Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

(Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Sun Jan 06, 2013 7:35 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: (Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.



First topic message reminder :

Title :(Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.
Rating :K+
Category :Oneshot fan fic
Pair :ShinxRan (nhưng chỉ là quá khứ Chạy . khóc )sau đó là HakRan
Summary :

Khi em trở lại căn nhà toàn là sách ấy...
Để tìm tôi ư ?
Tiếc là ,em biết tôi đã xa em thật rồi
''Em tới để tìm lại những gì thuộc về anh...''
Em nghĩ.
Vô phòng tôi ,nhất lên chiếc gối êm ái.
Anh hy vọng em sẽ tìm thấy thứ cần tìm

Một cuốn nhật kí màu đỏ...đã mờ cũ.

........................................................................................................

Em trở về sau chuyến bay kéo dài gần 24 tiếng đồng hồ .Mệt lắm chứ ,rất mệt mỏi ,đồng thời em còn mới ra nghĩ trang Tokyo cách đây một giờ để thăm mộ một người bạn quá cố .Chiếc taxi đưa em về tận ngôi biệt thự 3 lầu cổ kính .Hakuba vừa nhắn tin cho em :

''Anh đi phá án tới tối mới về .Vợ yêu cứ ăn cơm trước .Anh xin lỗi vì không thể ra sân bay đón em.
XXX
Hakuba Saguru.''

Em thở dài ,ném chiếc giỏ xách hàng hiệu lên ghế .Hakuba thì lúc nào mà chẳng bận rộn ,anh thường xuyên vắng nhà ,chẳng có ngày nào mà anh lại không nhún đầu vào các vụ án kéo dài gần hết ngày cả .Dù em đã nhiều lần phiền trách anh nhưng mọi lúc ấy ,anh đều nắm lấy tay em ,vuốt ve ,bao rằng đấy chỉ là công việc anh theo đuổi.

Em sống trong can biệt thự này hiu quạnh ,thường thiếu bóng dáng người chồng ,thiếu tiếng nói cười của trẻ con.Vắt veo chân trên ghế ,em khẽ đưa mắt nhìn lại căn phòng của 2 vợ chồng trẻ.

Bước chân thon thả, nhẹ nhàng di chuyển tới cây đàn piano.Em ngồi xuống và chơi một bản nhạc trong vô thức ,em không cần suy nghĩ mình sẽ chơi gì nhưng trong tâm can sẽ là một bản tình ca nổi tiếng nào đó.Trước đây em chơi đàn theo cảm xúc .Em luôn cảm thấy cô đơn nên bài hát nào em chơi cũng rất buồn .Forbidden Love vang lên trong phòng kín ,ký ức hiện về như cơn sóng trong em -người con gái mang tên loài hoa lan.

~FLASH back~

Mọi thứ tại đây vô cùng sang trọng.Tại đây y như một tòa lâu đài cổ ,chưa nơi nào đẹp hơn nơi này . Xung quanh đây treo những bức ảnh của thời gian ,đa phần là của dòng họ Saguru .Sau này ,khi con trai duy nhất của dòng họ Saguru kết hôn -Hakuba Saguru ,em mới được có mặt trong những bức ảnh treo lấp cả phòng trưng bày ấy.

Nhà Saguru ,lâu nay nổi tiếng về truyền thống tôn giáo .Họ coi trọng con dâu hơn việc nhà cửa của mình .Nhiều cô gái được đưa về đây ,lựa chọn kĩ càng mà có cô được cô không .Vì bởi ,thiếu gia nhà này không yêu thương họ ,nên cha mẹ Saguru đành từ bỏ.

Rồi một ngày ,em miễn cưỡng được Hakuba đưa về nhà chồng xem mặt.Trước đây ,em xem Hakuba là bạn ,chưa bao giờ nghĩ tới việc anh sẽ đưa em về gặp ''bố mẹ chồng'' .Em -mang tên Ran Mori ,nghe rất hay .Em đẹp như tiên ,lại là một tiểu thư thân thiện ,nhân hậu. Biết bao nhiêu hạng con trai luôn mong có được em ,nhưng em không quan tâm. Em thuộc con nhà có học thức ,em thông minh nên chọn con đường đại học nghiên cứu và chọn Anh làm nơi thực hiện. Sau khi kết thúc con đường học vấn ,em tạm biệt Anh và cùng Hakuba về Nhật .

Em có thêm nhiều bè bạn tại đây và cả thêm một mối tình đầu nữa.
Quay về việc gặp bố mẹ khó tính của cậu bạn, em đựng cả gáy tóc .Họ khó chịu hơn em tưởng ,khắc khe và vô cùng ghét con gái ăn chơi ,may mà em không thuộc loại người đấy.Cái thứ nhất em sợ là em ''trúng tuyển'' nhà này ,cái thứ 2 em sợ là không còn mặt mũi nào gặp Hakuba ,vì có thể cha mẹ cậu ấy sẽ lôi những điều xấu thách đố em hết.

Rồi cuối cùng ,em cũng '''may mắn'' lọt vào nhà người ta ,làm con dâu xa lạ .Mặc dù mối tình kia vẫn đang dang dở .

Em được gia đình Saguru chào mừng và yêu quý như con ruột .Em cắn răng khi chịu đựng mình mất đi cái họ Mori quyền quý.

Và mặc dù ...mối tình kia vẫn luôn chờ đợi em .

~End FLASH~
Tay em lướt trên phím đàn nhanh nhẹn ,nhẹ nhàng và không sót một nốt nào .Trong cái gia đình này đều có truyền thống âm nhạc ,em và Hakuba có thể điều khiển piano và violin .Dòng họ này có thể chơi được nhiều loại nhạc cụ mà hiếm ai đụng tới .Ông nội Hakuba cũng từng là chỉ huy dàn nhạc .

Em suy nghĩ:

Em hiểu...
Hakuba thuộc mẫu người kiêu căng.

Em hiểu ,lúc ấy...khi em chưa là vợ Hakuba
Cậu ấy rất ưa khám phá và yêu vụ án hơn cả em nữa kìa

Em biết...
Hakuba không phải loại người chấp nhận thua cuộc ,ngay cả khi mất em.

Em vô tình nhận ra...
Hakuba được cưng chiều từ nhỏ ,lại là con một nên cậu ấy luôn cho mình là nhất.

