Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

Conan & Ran Mori - Dẫu biết ngày mai trời không nắng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Mar 28, 2012 11:52 pm
avatar

Vip member
ƯSAGHI_thỏ
Vip member

Tổng số bài gửi : 139
Wings : 9714
Feathers : 15
Birthday * : 01/06/1996
Join date : 23/03/2012
Age : 21
Đến từ : CUNG TRĂNG

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 139
Wings : 9714
Feathers : 15
Birthday * : 01/06/1996
Join date : 23/03/2012
Age : 21
Đến từ : CUNG TRĂNG
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Conan & Ran Mori - Dẫu biết ngày mai trời không nắng




Ran Mouri - Dẫu biết ngày mai trời không nắng

Author: tieuthunhakaito_dn
Nguồn: http://conankun.yourme.net/

Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay
Giọt mưa vội vã nhẹ rơi mắt người mưa có vui như tôi và em?
Và mưa vẫn thế nhẹ lắm khi bên em
Vì mưa cũng biết từ trong tim này,
Mưa với anh tới sao ngọt ngào
Lắng nghe mưa thầm hát
Từng giọt thấm ướt vai em
Mà lòng thấy ấm bên anh,
mỗi lúc bên nhau dưới mưa nồng nàn
Có chăng là một thoáng,
một lần hát khẽ bên em.
Rằng trọn cuộc đời này sẽ mãi,
chẳng một lần cách xa nhau


Từng cơn gió lạnh buốt thấu xương như những nhát chổi muốn cuốn phăng đi tất cả. Bầu trời dày đặc những đám mây tối đen và cuồn cuộn trôi qua. Ào Ào. Xối xả. Mưa đang rơi đấy! Xa xa, những căn nhà, những hàng cây chìm đắm im lìm trong làn mưa mờ mịt.
Có thấy thấp thoáng nơi khung cửa nhà ai một con hình nhân cầu nắng?...

"Con hình nhân này thiêng lắm", em đã nói như thế khi tự tay mình treo nó lên cửa sổ. Thấy trong đôi mắt am ánh lên 1 niềm tin tuyệt đối và 1 niềm hi vọng nhỏ bé ấp ủ thật sâu trong trái tim cũng rất đỗi bé bỏng, phải không em? "Vì đó là cho Shinichi", Kazuha đã đùa với em như vậy, nhưng đúng hay sai thì có gì quan trọng đâu cơ chứ, vì có những thứ đâu cần phải rành mạch trắng đen, có những thứ mơ hồ lắm, có những thứ không thể giải thích thành lời, có những thứ chỉ cần trái tim hiểu là quá đủ. Ngốc lắm em biết không? Bởi nắng mưa là việc của trời, bởi bản tin đã dự báo mai sẽ có trận mưa lớn, và 1 con hình nhân nhỏ bé sao có thể thay đổi đc cái gì đã trở thành quy luật. NHưng,... nắng mưa ai mà biết được, ai có thể nói trước điều gì. Thì cứ hi vọng đi, cứ cầu nguyện đi,... dẫu biết ngày mai trời không nắng.

...ước cho nắng lên nơi chân trời, để có thể thấy nụ cười của 1 ai, vì chỉ thế thôi đã đủ làm em hạnh phúc...



Mưa! Lại mưa... Mưa giăng giăng ngoài cửa kính... Là cơn mưa của kí ức 2 năm trước nơi thành phố New York đã hóa thành mây để lại gieo xuống nơi này hôm nay hay chăng? Cơn mưa thì vẫn vậy, chỉ có cuộc sống của em là đổi thay. Cơn mưa hôm nay vắng bóng 1 người, ngắm mưa hôm nay chỉ còn em đơn độc. Vẫn vang trong tiếng mưa lời nói ngày nào của tên thám tử ngốc ấy, vẫn đâu đây quanh em 1 ánh mắt, 1 nụ cười của ai... NHững âm thanh, hình ảnh ấy đến từ đâu? Là từ cơn mưa bên ngoài cửa hay từ chính cơn mưa trong lòng em vậy?

...ước cho thời gian ngừng trôi, không gian ngừng đọng, để có thể níu giữ khoảnh khắc ấy trong giây lát, để giấc mơ ấy không trôi qua quá nhanh...



