉm cười

« … » - Shinichi không nói gì, anh chỉ khẽ gật đầu

… … …

« Loại độc này làm sao cơ ?! » - Ông Agasa sốt sắng hỏi

« Tôi thật sự không biết nó là loại độc gì … tôi học về thuốc và thảo mộc hay tất cả các loại cây có độc ngay từ khi còn nhỏ … nhưng chưa bao giờ tôi gặp một loại thuốc như thế này … » - Câu nói của Hajime làm những người ở đó không khỏi ngạc nhiên … trừ một người con gái … cô chỉ khẽ mỉm cười … dường như đối với cô … đó là một điều hiển nhiên …

‘Các ngươi thật hồ đồ …’ – Đâu đó trong căn phòng này vang lên một tiếng nói … nhưng không ai nghe thấy … không … nó không hẳn là một tiếng nói … nó giống như một tiếng gầm của loài động vật …

‘Loài người các ngươi cũng chỉ đến vậy thôi sao ?! Ta thật thất vọng !’– Tiếng nói đó lại vang lên lần nữa … nhưng dường như nó không hề có âm vang trong không khí … nó chỉ như một cơn gió thoảng qua … và cũng chẳng ai nghe rõ …

« Hajime, ông hãy cố gắng nghĩ lại xem … tin mạng của người này rất quan trọng … chắc ông cũng biết chứ ?! » - Ông Agasa cố nài nỉ

« Tất nhiên là tôi biết rõ … nhưng thật sự thì … tôi không thể làm gì được … có nhớ ra bây giờ thì cũng vô ích thôi … ông hãy nhìn sắc mặt của người này đi … thực sự thì … có biết cách giải độc bây giờ thì cũng rất khó mà cứu được tính mạng … » - Ông Hajime cúi đầu, tự thấy xấu hổ với chính bản thân mình

« … » - Chẳng biết làm gì ông Agasa đành thở dài

‘Sắc mặt đó …’ – Sau khi nghe vị thái y kia nói xong, Sonoko lẩm bẩm, cô liếc nhìn gương mặt của Hakuba … mặt cô chợt nhăn lại … cô cảm thấy rất khó hiểu …

« Thái y, thái tử phi Miyano đến ! » - Một người cung nữ chạy vào bẩm bảo

… … …

« Heiji ! » - Tôi gọi to tên cậu … phải … trừ anh trai và bố thì cậu là người con trai đầu tiên tôi gọi tên …

“Công chúa của tôi ơi! Cô không muốn tôi sống nữa hả?! Dám gọi như thế trước mặt người khác … cô thì không sao, chứ tôi thì … cô tưởng ai cũng như cô … muốn làm gì thì làm hả?!” – Tôi biết ngay là thể nào anh cũng mắng tôi như vậy … đúng ra thì có lẽ tôi nên cảm thấy khó chịu và vặc lại ngay lập tức chứ nhỉ?! Với một cô công chúa bướng bỉnh như tôi chẳng lẽ lại đi cam chịu những lời không có trên dưới này …

Nhưng tôi thực sự không hiểu …

Tôi không hiểu tại sao khi anh gọi tôi là “công chúa của tôi” thì tôi cảm thấy thật sự rất vui … tại sao tôi không thể làm gì được anh ngay cả khi tôi chỉ muốn đấm anh vài cái … tại sao … tôi lại trở nên rất dịu dàng trước mặt anh … không … không phải tôi trở nên mà là tôi muốn như vậy … tôi muốn là một người con gái thực sự khi bên cạnh anh …

Tại sao?! …

“Ơ thì …” – Tôi bỗng nhiên lúng túng đến kì lạ …

“Sao nào?! Cô lại muốn ra khỏi cung hả?! Vậy thì cô cứ đi nhá, nhưng nói trước, tôi không bao che cho cô được nữa đâu! Bao che cho cô để rồi lại phải đi bám gót cô để bảo vệ nàng công chúa vốn đã “đầu gấu” chẳng kém ai này hả?!” – Heiji nói khích

“Ơ không tớ … tớ đã nói cậu được gọi tớ là Kazuha và xưng hô như bạn bè rồi mà?!” – Tôi chỉ khẽ nói … tôi đang rất … rất cố kiềm chế để không xông vào cho tên Heiji đó mấy ngón võ Vịnh xuân quyền

“…” – Có vẻ như hắn ta hơi khựng người lại thì phải … thôi vậy, vào vấn đề chính thôi

“Heiji này … cái khăn hôm trước … cậu thêu xong cho tớ chưa?!” – Tôi nhẹ nhàng nói *nghe nổi cả da gà lên rồi chị Kaz ơi … - Cái gì đấy?! Muốn ăn đập hả em?! – À … không ^^ Thì ra vẫn giữ bản tính cũ … cứ tưởng … chị thay đổi chắc cả thiên hạ được nhờ quá … - Ăn đập chưa đủ hả em?! – Không không em đi đây … anh chị cứ tự nhiên nhá … đúng là anh em … chẳng khác gì nhau*

“Này …” – Heiji rút cái khăn từ túi áo đưa cho tôi “Đây không khéo tay lắm … nhưng chắc cũng không đến nỗi nào …”

“Ừ … đẹp mà” – Tôi mỉm cười rồi nhìn xuống hoa văn mà Heiji vừa thêu …

… … …

“Sao vậy?! Tệ đến thế à?!” – Heiji gọi khi thấy tôi không nói gì …

“K … Không … đẹp lắm …” – Tôi khẽ mỉm cười “Thế nhá, tớ có việc bận rồi, tạm biệt …” – Nói rồi tôi chạy đi …