Chứ chẳng giống như em.
Bây giờ thì em thấy ganh tị với người anh trai mình -Kaito Mori mà hiện giờ cũng đã tìm được nửa kia cho mình .Đó là một cô bé dễ thương ,nhỏ hơn tuổi em 3 tuổi ,hình như em nhớ không lầm là Aoko thì phải.

Khi một ngày em quen được một cậu thám tử Nhật Bản

Mang cái tên kì lạ mà tinh nghịch...Kudo Shinichi

Em tỏ ra thân thiết với cậu ấy .Em chăm sóc cho cậu thám tử mới từng li từng tí

Có những lúc ,em tình cở gặp cậu ta trên phố ,vẫy tay chào...

Hành động đó cũng làm Hakuba phát điên ,cậu ghen không nói nổi.

...Nhưng bây giờ thì mọi chuyện có vẻ yên bình...Vì bản thân ,em không còn muốn nhắc lại đến cái tên Shinichi buồn thảm ấy ,cái tên làm em đau khổ suốt 3 năm nay...

Bài nhạc kết thúc .Em còn day dứt nổi buồn trong lòng chưa thể nói thành lời .Một bản nhạc sâu lắng tiếp tục nhưng có vẻ ảm đảm hơn...Still Water by piano.

Em chơi đàn trong những luồng suy nghĩ quá khứ ,không ai đủ sức kéo em ra .Em không vui ,cũng không buồn .Bố mẹ chồng đâu có ở nhà ,họ toàn là những con người thành đạt nên suốt ngày bận rộn hết rồi. Lúc trước ,em còn được ở nhà với Akemi Saguru -Chị gái Hakuba .2 người trong lúc buồn còn tâm sự hoặc đi dạo được ,nhưng giờ Akemi cũng đã sang Mỹ cùng người yêu mới.

Em chỉ duy nhất còn cách là làm bạn với những quyển tiểu thuyết dày cộm mà trước đây em chưa từng dính tới. Em phải nói chuyện với bức di ảnh trên thành đàn và ngọn nến hắt hiu làm chủ.Người trong bức di ảnh là một chàng trai với mái tóc đen rối nùi ,ánh mắt xanh sắc bén và nụ cười nửa miệng thân quen .

Em thầm nhìn nó ,mỉm cười và lẩm nhẩm gì đó :

''Shinichi ,đã qua 3 năm rồi đấy anh ạ.Em hy vọng ở thế giới bên kia anh vẫn khỏe .Em rất nhớ anh ,nhớ rất nhiều đấy ,chàng thám tử ngốc ạ .Ngốc thật vì anh đã nhẫn tâm bỏ em mà ra đi...''-cô cuời hoang dại ,vô thức. ''Có ngày gặp lại ,em sẽ không để anh giở trò này lần thứ 2 đâu.''

(To be continue.)
------------------------------------------------------------------

T/g ;Không thể tin dc ,seo ta lại có thể cho một cái bắt đầu thê thảm tới thế?Shin chết =>Ran lấy Hakuba=>Ta hối hận Ướt nhẹp .Cuộc đời thật bất công vs ta ,cho ta ''a fool brain''.Ta chịu không nổi ,tiếc là mọi người nói gì ta sẽ khôg chuyển kịch bản đâu ok

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Sat Jan 26, 2013 6:44 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Phần 6



Part 6
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Từ đằng xa kia ,có một ai đó đang dõi theo 2 cô gái . Ánh mắt hằng lên sự thích thú ,nụ cười tuy mỉa mai nhưng đắc thắng. Gương mặt điển trai không che giấu sự hạnh phúc .

''Coi như tôi đã tiến lên hơn cậu một bước rồi đấy, Hakuba Saguru à !''

(Đến ngày hẹn)
~Sáng hôm đó tại căn biệt thự của Hakuba ~

Tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài .Vơ tay mở khóa chốt cửa ,tôi mới phát hiện đã qua một ngày mới .Tuy rằng hơi hấp tấp nhưng tôi cũng không quên hôm nay là ngày hẹn đi chơi với Shinichi .Đến trễ chắc cậu ấy sẽ buồn lắm .

Tiếng mở cửa vang lên ,Hakuba vẫn còn đang ngái ngủ :
-Cậu dậy rồi à ?Hôm nay là ngày nghỉ ,cần gì dậy sớm thế ?

Tôi giật mình ,che giấu thứ gì đó sau lưng.

-À không có gì ,chẳng qua là hôm nay tớ ngủ không được ngon giấc nên muốn dậy sớm một chút đó mà .-Tôi biện minh.

Hakuba gật đầu vài cái .Tới gần tôi ,áp tay lên trán của mình rồi lên tôi ,ngồi xuống chiếc ghế bành ,giọng ậm ự :

-Cậu không sốt ,không bệnh gì cả .Thế ,sáng nay cậu định có ý đồ gì vậy hả ? -Ánh mắt nâu như ly cà phê sữa liếc nhìn tôi dò xét.

Tôi bất ngờ :
-Có gì đâu chứ .Tớ đâu có ý đồ nào .-Tôi phẩy tay.

-Hử ?Người thường như cậu qua con mắt thám tử đâu dễ. Tính tình cậu rất đơn giản ,hiếm khi ăn mặc cầu kì .Giờ này lại bận một chiếc váy trắng lộng lẫy .Bộ tính đi hẹn hò với ai sao ?-Nụ cười mỉa mai cong lên .

''Trúng tim đen mày rồi ,Ran ơi !Chạy mau ''-Trong đầu tôi hiện ra cảm xúc không tốt.

-Hẹn hò à? Cậu ăn nói cho đàng hoàng nghen. Tớ trước đây chưa từng yêu thích gì ai ,hẹn đâu mà hẹn. -Tôi bực dọc ,cầm lấy chiếc ví bước ra ngoài.

Trước khi đi không quên kèm theo tiếng chào cửa thật lớn. Hakuba lắc đầu ,cậu thở dài. Tiến tới gần chiếc bàn của tôi ,Hakuba nheo mắt như vừa tìm được thứ gì vô cùng đặc biệt.

-Phong bì sao ?
''Dấu tớ chuyện này à ?Không xong đâu .Cậu đâu dễ thoát tới thế .''

Hakuba cất chiếc phong bì đó vào túi mình và bỏ ra phòng tôi.