"Giá như em là anh ấy đang đứng bên cạnh chị lúc này". Lạnh lắm, đúng không Ran? Cái lạnh tái tê của 1 ngày đông mưa tuyết cứa lên da thịt. Nhưng đã là j khi trái tim con người còn lạnh lẽo cô đơn hơn thế? Đã là j khi tâm hồn con người còn buốt giá hơn băng?

Phải chi chúng ta có thể đứng sát bên nhau như thế này? Phải chi tớ có thể cảm nhận sự giá rét nơi bàn tay cậu đặt trên bàn tay cũng đông cứng vì lạnh của tớ thì hay biết mấy? Phải chi... Ừ, phải chi.... Tớ có ngàn vạn điều để bắt đầu bằng 2 từ "phải chi ấy". Tớ có quá nhiều điều để nói với cậu mà 3 chữ XXX tớ nhắn vào máy cậu làm sao mà đủ. Vậy mà mỗi khi gặp cậu tớ lại chẳng dám nói ra vì tớ không có đủ can đảm. Thậm chí tớ còn giả bộ không thèm quan tâm đến cậu nữa, cậu có biết không? Nhứng người ta chỉ có thể nói dối lẫn nhau, chứ có ai nói dối được với nỗi lòng mình? Có ai nói dối được với những cảm xúc thật sự của trái tim. Tớ muốn tâm sự thật nhiều nhưng lại sợ trên đời này không có từ ngữ nào diễn tả đc hết nỗi lòng mình, hay là vì tớ quá ngốc đê có thể tìm ra nó?

...ước được làm 1 cơn mưa tuyết, để có thể rơi trên áo em, để em không phải cô đơn trong giá lạnh, để em có thể hiểu đc tất cả những j mà tôi dành cho em nhưng không cần nói...



Mưa vẫn rơi rả rích ngoài kia, tưởng chừng không bao giờ dứt.

"Thôi, chị Ran ăn đi! Em cũng không đói"
"Đấy, bố xử lí cả đi!"


Ừ, dù cậu có ở cái lốt một đứa trẻ 6 tuổi đi chăng nữa, dù cậu đang ở rất gần, gần hơn bao giờ hết mà tớ lại chẳng thể nhận ra, nhưng ai cấm trái tim chúng ta cùng hòa chung 1 nhịp đập, ai cấm đôi mắt chúng ta cùng nhìn về 1 hướng? Và, ai cấm đc chúng ta nghĩ về nhau? Ai dám nói rằng như thế là chưa đủ để gắn bó, chưa đủ để xây đắp 1 thứ tình cảm mà cả 2 ta đều không dám thú nhân với nhau? Bởi vì cậu đã bảo rằng "Có những thứ chỉ có thể hiểu đc qua giọng nói", bởi người ta vẫn bảo: "Xa cách làm nên yêu thương", "xa mặt mà không cách lòng", và bởi vì tớ tin tất cả những lời cậu nói.


Cậu biết không? Tớ có thể đi bộ dưới trời mưa rất to, bỏ ô xuống, để có thể thỏa thích cho gió táp vào mặt, để có thể cảm nhận đc nước mưa lạng buốt thấm vào mái tóc, quần áo sũng nước, ướt nhẹp, lạnh và rát bỏng. Người ta thường mong ước giá như những lo âu phiền muộn khổ đau cũng lăn đi như những giọt mưa lăn trên người tớ lúc này. Nhưng người ta quên mấy rằng mưa rơi xuống đất rồi mưa lại bốc hơi lên, rồi lại thành mưa rơi trên vai áo con người, 1 vòng tuần hoàn vĩnh cửu. Có thể vẫn là giọt mưa đóm cũng có thể là giọt khác, thậm chí là cả 2, nhưng dù thế nào thì cũng vẫn là những giọt mưa, những nỗi buồn có thể bay đi theo gió và rồi một ngày lại đc gió đưa về. Tự hỏi vì sao người ta thường chạy thật nhanh khi mưa đến. Chỗ này mưa, chỗ kia mưa, chỗ nào cũng mưa, mưa tạnh nơi này thì mưa lại đổ xuống nơi khác, vậy thì tại sao phải trốn tránh cơn mưa? Sao không đối diện với mưa, đối diện với nối buồn để lòng mình nhẹ nhõm như cơn mưa? Cứ mỗi lần thấy mưa, tớ lại nghĩ về cậu, về những kỉ niệm đẹp của chúng ta. Giờ này cậu đang ở đâu? Và ở nơi xa xôi ấy, cậu có ngắm mưa không, và có nghĩ về tớ như tớ vân nghĩ về cậu không? Nước mắt rơi. Ai có thể đếm đc Những giọt mưa? Ai có thể phân biệt đc nước mưa và nước mắt? Vì nước mắt tuy mặn mà nóng hổi nhất trong làn nước mưa nhạt nhẽo giá băng, nhưng rồi cũng sẽ tan đi trong đó, tan đi, nhỏ bé vô cùng...