“Ê NÀY!” – Hắn gọi với lên

“Gì ?!” – Tôi đứng lại la to, không dám quay lại …

Không … dừng … dừng lại đi …

Tôi cảm thấy … anh đang tiến lại gần đây …

Đừng lại đây … xin đấy … xin cậu … đừng lại đây …

“CÓ CHUYỆN GÌ, NÓI NHANH LÊN ĐỂ TÔI CÒN ĐI!!!” – Tôi cố gắng hét to lên để ngăn bước chân của anh …

“Đúng rồi …” – Anh dừng lại và nói nhỏ …

“Hả …” – tôi chẳng hiểu anh định nói cái gì …

“Phải như vậy chứ … phải như vậy mới là Kazuha mà tôi quen chứ … tôi … không … tớ không thích cậu ra vẻ dịu dàng như lúc nãy đâu …” – Anh từ tốn nói …

Anh có biết không?! Anh còn quan tâm tôi làm gì nữa?! Tại sao khi tôi cần anh thì anh lại lạnh lùng như vậy?! … Tại sao khi tôi hiểu rằng … khi tôi biết rằng … tôi và anh tốt nhất dừng lại ở đây … thì anh lại quan tâm tôi như vậy?! …

Tôi chẳng nói gì … tôi cũng chẳng biết mình nên làm gì … tôi chỉ biết ngay lúc đó … đôi chân tôi đã cất bước … cất bước rất nhanh … đúng hơn thì tôi đang chạy … tôi chỉ biết những cơn gió tạt vào mặt tôi … lạnh … tôi có cảm giác rất lạnh … có phải là trên gò má của tôi bây giờ đang chưa đựng những giọt nước ?! … có lẽ … nó là nước mắt … tôi cũng không hiểu tại sao … nó cứ chảy ra … chảy hoài … chảy mãi … tôi đã lau … chắc chắn tôi đã lau mà … tại sao nó vẫn không dừng lại …

“Kazuha ?!” – Tôi giật mình vì một tiếng gọi vang lên phía trước …

“A … anh …”

… … …

“Thái tử phi, sao người lại đến đây?!” – Thái y Hajime cúi đầu chào Shiho và hỏi

“Cho Hakuba uống cái này, nó sẽ làm tăng sức đề kháng và tính mạng của sứ giả sẽ tạm thời không nguy hiểm … ông hãy nghiên cứu về thuốc giải trong thời gian này rõ chưa?” – Shiho ra lệnh

“Vâng, thái tử phi, thần làm ngay đây ạ!” – Nói rồi Hajime đổ lọ thuốc mà Shiho vừa mang đến và miệng sứ giả Hakuba

“Được rồi, mọi người ra ngoài đi … ta muốn ở đây một mình với sứ giả … ta muốn nghiên cứu kĩ hơn về loại độc dược này!” – Shiho tiếp tục nói

“Bằng cách nào thưa thái tử phi!?” – Ông Agasa hỏi

“Ta tự có cách của ta, các ngươi ra ngoài đi, nếu không có lệnh của ta không ai được vào, rõ chưa?!”

“Vâng!” – Nói rồi tất cả mọi người đều ra ngoài để lại trong phòng mình Hakuba và Shiho …

… … …

“Tỉnh rồi à, ngài sứ giả?!” – Shiho hỏi khi thấy ánh mắt Hakuba khẽ động đậy

“T…Thái tử phi … Miyano?!” – Hakuba lấy tay rụi mắt … anh định ngồi dậy … nhưng toàn thân anh tê cứng … không thể di chuyển

“Phải! Ngươi cảm thấy thế nào rồi?!” – Shiho hỏi khẽ

“Tại sao người lại đến đây?!” – Hakuba nhăn mặt

“Ngươi còn nhớ ta không ?! …”


Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sun Jan 13, 2013 8:46 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ





Chap 14:

“Ngươi còn nhớ ta không ?! …” – Shiho cất tiếng hỏi nhỏ

« Thần và thái tử phi đã từng quen nhau sao ?! » - Tôi trả lời

Tôi biết … lúc đó tôi đã hơi mỉm cười … một nụ cười nhẹ thôi … nhưng chắc chắn vành môi tôi đã chuyển động và tạo thành một vệt cong trên khóe miệng … Tôi không biết tại sao lại như vậy ... tôi hiểu rằng … tôi đang nói dối … tôi hiểu rằng … tôi không hề muốn cô nhớ lại cái quá khứ giữa chúng tôi … tôi hiểu rằng … tôi muốn cô quên đi … quên đi khoảng thời gian rất ngắn ấy … nhưng tâm trí của tôi biết … tôi vẫn còn nhớ cô …

« … » - Cô không hề trả lời tôi, hành động sau đó của cô chỉ là nở một nụ cười với tôi rồi đừng lên bước ra phía cửa

« Khoan đã … » - Ai vừa nói vậy ?! … Âm thanh này tôi nghe rất quen thuộc … nó phát ra khi cô định mở cửa … nó khiến cô quay người lại … và … cô nhìn tôi chằm chằm … tại sao ?! tôi đâu có gọi cô …

« Thái tử phi … » - Cái giọng nói đó lại vang lên … tôi thực sự không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra … rõ ràng trong căn phòng này không hề có ai khác ngoài tôi và cô … « Người … có thực sự yêu Thái tử không ?! »