~Khu phố Beika~

Tôi vừa thong dong trên con đường đến nhà Shinichi ,vừa hát .Hôm nay là một ngày vui ,và lần đầu tiên tôi có cảm giác bồi hồi tới khó chịu .
Đã tới căn biệt thự Kudo .

-Ran ,cậu tới rồi à ?-Một bàn tay ấm áp chạm vào vai tôi .Tôi giật mình quay đầu .

-À Shinichi ,tớ cũng mới vừa tới thôi .-Tôi mỉm cười .

-Hôm nay cậu rất đẹp .Cậu thật sự rất hợp với màu trắng đấy .

-À cảm ơn...-Nụ cười thiên thần cong lên trên môi tôi từ lúc nào không biết.

Shinichi bị hút hồn với nụ cười ấy ,mấy giây sau chợt tỉnh .Vẻ điềm tĩnh trở lại với chàng thám tử .
- Thế cậu tới đây là đi chơi với tớ đúng không ?

Tôi gật đầu ngây thơ :
-Ừm .Tớ đã làm theo lời cậu là không cho ai biết chuyện này hết .

-Tốt .-Shinichi cười hài lòng -Thôi được rồi ,không kéo dài thời gian thêm nữa .Chúng ta...đi chứ ?-Cậu ấy nháy mắt .
Tôi đỏ mặt :

-Chắc chắn rồi .

Cậu ấy nắm chặt tay tôi ,và tôi cố giữ im lặng để cậu ấy đưa tôi tới Tropical Land mà hoàn toàn vô tư .Không biết rằng mình quên mang theo một thứ vô cùng quan trọng với cả cuộc sống sau này .Thứ này có thể gây ra một hiểu lầm lớn ,sự lừa dối trong tình bạn ,sự hờn ghen của tình yêu...

Có ai ngờ rằng ,đằng sau cách tôi và Shinichi khoảng vài chục mét ,một chiếc xe BMW đen bám theo chậm rãi như đang theo dõi ai .Là Hakuba.

-Đi hẹn hò với tên thám tử đó sao ?Dám không cho mình biết hả ? -cậu nhếch mép


Hôm đó ,tại Tropical Land tôi và Shinichi đã có một ngày vô cùng thoải mái. Cậu ấy dẫn tôi tới đài tiềm vọng ,chơi tàu lượn siêu tốc ...Trong mỗi trò chơi tôi đều bám lấy tay cậu ta .Đến khi chơi xong thì cậu ấy đã thấy mặt mình như quả cà chua chín .

Tôi làm gì khiến cậu ấy không vui ư ?

-Ran à ,tớ với cậu sẽ chơi với nhau một trò chơi cuối .Đồng ý chứ ?-Shinichi cười chứa đầy ngụ ý.
-Hử ?Chơi gì nữa chứ .Tớ muốn đuối sức đây này. -Tôi trút ra những hơi thở dốc.

-Không sao ,trò này chẳng tốn sức mấy đâu .-Shinichi cười

-Vậy nói thử xem ?-Tôi nheo mày
-Rượt nhau nhé .Tớ chấp cậu chạy trước tớ .Nếu tớ đuổi kịp thì cậu phải qua nhà tớ ngủ ở đấy một đêm ,chịu chứ ?-Cậu thách thức.

Tôi cười nham hiểm :
-Trời té ra là chạy .Ở trường tại Anh ,tớ và Hakuba cũng là vận động viên điền kinh đó .-Tôi đắc thắng .

Shinichi nhẹ nhàng bước tới ,bóp nhẹ mũi tôi.
-Xạo nè .Tớ không tin .Cậu phải chứng minh trước đã .

Nói rồi ,cậu ấy nhanh nhẹn bỏ chạy trước .Tôi hoảng hốt :
-Tên ngốc ,cậu cho tớ chạy trước mà .Đứng lại đây.

Sau một hồi phân tài -chứng minh ,đứa nào trong chúng tôi cũng nhễ nhại mồ hôi .Tôi không chịu buông tha ,cứ bỏ Shinichi đi trước .Tới khi vấp phải một hòn đá.

-Oái .-Tôi ngã xuống .Shinichi vội vàng chạy đến.

-Không sao chứ Ran .Đứng dậy được không ?-Cậu ấy đỡ tôi lên nhưng tôi nhanh chóng ngã xuống.

-Không xong rồi ,chắc đi bộ về không được đâu .Trời cũng đã sập tối .Để chiều nay tớ sẽ cõng cậu về.-Shinichi nhỏ nhẹ an ủi .

''Ơ...''Tôi phát hoảng và đỏ cả mặt nhưng lát sau tôi đành miễn cưỡng leo lên lưng cậu ta vì số phận hôm nay thật ''hẩm hiu'' (Shin-sama đừng bỏ cơ hội đấy Tô son đánh phấn! )


Trên lưng Shinichi ,tôi như mệt rã ,không còn hơi sức nào nói chuyện nữa .Con đường càng thêm dài đằng đặng .Bỗng ,cậu ấy lên tiếng :

-Hôm nay cậu cảm thấy vui chứ ,Ran ?

Tôi nửa tỉnh nửa mơ :
-Hôm nay rất vui .

Thay vì định đáp một câu cóc lọc ,tôi đã thiếp trên lưng Shinichi từ lúc nào không hay .
-Thế thì tốt rồi .Hôm nay cậu đã thua tớ. Nhớ lời hứa của mình chứ ,cậu thua thì phải qua nhà tớ ở lại một đêm -Shinichi cười đáp .

Ngủ rồi .Tôi đã say giấc và không biết gì nữa ,nhưng đôi môi vẫn đang lẩm bẩm :

-Cậu mơ đ...đi.

-Ngủ rồi sao ?Sao không báo trước .-Shinichi mỉm cười hiền .

Ánh hoàng hôn đỏ dõi lên bước chân cậu .Tiếng gió mùa thu đưa những cánh cửa sổ gỗ phát ra tiếng cót két tới đáng sợ .Bước đi vững chắc ,trong lòng cậu cảm thấy ấm áp lạ thường .

''Dù gì thì cậu cũng phải giữ lời hứa đó''

-Trả Ran lại cho tôi .-Một tiếng nói điềm tĩnh vang lên .Tiếng xe hơi đạp phanh kin kít vang rền cả con đường vắng.