...ước đc làm đại dương bao la, để có thể đón nước mắt em vào lòng, để những giọt nước mắt ấy không rơi trong cô quạnh và lạnh lẽo...


Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau
mưa vẫn hát trên tóc em dịu dàng
Mưa khóc lạnh lùng khi buồn và nhớ thương anh rất nhiều
Mưa có biết đợi chờ nhớ mong
Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần
Mưa có trên làn môi em run có nhau trong chiều mưa
Mình tay trong tay


Mưa ơi cứ rơi! Nếu phải băng qua màn mưa rét mướt để ngày mai có thể thây ánh mặt trời cúng cầu vồng rực rỡ, thì có khó gì?


Ran là thiên thần ! '. Đã biết bao lần tôi nghe câu nói đó rồi nhỉ ? Rất rất nhiều lần rồi...

Vậy thiên thần là gì ?

Thiên thần àh, thiên thần là một nghề cao quý hơn bất cứ nghề nào trên thế gian này. Thiên thần luôn bảo vệ con người...

Thiên thần che chở cho cô bé quàng khăn đỏ trước nòng súng đen lạnh lùng, cho dù cô bé ít nói chuyện với thiên thần...

Thiên thần sẵn sàng bảo vệ cho cô bạn thân nhất, bởi đó là người luôn quan tâm đến thiên thần...

Thiên thần luôn ở đó, cố gắng hòa giải bố mẹ mình, những người tuy vẫn yêu thương nhau nhưng lại cứng đầu và trẻ con...

Thiên thần sẽ luôn luôn ở bên cạnh khi bạn cần thiên thần. Bởi thiên thần có nhiệm vụ phải đem đến hạnh phúc...

Vậy thiên thần có được yêu thương không ? Có...

Vậy thiên thần có được nắm lấy sợi dây số phận của mình không ? Có...

Vậy thiên thần có phải chờ đợi không ? Không. Nếu thiên thần chờ đợi thì mọi niềm vui trên Trái đất này sẽ biến mất...

Vì sao thiên thần lại chờ ? Vì thiên thần muốn thế. Thiên thần muốn nhìn thấy người ấy, nụ cười của người ấy. Thiên thần muốn được biết người ấy có bình an hay không. Cho dù người ấy không quay lại thì thiên thần vẫn luôn chờ đợi. Bởi hai con người ấy số phận đã gắn kết họ với nhau. Cho dù thiên thần không chờ đợi nữa nhưng trái tim thiên thần sẽ vẫn luôn ngóng chờ người ấy...


Vì sao thiên thần lại khóc ? Bởi vì thiên thần buồn. Thiên thần buồn vì người ấy không gọi điện cho thiên thần nữa. Thiên thần buồn vì người ấy sao đi lâu thế, mãi không về với thiên thần. Thiên thần buồn vì thiên thần sợ người ấy sẽ không trở về để thiên thần nói một lời yêu thương...

Vì sao lúc người ấy đi, thiên thần không níu kéo người ấy lại, để bây giờ không phải chờ đợi nữa ? Bởi khi yêu, ai cũng mong người mình yêu được hạnh phúc. Thiên thần biết thiên thần phải cho người ấy đi, bởi nếu không, thiên thần cũng không thể có được trái tim người ấy. Quan trọng nhất, thiên thần muốn người ấy được hạnh phúc...


Vậy thiên thần có được hạnh phúc không. Có chứ. Bởi thiên thần còn có gia đình, bè bạn. Người ấy vẫn gọi điện cho thiên thần.thiên thần sẽ vẫn chờ đợi, nhưng thiên thần sẽ luôn luôn cười...


Vậy còn cánh đồng xám thì sao ? Cánh đồng ấy
rồi một ngày nào đó sẽ nở ra những bông hoa tuyệt đẹp .Tuyết sẽ tan
nhường bước cho nắng ấm.hãy yên tâm, bởi sau cơn mưa trời sẽ luôn rực
nắng,
thiên thần cánh đồng xám sẽ luôn hạnh phúc...

************

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ƯSAGHI_thỏ







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.