Tôi không biết ai đang hỏi … nhưng hắn thật điên dồ … chẳng lẽ hắn không biết tính cách của cô sao … chắc chắn hắn đã chán sống rồi …

Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra … tại sao ?! … tại sao đôi mắt tôi lại dán chặt vào khóe môi của cô … dường như chính tôi mới là người mong đợi câu trả lời này …

« Tại sao ngươi lại hỏi vậy ?! »

Cô đã trả lời … nhưng cái câu trả lời này có lẽ không đúng ý hắn … và cũng không hề đúng với mong muốn của tôi … tôi rất muốn cất tiếng nói với cô vài câu … nhưng cái tiếng nói ấy lại bất chợt vang lên một lần nữa …

« Tôi chỉ muốn biết … vậy thôi ! » - Tên này chắc chắn muốn ăn đập thật rồi … tôi không hiểu hắn nghĩ gì mà dám đùa với cọp …

« Vậy ta cũng không muốn nói cho người biết, được chứ ?! » - Cô cười khẩy nói … rồi lấy tay kéo cánh cửa phía sau lưng để bước ra ngoài … tôi muốn níu kéo … nhưng tôi không còn sức … tôi muốn gọi tên cô … nhưng tôi lại nhìn thấy em … … …

Không … không phải em … hình ảnh đó đơn giản chỉ là ảo giác của tôi mà thôi … một ảo giác không ngày nào tôi không nhìn thấy … một ảo giác luôn xuất hiện trong những giấc mơ của tôi … giấc mơ ư ?! không … có lẽ tôi gọi nó là ác mộng thì chính xác hơn … nó luôn xuất hiện cùng với những cánh hoa rẻ quạt phía sau … nhưng rồi nó lại biến mất … như một cơn gió vô tri … dù níu kéo như thế nào … thì nó vẫn sẽ bay đến một chân trời khác … và có lẽ … không bao giờ quay trở lại …

Nhưng tại sao … cái ảo giác này … không hề biến mất ?! … Tôi đã nhìn nó và chắc chắn nó cũng đã nhìn tôi … chẳng lẽ … là em thật sao ?! … Chẳng lẽ em đã nhận cái nhiệm vụ điên khùng đó rồi sao ?! … Đôi mắt nâu ấy nhìn tôi chẳng hề có cảm xúc … ánh mắt màu hạt dẻ ấy nhìn tôi như một người xa lạ chưa hề quen biết … tất cả chỉ đơn giản là nhìn … chẳng lẽ … em đã thực sự trở thành một sát thủ ?! … tâm hồn em đã không còn mang màu sắc của bông hoa rẻ quạt nữa rồi sao ?! … Sonoko …

Tôi đã cố gắng không nhìn … tôi đã cố gắng không để ý đến chiếc trâm hoa rẻ quạt mà em cái trên đầu … nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể không quan tâm đến nó …

Tôi có thể trách em không !? Khi em không hề quan tâm đến tôi !? … Tôi có thể trách em không … khi em đã trở thành một sát thủ ?! … Tôi có thể trách em không ?! … Khi chẳng phải tâm hồn này của em do chính tôi « ban tặng » hay sao ?! …

Gương mặt của em khuất dần sau cánh cửa đang từ từ đóng lại …

« NÀY ! » - Tiếng nói đó lại vang lên … không hình như cái tên bí ẩn ấy đang la lên thì phải … nhưng tại sao ?! … tất cả những gì hắn nói … đều đúng ý tôi đến vậy ?! ...

Đau … lồng ngực tôi nhói lên từng cơn … đau đớn đến tột độ … rồi một thứ chất lỏng gì đó chảy ra từ miệng tôi … nó màu đỏ … pha lẫn chút sắc đen … tôi hoàn toàn không còn sức lực … đôi mắt tôi dần khép lại …

Có lẽ … nó khép lại để hình ảnh tôi biến mắt khỏi cuộc đời em …

Có lẽ … nó khép lại để đưa những kí ức trở về bên tôi …

« Sứ giả ! Sứ giả Hakuba?! Thái y … mau lại đây! » - Xung quanh tôi chỉ là một mớ âm thanh hỗn loạn và những hình ảnh đã mờ đi … chẳng rõ hình thù gì nữa …

Tôi có nên buông xuôi không ?! … Buông xuôi để rời xa cái thế giới loài người hỗn tạp này …

Nếu tôi ra đi … em có đau không ?! … Sonoko ?! …

Nhìn ánh mắt em bây giờ … có lẽ tôi cũng chẳng cần hỏi nữa … cái màu hạt dẻ đó nhìn tôi chẳng chút cảm xúc … nó khác … rất khác với cái màu mà tôi đã từng yêu thương … đã từng mong nhớ …

« Sứ giả ?! … » - Chẳng phải vẫn có người đang gọi tôi sao ?! … Chẳng phải vẫn có người níu kéo tôi ở lại sao ?! … Đó … có phải là cô không ?! … Miyano Shiho ?! … Chẳng hiểu tại sao … tôi lại thấy vui vì điều đó … tôi biết … nó không đơn giản chỉ vì cô là người duy nhất gọi tôi khi tôi chìm vào « giấc ngủ » có thể kéo dài mãi mãi này … tôi biết … tôi vẫn có một cảm giác rất lạ khi nhìn thấy cô … tôi biết … tôi biết tất cả những điều đó … nhưng biết rồi thì sao ?! … đôi mắt tôi vẫn khép lại … cái thứ chất lỏng màu đỏ đó vẫn tiếp tục chảy ra … mệt mỏi … đau đớn … cả thể xác lẫn tinh thần … tôi không thể chịu đựng nổi nữa … tại sao ?! giờ đây tôi lại trở nên yếu đuối như vậy ?! … có phải cái vỏ áo cứng rắn … mạnh mẽ của tôi … chỉ tồn tại khi tôi vẫn còn niềm hi vọng về tình cảm của em không ?! …