-Lại là cậu ?!-Shinichi cười nửa miệng

(To be continue)
~End part 6~

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Sat Jan 26, 2013 7:07 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: (Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.



Cho ý kiến thêm để fic đc cải thiện hơn nhé Cảm ơn!

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Sat Jan 26, 2013 7:57 pm

.:. Member .:.
perhey
 .:. Member .:.

Tổng số bài gửi : 63
Wings : 95
Feathers : 26
Birthday * : 14/12/1996
Join date : 12/09/2012
Age : 19

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 63
Wings : 95
Feathers : 26
Birthday * : 14/12/1996
Join date : 12/09/2012
Age : 19
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: (Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.



cuối cùng thì cũng có chap mới cho tui đó à cô nương Tô son đánh phấn!
đợi tiếp cái phần * về nhà * của cặp Shin Ran nhé Ngượng

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của perhey





Fri Feb 01, 2013 9:27 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Phần 7.



Part 7.
T/g sẽ đổi cách xưng hô trong mấy lời thoại đầu
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
-Lại là cậu ?!-Shinichi cười nửa miệng.

Người thanh niên trên xe bước xuống .Khuôn mặt lạnh lùng ,ánh mắt nâu sắc bén hằng lên sự tức giận .Shinichi không thừa nhận trước sự coi thường của người khác .

-Tôi đấy ,thì sao? -Người kia cười mỉa mai -...Có gì không hài lòng à ?

Câu nói của cậu ta khiến người ta phát bực.

-Không...hoàn toàn không ,Hakuba...Tôi chỉ có một câu muốn hỏi cậu thôi ?-Shinichi chau mày.
-...?!

-Cậu theo dõi người khác à ?-Lời nói đứt quãng xoáy vào không gian yên tĩnh.

''Xào xạc...''-Tiếng gió mùa thu khô khan thổi mạnh sau lời nói quyết đoán của người đó .Cơn gió ấy thổi bay mái tóc nâu gợn sóng của cậu .Ánh mắt tinh tường giờ là một sự ngạc nhiên .

[You must be registered and logged in to see this image.]

Sự điềm đạm trở lại trên khuôn mặt của Hakuba.
-Ý cậu là sao ,thám tử ?

Shinichi nhún vai :
-Xem ra cậu vẫn chưa chịu thừa nhận nhỉ ?

-Hay để một lần nữa tôi chứng minh cho xem nhé .

Hakuba liếc nhìn Shinichi ,rồi đưa ánh mắt trách móc vào cô bạn gái trên vai thằng con trai xa lạ .Cậu thề rằng sẽ không bao giờ cho cô ra ngoài kiểu này nữa.

-Đủ rồi...Phải đấy ,từ sáng tới giờ tôi đã theo dõi cậu .Có sao không ?

-Sao cậu làm vậy ?-Nụ cười nửa miệng kèm theo lời nói đầy chanh chua .
-...-Hakuba vẫn im lặng.

-Tôi hỏi ,tại sao cậu lại theo dõi chúng tôi ?Cậu không có quyền gì làm thế ?-Shinichi tức giận .

Hakuba thở dài ,cậu thừa nhận rằng mình đã sai .Mình chẳng có quyền gì làm như thế...Nhưng cảm giác hỗn đỗn ấy cứ bám theo cậu mỗi khi Ran đi cùng Shinichi .

-Vậy...tôi muốn thế thì sao .-Hakuba nhún vai ,ánh mắt thản nhiên .

-Hả ? -Shinichi nhếch mép.-Hay là, cậu ghen chăng ?

-Thế cậu làm như cô ấy chỉ là của mình cậu chắc ?-Từ chiếc túi áo vest của cậu lôi ra một tớ phong bì đỏ ,với dòng chữ nắn nót ''Gửi Ran Mori ''của thằng con trai .

Không khí im ắng bao trùm cả con phố nhỏ. Bản thân đây đã là một con phố vắng ,giờ lại còn hiu quạnh hơn.

-Đúng đấy...Nếu cậu biết tôi ghen ,sao còn dám đưa Ran rời khỏi tôi ?-Hakuba nổi giận

-Cảm giác này tôi vẫn chưa hề có ở Anh trước đây .Giờ tôi mới hiểu cảm giác ''ghen'' là thế nào ? Cái cảm giác nhói đau ở lòng ngực ,cái cảm giác bực tức mỗi khi cô gái mình yêu mỉm cười hạnh phúc với tên xa lạ ấy. Nếu cậu biết là tôi sẽ ghen ,sao còn dám dở trò này ra hả ?

Từng lời nói vọng ra chua chát ,có vị đắng của tình yêu. Như thế là quá đủ cho những mối tình tay ba rồi...
.
.
.
(7 giờ tối )- (T/g xin đổi lại cách xưng hô vì đoạn đầu Ran vẫn còn ngủ)

Những giấc mơ ,bóng tối và kí ức hạnh phúc đưa tôi vào giấc ngủ. Và cũng đến một thời điểm nào đó ,nó cũng sẽ kết thúc mà thôi. Khi tôi chỉ mới chớp mi những lần đầu ,tôi đã nghe được tiếng đánh thức của quen thuộc của ai đó .

-Ran ,Ran này .Mau dậy nào .-Một bàn tay lay vai tôi
-Hơ...-Hơi bất ngờ ,tôi hoảng sợ .

-Dậy nào Ran .Cậu đang ở trên xe của tớ đấy. -Tiếng nói vẫn kiên nghị.
-Là...Hakuba hả ? -Tôi dịu mắt .Là tiếng động cơ của xe hơi.

-Ngốc ,cho đoán lại lần nữa. -Cậu ta cười đắc ý
Tôi bừng tỉnh khi nghe câu cửa miệng ''ngốc'' ấy .Hakuba chưa bao giờ nói tôi như vậy. Điều này càng làm tôi nghi ngờ hơn.

-Là Shinichi !-Tôi hét lên.
Nụ cười nửa miệng cong trên môi cậu ấy .

-Đúng đấy .Sao mà ngạc nhiên dữ vậy ?
-Ơ...nhưng tại sao tớ lại ở trên xe cậu ?! Cậu nói sẽ đưa tớ về cơ mà .-Âm thanh đứt quãng vì quá mệt mỏi .

-Nhưng đừng quên ,hôm nay tớ thắng cậu .Vì thế cậu phải giữ lời hứa .-Shinichi nói nhưng mắt vẫn nhắm về phía trước .
-Còn nữa ,sao trong lúc ngủ cậu cứ luôn miệng nhắc tới Hakuba không vậy ?Tên ấy có gì đặc biệt lắm sao ? -Shinichi cười mỉa mai .

-Hả ?Làm gì có .-Tôi đỏ mặt .
-Có đấy ,nghe rõ ràng .-Shinichi cãi lại.
-Đã nói là không .Làm gì có chứ. -Tôi đánh vào vai cậu ấy .

Nhưng có ai ngờ là xe cậu ấy đang bị lệch tay lái chứ ?!
-Cẩn thận .-Tôi thét lên ,bít hai tai lại .

Tiếng phanh xe nghe rợn người trong giây lát .Shinichi nhanh chóng trở về tư thế an toàn .
''Hừm...Cứ mỗi lần nghe cô ấy nhắc tới cái tên Hakuba là mình cảm thấy không yên tâm ''-Shinichi nheo mày.
-Lỗi của cậu đấy .Lái xe kiểu này hả ?-Tôi trách móc .

-Xin lỗi Ran .
Tôi lại càng không muốn cậu ta mất tập trung nữa .

-Phố Tàu -Yokohama ?!
-Chúng ta sẽ đi ăn .Sắp tới nơi rồi .-Cậu ấy nhếch mép.

~FLASH back~
-Lời hứa ?!-Hakuba ngờ hoặc .

-Đúng ,cô ấy đồng ý chơi với tôi một trò chơi .Nếu thua thì cô ấy sẽ ở lại với tôi một ngày .-Shnichi đắc thắng

-Không được ,tôi cấm cậu đấy. -Hakuba mất bình tĩnh .

-Dù có nói gì thì cô ấy cũng đã thua tôi mất rồi .Vậy ,nếu cậu thật sự yêu Ran,chắc rằng cậu sẽ tôn trọng ý kiến của cô ấy chứ ?-Shinichi quăng tấm phong bì đỏ xuống đống lá vàng xơ xác .

Còn Hakuba ?Tất nhiên là cậu không thể kiềm lòng được ,dù cảm thấy rất bực mình nhưng đành miễn cưỡng để Ran cho Shinichi một ngày .Hakuba hoàn toàn tôn trọng ý kiến của người mình yêu

~End FLASH~
''Píp...píp...''
''You must go back today ,at midnight .I'm waiting you ,my girl.
Hakuba Saguru''

-Hừm ,khi trở về ,mình sẽ cho cô ấy một trận.
~End part 7~

Không hẹn ngày gặp lại Loa loa

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Sat Feb 02, 2013 12:10 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Phần 8



Part 8. (Part hơi ngắn và nói về Ran -Koizumi và Hakuba)
[You must be registered and logged in to see this image.]

*Akako Koizumi : Bạn thân Ran ,Hakuba. Xinh đẹp ,học giỏi,nhà giàu ,luôn ủng hộ Hakuba trong mọi cuộc tiếp cận với Ran .Hiện đang học tập ở Anh nhưng vẫn hay liên lạc với Hakuba.
-----------------------------------------------------------------------------------
''Píp...píp...''
''I can't ,Akako- chan .I'm so sorry .I never been here before so I cannot walk to home alone. I'll stray. ''(Tớ không thể ,Akako- chan. Tớ xin lỗi .Tớ chưa từng đến đây bao giờ nên tớ không thể tự đi về nhà một mình. Tớ sẽ lạc mất .)

Tiếng thở dài trút ra từ ai đó.
.
''Píp...píp...''
''No ,you can't do that. I understand your situation but he cannot .He don't understand me even I explained. You need to go back ,at midnight .''
(Không ,cậu không thể làm thế .Tớ hiểu tình cảnh của cậu nhưng cậu ấy thì không .Cậu ấy không hiểu tớ mặc dù tớ đã giải thích . Cậu cần trở về ngay ,vào nửa đêm.)

Lại là một tin nhắn quốc tế ,và người nhận vẫn là số máy đó.
.
Đôi mắt tím tôi hoen lệ .Đây là lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau kịch liệt tới thế. Những tin nhắn với lời chào dễ thương đâu đây đã biến mất ,Akako và tôi nặng lời bởi một việc nhỏ nhặt.

Không còn đủ can đảm để gửi tin nhắn lần thứ 3 .Tôi cúp máy.
-Akako ,our friendship is gone ?! (Akako ,tình bạn chúng ta biến mất rồi.)
.
.
.
-Ran, you must be happy with everything you have...Cause ,It's never for me. -Và cũng ở một nơi nào đó thật xa xôi ,ánh mắt xanh vẫn đang đượm buồn .(-Ran ,cậu phải hạnh phúc với tất cả những gì cậu có chứ .Bởi...Nó không bao giờ thuộc về mình.''
.

[You must be registered and logged in to see this image.]

-What Happened ?-Giọng một cậu thanh niên vang lên trong căn phòng kín.

''I'm sorry ,Hakuba. I can't finish your mission. ''(Tớ xin lỗi ,Hakuba .Tớ không thể hoàn thành được nhiệm vụ của cậu)
-What do you mean ?

''She can't go home tonight .'' (Cô ấy không thể về nhà tối nay)-Đầu dây bên kia là giọng nữ ,có vẻ hơi rụt rè .

-Why ?-Tiếng nói của chàng trai càng căng thẳng hơn.
Cô gái kia trút hơi thở dài của mình rồi nói .

''I'm tried phoned her but she is not aswered. Maybe she fells tired with anything you require to Ran-chan.''(Tớ đã cố gắng gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không trả lời .Có thể cô ấy cảm thấy mệt mỏi với tất cả những gì cậu yêu cầu với Ran )-Cô gái đó nói lớn tiếng.

-Calm down...Akako.(Bình tĩnh nào...Akako)- Chàng trai nhẹ nhàng.
'' Calm down...Why I calm down...What should I do when to see Ran -chan ?.What đi you do yesterday to her ?''(Bình tĩnh...Vì sao tớ phải bình tĩnh...Tớ nên làm gì khi thấy Ran đây ? Cậu đã làm gì với cô ấy hôm qua ?)-Cô gái mất bình tĩnh

Cô gái mang tên Akako ấy sựt trào nước mắt ,giọng trách móc cậu con trai bên kia.
-Was I do anything wrong ? (Tôi đã làm gì sai ư ?)-Khuôn mặt đâm chiêu của Hakuba lộ rõ dưới ánh trăng .