« Lúc nãy ta và sứ giả vẫn đang nói chuyện bình thường mà … tại sao giờ lại thế này … » - Giọng Shiho vang lên bên tai tôi …

Tôi vẫn không hiểu … từ nãy giờ … tôi và cô vẫn nói chuyện ư ?! … không hề … rõ ràng là người đàn ông bí ẩn đó … Có lẽ nào ?! … tất cả câu nói đó đều do tôi nói ra không ?! …

Đôi mắt tôi khép chặt lại … đã cố … tôi đã cố lắm rồi … nhưng vẫn không thể nào mở nó ra được … … … thôi vậy … từ bỏ thôi … dù sao nhân gian này cũng không phải nơi tôi thực sự thuộc về … vì tôi đâu phải là một con người …

… … …

« Saguru … cháu không phải là người … dòng tộc ta đều là Rồng … LONG TỘC ! Cháu hiểu không ?! »

… … …

“Saguru … cháu là một con rồng … cháu không thể có tình cảm với loài người cặn bã này được! … Cháu biết không?! … Vì những con người gớm giếc kia mà loài Rồng chúng ta đã chết đi quá nửa! Viên ngọc Phong thần quý giá của Long tộc cũng bị cướp mất!Và … cả người phụ nữ mà ta yêu nhất … Samuka ta đã thề rằng sẽ chiếm toàn bộ nhân gian này để trả thù cho dòng tộc! …”

… … …

“HAKUBA SAGURU! CHÁU NGHE KĨ ĐÂY! CHÁU PHẢI KHẮC SÂU MỐI HẬN NÀY VÀO TIM VÀ KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC PHÉP QUÊN! KHÔNG BAO GIỜ!”

… … …

“Em … cũng rất thích anh …”

… … …

“Anh không muốn nghe câu nói đó …”

… … …

“T… Tại sao?! Anh … không thích em nữa à?!”

… … …

“Tại sao!?”

… … …

“Hãy quên anh và tất cả những ngày tháng trước đây nhé, anh cũng không nhớ em đâu …”

… … …

“Nếu … anh đã bước đi … em sẽ không bao giờ giữ lại … nhưng có thể nói cho em biết được không?! Cây hoa này … là rẻ quạt phải không?!”

… … …

Tại sao!? … những câu nói đó … những hình ảnh đó … luôn chạy trong đầu tôi mỗi khi tôi nhắm mắt … 5 năm rồi … từ khi tôi nói những câu đó với em … 5 năm rồi … từ khi tôi biết mình không phải là một con người … và cũng 5 năm rồi … từ khi … lòng thù hận của tôi với loài người bắt đầu xuất hiện …

Dường như … hoạt động nhắm mắt của tôi luôn là một công tắc được mặc định sẵn để cuốn băng đó bắt đầu quay …

Tại sao?! … Tôi đã chán ngấy những hình ảnh này rồi … tôi thực sự không muốn nhìn lại nó nữa … nhưng … nó vẫn cứ bám lấy tôi … có lẽ … cách duy nhất để xóa nó trí óc tôi là … xóa đi chính bản thân tôi trong nhân gian này …

… … …

Shiho bước đi trên cây cầu Uyên ương bắc qua con sông Teimizu … cô đã nhìn thấy Aoko khóc ở nơi này … cô đã nhìn thấy gương mặt cay đắng của Shinichi cũng chính nơi đây … chẳng lẽ …giờ lại đến lượt cô sao?! …

Nhưng họ còn có cái lạnh … còn có những bông tuyết trắng xung quanh an ủi … Còn cô?! … cô có cái gì ngoài ánh nắng chang chang đang chiếu xuống nhân gian … hay?! … nỗi buồn của cô không bằng họ … hay … thiên nhiên không hề thương xót cho cô ?! …

Cô biết …

Cô buồn … nhưng cô không muốn khóc … có một nỗi đau nào đó nhen nhói trong trái tim cô … nhưng cô không muốn thừa nhận …

Cô hiểu …

Cô luôn mặc định rằng … nụ cười thực sự đầu tiên của cô dành cho Shinichi … nhưng … nó mãi mãi không phải là sự thật …

… … …

“Chị … chị Akemi … Chị!! Chị ơi!!!! Chị tỉnh lại đi!!! Chị làm sao vậy … chị ơi!!!! CHỊ!!!! Chị mà không tỉnh lại là em không chơi với chị nữa đâu! Chị ơi! Chị!” – Tiếng một đứa bé gái vang lên trong một khu rừng vắng của đất nước Osaka …

“S … Shiho …” – Giọng người con gái đó thều thào đáp lại … có lẽ cô đã cố gắng lấy hết sức lực mới cất được tiếng nói …

“Chị … chị không sao đấy chứ?!” - Cô bé mang tên Miyano Shiho đó lại cất tiếng hỏi … giọng cô như nghẹn lại vì những giọt nước mắt đang rơi trên hai gò má …