''Now ,Akako -your friend cannot staying here ,staying in England and waiting her friend in trouble. She 's very lonely , you know ?She said to me everything worse of new land.'' (Bây giờ ,Akako -bạn của cậu không thể ở lại đây nữa ,không thể ở lại Anh và chờ đợi bạn của cô ấy gặp rắc rối .Cô ấy rất cô đơn ,cậu biết không ?Cô ấy kể cho tớ nghe tất cả những điểu không tốt về miền đất mới)-Akako vừa khóc vừa thét lên.

-Akako ,wait !!(Akako ,đợi đã.)-Hakuba an ủi.
''You 're too nervous ,you know? You made her cried ,you keep her liberty.You need to understand your girlfriend before she hates you !'' (Cậu quá căng thẳng cậu biết không ?Cậu làm cô ấy khóc ,cậu nắm giữ tự do của cô ấy .Cậu cần hiểu bạn gái của mình trước khi cô ấy ghét cậu .)-Akako có vẻ khá mệt mỏi.

Cuộc nói chuyện kết thúc .Họ lại cãi nhau. Giờ điều mà Akako muốn làm nhất là làm hòa với Ran.

''Píp...píp..''
''Sorry Ran-chan .We're best friends again .''Zutto zutto tomodachi''
XXX
Akako Koizumi''

Bên cửa sổ căn phòng xinh đẹp mang nét phương Tây ,có một bức hình của một cậu nam sinh quen thuộc với Akako


[You must be registered and logged in to see this image.]
-I hate you ,Hakuba !-Miệng nhấp một ly cà phê ,cánh môi hồng nhếch lên nụ cười chua chát

~End part 8~

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Sat Feb 02, 2013 6:36 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Phần 9.



Part 9.
----------------------------------------------------------------------------------
Lại là một cuộc tin nhắn nữa ,tôi ngại về việc phải ra ngoài liên tục trong bữa ăn này rồi .Thật không thoải mái. Định ra ngoài để đọc thầm dòng tin đó thì bỗng một bàn tay rắn chắc níu tôi lại.

-Ran ,cậu định đi đâu nữa vậy ?-Shinichi hỏi.
-Tớ xin phép ra ngoài .-Tôi chỉ tay ra phía cổng. -Gì không?

Shinichi đâm ra vẻ mặt khó coi ,như đứa trẻ bị dựt kẹo.
-Từ nãy đến giờ cậu đã ra ngoài hơn 5 lần rồi đấy .Lại đi đâu đây?

Tôi sợ sệt ,giọng lắp bắp đáp lại:
-Thì...như tớ đã nói ,tớ...đau bụng. Á xin lỗi ,tớ cần ra ngoài ngay .Ai da!-Tôi vờ ôm bụng mình ,chạy tới nhà vệ sinh thật nhanh mà không quên cầm theo chiếc điện thoại .

-Ơ này ,cậu không sao chứ Ran ?-Shinichi nói với theo.



-Phù ,xem ra trong này ổn rồi .-Tôi thở không thành tiếng .-Mình mà cho cậu ấy đọc được mấy cái này là đi tong.
-Xem nào...

''Sorry Ran-chan .We're best friends again .''Zutto zutto tomodachi''
XXX
Akako Koizumi''
-Akako...Tôi khẽ reo lên.

''Píp...píp...''
''Zutto zutto tomodachi ,Akako -chan .That's my false too ^.^
XXX
Ran Mori''

Trong lòng tôi hạnh phúc trở lại .Cuối cùng tôi cũng làm hòa được với cô bạn cũ. Akako thật sự là người bạn tốt .
Tôi bước ra nhà vệ sinh với tâm trạng vô cùng thoải mái.

À hình như...làm hòa với Akako còn chưa xong chuyện đâu ?! Tôi thấy ớn xương sống vì còn một người nữa đang chờ tôi ở căn biệt thự đó.

Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc .Nhờ vào lời mời này mà Shinichi đã hiểu rõ tôi hơn.

-Shinichi ,bữa ăn hôm nay rất tuyệt .Cảm ơn cậu.-Tôi mỉm cười.

-Có gì đâu Ran .Hôm nay thật sự mình cũng rất vui khi được đi ăn với cậu. Thôi ,giờ cũng trễ rồi ,tớ sẽ đưa cậu về nhà của Hakuba . -Shinichi lấy ra chiếc chìa khóa.

-Ủa ?Chứ cậu không bắt tớ về nhà của mình một đêm à ?-Tôi tròn xoe mắt ngây thơ.

Bắt gặp nét đáng yêu ấy ,cậu ấy nhẹ nhàng xoa đầu tôi :

-Ngốc ,tớ giỡn với cậu đấy .Ai bắt cậu về nhà của một thằng con trai xa lạ ở một bữa chứ ,người ta hiểu lầm chết .-Cậu ấy cười.

-Hả ?Cậu giỡn ?-Tôi bất ngờ ,rồi đỏ mặt và nổi giận .Lấy chiếc túi xách cầm trên tay quất vào tay Shinichi .
-Giỡn nè .Giỡn quá đáng .Cậu giỡn làm cho tớ sợ hú vía nè .Đồ dụ dỗ con gái nhà lành !!!

Shinichi nhận những trận công kích bất ngờ của tôi mà chưa kịp mở cửa xe.
-Ran ,tha cho tớ đi mà. Đang ở ngoài đường đó.

Bỗng,một âm thanh sắt lạnh của một ai đó quen thuộc :
- Vui quá nhỉ ? Công nhận hai người cũng hạnh phúc ghê.

Tiếng cười giễu cợt vang lên từ người ấy ,chúng tôi bất giác quay đầu như phản xạ tự nhiên.

Sau lớp kính đen của chiếc BMW ,mái tóc nâu gợn sóng ,ánh mắt nâu của ly cà phê hiện ra .Trên đôi môi người đó là nụ cười đầy ghen tuông, khiêu khích .

-Là...Hakuba -Tôi /Shinichi thốt lên
-Hình như tôi đang phá đám hai người thì phải ? -Hakuba cất giọng

Rồi cậu bạn quay qua bên tôi ,nở nụ cười quyến rũ nhưng không kém phần ngụ ý sau-khi-quay-về-sẽ -là- một trận-đòn-không-thể-né-tránh.

-Đúng đấy Ran ạ .Cậu đừng làm vậy với Shinichi .Dù gì thì cũng đang ở ngoài đường mà. Ra ngoài mà làm những hành động thân mật ấy thì người ta...chắc sẽ ghen lắm .-Cậu ấy nheo mày.

Shinichi đanh mặt lại ,một tay gát lên vai tôi ,giữ chặt

-Này Hakuba .Sao cậu ở đây ?

-Tôi tới để đưa Ran quay về ,được chứ ?-Hakuba nhún vai.

-Nhưng đừng quên hôm nay vẫn là ngày của tôi .

-Tôi biết .-Hakuba vẫn thản nhiên

Shinichi vô cùng bất ngờ ,sao cậu ấy biết tôi và Shinichi đang ở Yokohama nhỉ ?

-Tôi cũng có thể đưa Ran về được .Không cần phiền cậu .

Rồi nhanh chóng Shinichi kéo tay tôi lên xe cậu ấy ,nhưng chốc lát tôi cũng thấy mình chẳng di chuyển nổi nữa .Sức nắm này...mạnh lắm.

-Không ,Ran sẽ đi với tôi. Cậu hiểu rõ không ?

-Hakuba ?!-Tôi bàng hoàng

-Đi thôi Ran ,theo tớ về nhà.-Và không chừng chừ cậu ấy kéo tay tôi lên chiếc BMW trước sự ngỡ ngàng của Shinichi .

Đằng xa ,ánh mắt xanh kiên nghị nheo lại ,thầm nói một lời thách thức :
-Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại tại đây .Cậu cứ chờ mà xem ,Hakuba ...
.
.
.
Trên xe của Hakuba ,tôi và cậu ấy đều im lặng .Không ai nói gì ,chỉ thấy là trên khuôn mặt điển trai của Hakuba dấy lên sự nổi giận .Biết lỗi là do mình vì đã làm Hakuba không vui ,tôi rụt rè :

-Hakuba ,cho tớ xin lỗi...
-Im lặng .-Cậu ấy điềm đạm.
-Nhưng Hakuba à ,tớ sẽ giải thích...
-Im ngay cho tớ !Về nhà đi rồi cậu muốn nói gì cũng được .-Hakuba thét lên trước mặt tôi .

Thấy khóe mi mình hơi ướt ,tôi cố nhắm mắt lại để thứ nước mặn ấy không trào ra. Lần đầu tiên tôi thấy mình bị tổn thương tới thế.
~End part 9~



Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Mon Feb 04, 2013 4:22 pm

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Phần 10.



Part 10.
.................................................................................................
~Biệt thự Saguru~

-Ngồi xuống đấy. -Hakuba chỉ tay xuống cái ghế trước mặt.

Tôi lắc đầu ngoay ngoảy vì quá sợ hãi.

-Cậu ngồi xuống đi .Tớ có chuyện cần nói với cậu .-Hakuba nghiêm túc hơn. Cậu ấy đưa tay lên chiếc kệ đựng rượu ,lấy ra chai Bourbon và một cái ly cho mình.

Tôi bối rối ,chỉ biết im bật nghe theo lời nói này. Nó có đủ ma lực sai khiến tôi. Ánh mắt nâu càn quét mọi thứ trong căn phòng tối ,rồi ra lệnh:

-Chị Kazuha ,lấy cho tôi 1 ly cà phê. -Giọng nói lạnh tanh.

Cô người hầu đứng bên mép cửa ấy chỉ ''dạ'' một tiếng rồi mau chóng biến mất trong tiền sảnh. Tôi nuốt nước bọt ,sao hôm nay cậu ấy nghiêm khắc quá vậy ?

-Này Hakuba ,hôm nay cậu sao thế...-Tôi lắp bắp hỏi.

Hakuba thấy thế chỉ nhếch mép lên ,cười chế giễu :

-Có gì cứ hỏi lương tâm cậu đấy .Rồi sẽ biết...-Tay nâng cốc rượu kề môi.

Tôi ngạc nhiên :
-Cậu giận tớ ư ? -Tôi chỉ tay vào mặt mình.

Vẫn lại là một nụ cười ,cậu ấy không đáp.
-Này ,tớ đang hỏi cậu đấy. Trả lời đi chứ.

Cùng lúc đó ,cô hầu tớ Kazuha mang tới phòng một ly cà phê .Hakuba chỉ gật đầu ra hiệu cho cô ấy ra ngoài rồi cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục.

-Thôi nào ,hãy cho tớ biết vì sao cậu giận tớ ?

Hakuba thật sự rất bất ngờ ,cậu bật dậy trong chiếc ghế bành. Cô ấy thật sự không nhận ra mình đã làm gì hay sao ?-Cậu tự hỏi. Thật sự thật vọng về tôi ,cậu quát lớn tiếng:

-Cậu thật sự không biết mình đã làm gì hả Ran ?
Tôi trớn mắt ,vẫn ngây thơ .

-Đừng tỏ vẻ giả vờ nữa. Cả ngày hôm nay cậu đã biến tớ trở thành một tên ngốc đấy. -Lời nói kiên nghị càng làm cho tôi thêm phần sợ hãi.

-Tớ...tớ đã làm gì sai cơ chứ?

Trên môi ,nụ cười đểu hiện ra.

-Hôm nay cậu đã làm cho tớ vô cùng thất vọng. Tớ đã trở thành một con người khác, một kẻ ghen tuông khi để cậu đi cùng với tên thám tử xa lạ kia.

Tiếng đập bàn lớn vang lên ,cả tiền sảnh đều nghe thấy nhưng ai cũng nén nỗi khiếp đảm .Nước mắt tôi đã trào ra, không kiêm được nữa. Tôi phản kháng mạnh ,đứng dậy :

-Đủ rồi ,tất cả như vậy là đủ lắm rồi. Nói tóm lại chỉ là vì tớ đi cùng với Shinichi mà cậu giận tớ à ? Cậu thật nhẫn tâm đấy Hakuba !!

[You must be registered and logged in to see this image.]

-Này Ran ,đợi đã Ran ! - Hakuba bật dậy ,nói với theo, nhưng quá trễ tôi đã biến mất như một cơn gió.