Tại sao cô lại khóc?! … Vì cô sợ màn đêm đen tối vây quanh ?! Không … cô chỉ sợ khi bên cạnh cô không còn người chị này mà thôi … Vì cô sợ những cơn gió đang gào thét bên tai?! … Không hề … cô chỉ sợ khi cô không còn vòng tay che chở của người chị mà thôi … Vì cô sợ cái lạnh … cái băng giá xung quanh?! … Chưa bao giờ cô sợ những cái đó … nhưng cô không sợ vì cô luôn có một người chị sẵn sàng lấy thân mình sưởi ấm cho cô … Hay vì cô sợ cái mùi quanh đó … mùi tanh của máu?! … Phải … đúng là cô sợ nó đấy … nhưng cô sợ nó không đơn giản chỉ vì nó là mùi máu … cô sợ nó … vì nó là máu của chị cô … Miyano Akemi …

“Shiho … chị đã sai … thực sự sai rồi …” – Những tiếng nói khó nhọc của Akemi lại vang lên … cô cố gắng đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt của người em gái trước mặt … “Shiho … em nghe đây! Rời khỏi nơi này … tốt nhất hãy đi đến đất nước Tokyo và sống ở đó … không được quay về đây! Em không được phép, em hiểu chứ … Shiho ...” – Những dòng máu đỏ cứ theo từng lời nói của cô mà chảy ra từ khóe miệng … chiếc váy trắng của cô và cái thân cây mà cô đang dựa vào đã nhuốm đầy máu đỏ …

“Tại sao cơ chứ … em … em …” – Shiho chỉ biết nấc lên từng tiếng khi nhìn thấy những vết thương trên cơ thể chị mình …

“Vì … em mà quay trở lại nơi này thì … nếu chị có chết … hồn vía cũng không siêu thoát được đâu em yêu ạ …” – Akemi vừa nói vừa khẽ mỉm cười … “Em đã nghe rõ chưa?! Không được quay về nơi đây … không bao giờ được trở lại …”

“Không … chị sẽ không chết đâu! Chị Akemi …” – Những giọt nước mắt không ngừng tuôn trào trên gương mặt của Shiho …

Những giọt nước mắt này … và những giọt máu ấy … cái gì nhiều hơn?! …

“Ngốc lắm … con người ai chẳng phải chết … sớm hay muộn cũng như nhau cả thôi … có khác cũng chỉ là những tâm nguyện chưa hoàn thành trên cái thế gian này …” – Ánh mắt Akemi hướng đến một chân trời vô định trước mặt …

Đôi tay cô từ từ buông xuống … đôi mắt màu trời của cô dần dần khép lại … nó khép lại để xóa đi một mảng tâm hồn mang cái màu xanh biếc ấy của cô ư!? … Không … cái mảng tâm hồn đó đã bị xóa đi từ lâu lắm rồi … phải … do chính cô … chính cô đã xóa nó đi khỏi cuộc đời mình … vì cô đã gặp anh … người cô yêu nhất … Akai Shuiichi … nhưng anh có biết không?! … anh cũng chính là người cô căm hận nhất … Anh có yêu cô không?! … Có lẽ không đâu … anh làm sao có thể có tình cảm với một người con gái mà chính anh vừa xuống tay sát hại …

Tiếng gọi … tiếng khóc của đứa em … tiếng thét của gió … tiếng xào xạc ngày một to của lá cây … dường như tất cả đều muốn cô sống dậy … dường như tự nhiên đang lên tiếng ủng hộ cô … nhưng rồi … những âm thanh đó … nhỏ dần … nhỏ dần … rồi biến mất hoàn toàn … cô chẳng còn nghe thấy gì nữa … Tại sao?! … Họ không níu kéo cô nữa ư?! … Họ không muốn cô sống nữa ư?! … Hay … là cô đã ra đi thật sự rồi ?! …

... … …

“Anh … xin lỗi … Akemi …” – Giọng nói của một chàng trai vàng lên gần đó … anh đứng lặng im nhìn họ … nhìn người con gái anh yêu nhất nằm trong vũng máu … vũng máu do chính anh “tạo nên” … nhìn một đứa bé quằn quại trong nước mắt đang cố gắng lay gọi người chị đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng của mình … tay anh nắm chặt ... cơ thể anh run lên từng đợt … “Đừng trách anh … là do chính em tạo nên mà thôi … là vì em đã lựa chọn cái nhân gian này mà thôi … là vì em đã quay lưng lại với Long tộc mà thôi … hãy yên nghỉ nhé em … Akemi …”

Anh quay lưng bước đi … từng bước chậm rãi nhưng rất cương quyết …

Anh có thể đau … nhưng anh không hối tiếc …

Trái tim anh có thể nát … nhưng anh không ân hận …

Em có thể ra đi … nhưng tình cảm của anh dành cho em sẽ không bao giờ thay đổi …


… … …

Tôi bước đi trên cánh đồng lúa thơm mùi bông chín … bước đi trong buổi chiều hoàng hôn trải đầy màu máu … và … bước đi với một con tim đã chẳng còn nguyên vẹn …

Tôi muốn chạy … nhưng đôi chân của tôi chỉ con sức để mà cất bước … tôi muốn khóc … nhưng khốn thay … tôi là một đứa con trai … cái thứ sĩ diện hão này không cho phép tôi được rơi nước mắt vì bất cứ điều gì …

Tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại đi ra đây nữa … tôi cứ đi … đi mãi … và cuối cùng thì cảm nhận được cái mùi hương dịu nhẹ này … có phải tôi muốn tìm lại một Sonoko khi chưa vào hoàng cung Osaka?! … có phải … tôi muốn tìm lại một màu hạt dẻ chưa vương nỗi buồn và thù hận?! … Ánh mắt tôi cố gắng tìm kiếm từng đồng ruộng ... nhưng … tìm để làm gì?! Khi tôi là người rõ hơn ai hết … sẽ chẳng bao giờ tìm thấy … Phải … tôi hiểu rõ … cái hành động của tôi bây giờ chẳng mang đến ích lợi gì cả … cũng chẳng làm tâm trạng tôi khá hơn được tí nào … nhưng … tại sao?! … Tôi vẫn cứ tìm … dù biết là vô vọng …

“Ơ …” – Ánh mắt tôi bắt gặp một cô bé gái khoảng chừng 10, 11 tuổi nằm bên vệ đường … tôi liền chạy lại nâng cô bé lên …

Tôi khựng lại vài giây khi nhìn thấy ánh mắt của cô … nó vẫn mở … mở rất to … màu xám … nó nhìn chằm chằm vào không gian trước mặt rồi như nhận ra có người đang bế mình lên … nó lại đảo về phía tôi … khẽ nheo lại … nhưng rồi ngay lập tức lại nhìn đi nơi khác …

Tim tôi hơi thắt lại khi nhìn cái màu xám ấy … nó ảm đạm … nó lơ đễnh … nó mang một nỗi buồn vô định … và nó pha chút lạnh lùng … cái màu xám này rất giống với đôi mắt nâu của em … Sonoko ạ … Tôi để cô bé dựa vào gốc cây gần đó rồi ngồi xuống bên cạnh …

Cô ngồi yên chẳng biểu lộ cảm xúc gì … chẳng phản đối cũng chẳng cảm ơn … định mở miệng hỏi cô vài câu nhưng rồi lại thôi … vì tôi chẳng biết phải hỏi gì cả … tôi hết nhìn về phía mà cô đang mải mê nhìn ngắm, thỉnh thoảng lại khẽ mỉm cười rồi lại nhìn về phía cô … tôi chịu … chẳng biết cô đang nhìn gì nữa …

Tôi thở dài rồi dựa vào gốc cây ... chẳng biết do thói quen hay phản xạ … đôi mắt tôi cũng hướng về cái phía xa xăm … vô định trước mặt …

Đỏ … chỉ có sắc đỏ mà thôi … màu hoàng hôn … màu của máu đang bao trùm lấy cả một vùng chân trời phía trước … tôi khẽ mỉm cười … thì ra cô đang ngắm hoàng hôn … nó đẹp đến vậy sao?! … nó đẹp đến nỗi một cô gái như cô phải ngước nhìn … nhìn mãi mà không thấy chán sao?! … hay ở đó còn có gì khác?! …


Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sun Jan 13, 2013 8:47 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ





Chap 15:

Tôi lại cố gắng nhìn thật kĩ một lần nữa … nhưng cũng chỉ là hoàng hôn …

… … …

Thôi kệ vậy, chẳng quan tâm … tôi thả lỏng mình … để ánh mắt trôi theo những đám mây nhuộm sắc đỏ của hoàng hôn … rồi bất chợt, hình ảnh một cô bé cầm bông hoa rẻ quạt hiện lên giữa những đám mây đó … tôi khẽ nheo mắt, lắc mạnh đầu để xua đi cái hình ảnh ấy … nhưng rồi nó lại xuất hiện một lần nữa … vẫn mái tóc nâu mềm mượt ấy … vẫn cái màu hạt dẻ buồn bã pha chút lạnh lùng ấy … Sonoko? … là em ư? …

Tôi mải ngắm nhìn một thứ mà hơn ai hết, tôi biết nó chỉ là ảo ảnh … tôi cứ nhìn mãi … ngắm mãi để rồi quên đi một ánh mắt xám đang dõi theo tôi từ nãy giờ …

“Này …”

Một tiếng nói cất lên khẽ khàng nhưng dứt khoát … tôi hơi giật mình và cái ảo ảnh đó biến mất …

“Nhìn gì mà chăm chú thế? …”

Tôi quay sang phía cô bé đang nằm bên cạnh … và nhận ra ánh mắt mà cô ta nhìn tôi đầy sự khinh bỉ …

“Sao cô phải nhìn tôi như thế? Câu đó đáng ra phải để tôi hỏi cô mới đúng!” – Tôi đáp lại



Cô ta chẳng nói gì … đưa tay nhặt vài chiếc lá khô rơi trên mặt đất … nắm chặt trong lòng bàn tay rồi ngước lên nhìn tôi … màu xám ấy lại quay về với vẻ buồn bã, ảm đạm như trước …

« Thế anh có muốn biết tôi đang nhìn cái gì không ? »

Cô bé ấy nói mà chẳng biểu lộ bất cứ cảm xúc nào …

« Không cần, vì tôi có thể đoán được một phần nào đó … »

Tôi hướng ánh mắt về phía những áng mây … cố tìm lại cái ảo ảnh ấy … nhưng những thứ đáp trả lại tôi chỉ là bầu trời đang tối dần …

« Đừng cố tìm kiếm vô ích … một khi đã tan biến thì sẽ không bao giờ tìm lại được đâu … »

Cô bé khẽ nói nhỏ như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi … tôi khẽ nhăn mặt …

« Sao, tôi nói không đúng à ? Anh đang cố tìm lại một bóng hình mình vừa nhìn thấy ở những đám mây kia … hình ảnh đó có thể là của người anh yêu … của người anh hận … cũng có thể của một người chỉ xuất hiện trong cuộc đời anh vài giây rồi biến mất … nhưng tôi chắc chắn, người đó chiếm một vị trí rất quan trọng trong trái tim anh!”

Vừa nói cô bé vừa khẽ thở dài … cô nhìn tôi … màu xám ấy soáy sâu vào mắt tôi như để đọc tất cả suy nghĩ của tôi vậy … đôi chân mày khẽ nhướn lên đầy vẻ khiêu khích …

“Đúng, cô nói đúng! Giờ thì làm ơn nói cho tôi cô là ai và tại sao lại nằm ở đây?” – Tôi nghiêm giọng hỏi

“Anh biết để làm gì?!”

“Thì giúp cô chứ làm gì?! Cô đừng làm tôi tức lên, cái ánh mắt đó của cô tôi nhìn đủ rồi!” – Tôi bực mình quát

“Giúp?”

Cô hỏi một cách thản nhiên … đôi môi hơi cong về một phía … nhìn cô bây giờ như một thiếu nữ chững chạc đầy mưu mô chứ không còn là một cô bé ẩn chứa đầy màu buồn trước kia nữa …

“Thật lấy làm vinh hạnh khi được sứ giả của đất nước Osaka giúp đỡ đấy!” – Cô nói

“Sao … sao cô biết tôi?”

“Anh thử đoán xem!”

“Được rồi, được rồi, tôi chịu cô rồi đấy! Mà … cô không phải người Osaka à?”

“... Sao anh lại nghĩ vậy?”

“Cô cũng đoán xem!” – Tôi cười … và chính tôi cũng không thể hiểu tâm trạng của mình bây giờ là gì nữa …

Mắt cô hơi nhắm lại … khẽ thở dài … một luồng gió mạnh thổi qua làm cát bụi và những chiếc lá cây trên mặt đất bay tứ tung … tôi quay đầu về phía sau để tránh bụi … nhưng cô vẫn ngồi yên lặng … điềm tĩnh nhìn cơn gió và những hạt bụi lở lửng trong không trung … cô xoay xoay chiếc lá khô trước mặt …

“Đang nghĩ cái gì vậy?” – Tôi cất tiếng hỏi

“Anh thật sự muốn biết sao?”

… chẳng nói gì, tôi khẽ gật đầu …

“Tôi đang nghĩ đến một người … một người con gái luôn tỏ ra mạnh mẽ … vững vàng, đôi lúc lạnh lùng … một con người luôn muốn biến chính mình thành ác quỷ … nhưng người ấy không biết rằng tâm hồn họ không thể nào xóa đi được hình ảnh của một thiên thần … dù cho thiên thần ấy không hề có cánh …”

Cô vừa nói vừa áp sát mặt mình vào đầu gối … đôi mắt khẽ nhắm lại như muốn chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng của đời người …

“Cô đang nói chính mình đấy à …”

“Cũng có thể … nhưng tôi chưa chết, còn người đó thì chết rồi …”

… … …

Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng … những cơn gió ngừng thổi … những chiếc lá cây ngừng xào xạc … cát bụi và lá khô cũng nằm im lìm trên mặt đất … mọi vật như đang tưởng niệm người con gái mà cô vừa nhắc đến …

“Còn anh? … Anh đang nghĩ về ai?”

“… Tôi ư? ... tôi đang nghĩ về nàng tiên rẻ quạt …”

“Hả?” – cô nhăn mặt nhìn tôi …

“Có gì ngạc nhiên đâu … mà … tôi có thể biết tên cô được không?”

“Miyano … Shiho!”

Ánh mắt xám của cô lại hướng lên bầu trời kia … tôi cũng chẳng hỏi gì thêm … bất giác cũng đưa mắt nhìn về phía chân trời ấy … sắc đỏ của hoàng hôn đã được thay thế bằng những gam màu tối của màn đêm với cái giá lạnh và buồn vắng … tôi vẫn thật sự không thể hiểu được con người của cô gái này … cô là một người con gái trưởng thành với mưu mô, quỷ kế … với một ánh mắt lạnh lùng, một nụ cười khinh bỉ?! … Hay cô đơn giản chỉ là một cô gái được tạo nên bởi những gam màu buồn mà thôi? …

Trí óc tôi mải miết tìm câu trả lời cho câu hỏi đó … ánh mắt tôi mê man ngắm những đám mây lơ lửng trôi phía xa kia … nên có lẽ tôi đã không thấy được … nụ cười đầu tiên của Shiho …

… … …

Phải … khi ấy cô đã mỉm cười … một nụ cười thật sự của cô … nó trong sáng nhưng không hề ngây thơ … nó thanh cao những cũng rất giản dị … cô dành nụ cười ấy cho một chàng trai … nhưng có lẽ chàng trai ấy sẽ không bao giờ được nhìn thấy nó …

… … …

Màn đêm đen buông xuống đưa họ vào giấc ngủ … từng làn gió thoảng nhẹ mang đến những giấc mơ … chàng trai ấy mơ về hoa rẻ quạt … cô gái ấy mơ về chốn bình yên … *hơi giống thơ thì phải =))*


… … … ----------End flashback------- … … …

“Thái tử phi! … Thái tử phi!” – Cô cung nữ Nakamura hớt hải chạy về phía Shiho

“Có chuyện gì vậy? Mà Sứ giả Hakuba làm sao rồi?” – Shiho nhẹ nhàng hỏi

“Thái tử phi … sứ giả … ch … chết rồi ạ …” – Nakamura nói nhỏ

“Cái gì?” – Shiho lùi ra sau vài bước … tay cô vịn vào thành cầu để giữ thăng bằng …

“Người không sao chứ!” – Cô cung nữ chạy lại đỡ Shiho, lo lắng hỏi

“Không … ta không sao! … Mau thông báo cho … mà khoan, tin này có những ai biết rồi?” – Sau khi bình tĩnh trở lại, Shiho hỏi

“Chưa có ai biết ngoài tiểu nữ và thái y Hajime, thái y muốn hỏi ý kiến của Lãnh chúa trước vì Sứ giả chết không rõ lý do, nếu tin này lan ra sẽ ảnh hưởng đến hòa bình của hai nước nên mới dặn tiểu nữ phải giữ bí mật, nhưng người hỏi việc đó làm gì?”

“Nói với thái y, chưa có lệnh của ta thì không được để cho bất kì ai biết chuyện này nữa, người hiểu chứ?”

“Vâng!” – Nói rồi Nakamura chạy đi

‘Xin lỗi, Hakuba, ta thực sự không muốn làm việc này, nhưng … vì Tokyo, ta đành phải làm vậy thôi!’ – Shiho khẽ thở dài nghĩ …

… … …

“Kazuha … có chuyện gì nói anh nghe xem nào?” – Shinichi nhẹ nhàng hỏi cô em gái

… Kazuha chỉ lắc đầu, tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại ở khóe mi, cố gắng nở một nụ cười với anh mình

“Kazuha! Không có chuyện gì mà em lại khóc sao? Nói đi, có thể anh sẽ giúp được em đấy!”

“Em … Anh xem cái này đi …” – Lưỡng lữ một lát, cuối cùng Kazuha đưa một chiếc khăn tay cho Shinichi

“Khăn tay này làm sao à? Hỏng thì mua cái mới, có làm …” – Đang nói giở, Shinichi bỗng khựng lại … tay cậu nắm chặt chiếc khăn, hơi run lên …

“…” – Kazuha không nói gì, những giọt nước mắt lại tiếp tục lăn dài trên gò má

“Nín hộ anh đi cô bé! Có làm sao mà phải khóc chứ!” – Sau vài giây im lặng, Shinichi thở dài nói

“Ý … ý anh là sao? Đây … rõ ràng là cách thêu của … Osaka mà ! »

« Con bé ngốc này ! » - Shinichi lấy tay lau đi những giọt nước mắt của đứa em gái « Mắt mũi em kiểu gì vậy, cái này mà bảo là họa tiết Osaka ! Em học ở đâu thế ? » - Shinichi giơ chiếc khăn ra và nói

« Không phải sao ? Rõ ràng thượng cung tổng quản Vermouth dậy em thế mà, anh cũng từng được học rồi còn gì ? » - Kazuha cãi

« Thế em lấy cái khăn này ở đâu ? »

« … Em … » - Kazuha ấp úng … cô nửa muốn nói , nửa lại không …

« Là của cái cậu Hattori gì gì đó à ? » - Shinichi nói kèm theo một nụ cười rất nhắng

« … Sao anh biết ? »

« Anh của em mà, cái gì chẳng biết ! »

« Anh chỗ nào cũng bốc phét được hết nhỉ ! » - Kazuha bật cười

« Cười rồi là không được khóc nữa đâu đấy ! Em yên tâm đi, đây không phải cách thêu của Osaka đâu, nó chỉ hơi giống thôi, vài quận huyện của đất nước mình cũng thêu kiểu này mà ! »

« Thật chứ ? »

« Anh nói dối em làm gì ! Mà cứ coi như đây là cách thêu của Osaka đi, thì cũng có làm sao, điều đó đâu có nghĩa em rể tương lai của anh là gián điệp chứ ! » - Shinichi khúc khích cười

« Anh … không nói chuyện với anh nữa ! Xì ! » - Kazuha nguýt Shinichi một cái rồi chạy đi … rất nhanh nhưng vẫn không dấu được nụ cười tươi rói trên môi cô …

… … …

Shinichi khẽ thở dài … nụ cười trên gương mặt cậu dần biến mất … cậu thực sự không biết điều cậu vừa làm là giúp hay hại Kazuha nữa … cậu chỉ đơn giản là muốn nhìn thấy nụ cười của đứa em gái mà thôi … cậu không muốn Kazuha phải chọn lựa giữa tình yêu và đất nước giống như cậu … cậu không muốn cô phải chịu đựng sự dày vò đến tột cùng mà cậu đã từng trải qua … cậu không muốn … trong mỗi giấc mơ của cô đều có một khoảng trời bình yên mà cô không bao giờ có được …

… … …

‘Xin lỗi em, Kazuha … nỗi đau này … mình anh chịu đựng là đủ rồi ! Anh sẽ không để bất cứ chuyện gì làm tổn thương em đâu !’ – Shinichi nhắm chặt mắt … anh muốn có được một giấc mơ … trong giấc mơ ấy … anh không còn là thái tử … trong cái thế giới ấy … anh có được cái gọi là tự do, tự tại, được tự quyết định cuộc sống của mình … và trên hết, ở đó … anh được sống cùng người mình yêu thương … nhưng có lẽ cái thế giới đó mãi mãi chỉ là mộng tưởng của chính anh …
________________________________________
Xong!Khi nào bạn ấy ra chap mới em sẽ cập nhập cho 4rum ngay,cảm ơn mọi người! Cảm ơn!

Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Today at 7:20 am

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic ShinRan] Dù Thiên thần...hay ác Quỷ




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.