''Em thật ngốc, Ran !'' -Ánh mặt nâu của tách cà phê dõi theo bước chân nhỏ bé chạy lên lầu.
...
''Két...''

''Có tiếng người...''
-Ai đấy ?-Hakuba đưa mắt ra đằng sau cánh cửa.

Sau cánh cửa gỗ xoan xuất hiện một cô gái với mái tóc màu nâu đỏ rực rỡ, trong chiếc váy đen trắng cổ xưa của nước Anh. Cô gái ấy vô phòng ,từng bước chân chậm rãi ,cuối đầu chào Hakuba. (Á...Giờ mới bik anh Hakuba ''nhốt'' chị Shiho trong nhà mình Choáng)

-Là tôi -Shiho Kudo. -Shiho lạnh lùng nói -Rất hân hạnh được gặp cậu, Saguru.

Hakuba mỉm cười nhẹ :
-Cô ngồi đi...Uống rượu chứ ?-Tay cậu giơ cốc Bourbon.

-Cho tôi một ly thôi.-Shiho vẫn lạnh lùng.

Hakuba trớn mắt ngạc nhiên, nhưng chốc lát mỉm cười :

-Tôi không ngờ là cô chỉ xin một ly thôi đấy.
Shiho khẽ cười nhẹ :
-Thật sự thì sức chịu đựng rượu của tôi cũng hơi kém cỏi. -Đôi môi hồng cười hiền.

-Tôi cá là cậu đang có chuyện buồn ,Hakuba à ?-Shiho dò xét.

Khuôn mặt của Hakuba thể hiện sự mơ hồ ,khó tả .Anh thậm chí không biết mình có gì nữa.
-Sự chênh lệch tuổi tác của tôi và cô cũng khá xa nhau ,nếu xưng hô vậy ,cô không phiền chứ ?-Hakuba đổi chủ đề.

-Làm gì có .Với lại ,cậu cũng chấp nhận cho tôi ở cùng nhà cậu trong thời gian tôi tạm trú ở đây để theo dõi thằng em trai ''trời đánh'' của mình mà. -Shiho bật cười thành tiếng.
-Nghe nói cậu cũng không ưa gì nó...-Shiho đá cái nhìn sắc sảo về phía Hakuba.

[You must be registered and logged in to see this image.]

Hakuba xua tay :
-Không đâu ,làm gì có. Tôi và cậu Shinichi ấy là bạn đấy chứ .

Shiho nực cười trước sự bối rối của người đối diện :
-Tôi hiểu mà...Ít ra tôi cũng là đàn chị của cậu.

Hakuba băn khoăn một điều từ lúc Shiho vào đây

-Đêm đã khuya ,cô muốn gặp tôi có chuyện gì ?-Tay chống cằm ,khuôn mặt điển trai của Hakuba lộ rõ vẻ suy tư.

-À không, đêm nay tôi tới phòng cậu chỉ đến hỏi thăm thôi.
-Chuyện gì ?
-Cậu buồn chuyện tình cảm hả ?-Shiho hỏi như nhà tiên tri.-Và...Ran chính là nhân vật chính khiến cậu ra sức đấu tranh sao ?

Hakuba cười buồn. Đúng vậy ,cậu buồn cô ,mà phải nói chính xác hơn là cậu hận cô .Hận cô rất nhiều vì cả ngày hôm đó đã biến cậu thành kẻ chìm đắm trong quyền lực ,hóa thành kẻ mất lý trí.

-Đúng vậy ,cô ấy biến tôi trở thành kẻ ngốc. Trở nên nhỏ nhen là một điều không thể có ở thám tử. -Hai tay cậu đan vào nhau.

-Vì thế mà cậu giận bé Ran ư? -Shiho nghiêng đầu.

Hakuba giật mình trước câu hỏi đó ,nó giống hệt những gì tôi nói :''Nói tóm lại chỉ là vì tớ đi cùng với Shinichi mà cậu giận tớ à ?'' /''Vì thế mà cậu giận bé Ran ư?''.
2 câu nói ấy cứ xoáy chung một nội dung vậy.

-Lúc nãy ,Ran cũng đã nổi giận với tôi vì câu nói này. Không ngờ tôi cũng nghĩ tôi bồng bột tới thế ?-Trên môi nhếch lên nụ cười mỉa mai.

Shiho bối rối :
-Không đâu , tôi không nghĩ cậu như thế. Với lại, tôi có ý nghĩ trái chiều thế này.
-...
-Bé Ran giận cậu như vậy là đúng ,còn cậu thì chẳng có gì phải nổi giận cả. Cậu quá mù quáng trong tình yêu. Tôi nhớ không lầm trong Tục ngữ Anh quốc có câu thế này :''Love is blind, as well as hatred.'' Có nghĩ là Tình yêu vốn mù quáng. -Shiho như hóa thành nhà phê bình vậy.

-Tôi mù quáng ư ?-Hakuba hỏi.

-Hoàn toàn không phải lúc nào cũng vậy. Cậu đặt rất nhiều tâm huyết vào cái nghề Thám tử, còn đối với tình yêu thì hơi ít .Cậu không tìm rõ nguồn gốc mà cứ khẳng định khang là mình đúng vậy. Nếu lỡ như người cậu yêu thật sự không có ý làm thế. Vậy thì còn gì là thám tử nữa ? -Shiho cười.

Cứ như một lời nguyền vậy ,câu Tục ngữ ấy khắc sâu vào trái tim sắc đá của cậu. Cần phải cẩn thận trong tình yêu hơn ,cậu quá sơ suất.

-Xem ra tôi đã thành công trong lĩnh vực dạy một thằng con trai trở nên cứng rắn trong tình yêu. Tôi đã thắng được cái tên sát thủ lạnh lùng ấy rồi...Ha ha ha -Tỉếng cười hòa vào bước chân của Shiho ngày một xa hơn.

Cánh cửa phòng Shiho dần khép lại ,cô thả người xuống mặt đất .Kí ức hiện về :

~Flashback~
Trời chuyển đông ,tại thành phố Los Angeles ,có một cặp tình nhân đang nói chuyện với nhau.

Giọng nói sắt đá bắt đầu cho cuộc nói chuyện :
-Hừ ,anh không tin. Em quá cứng rắn như vậy ,làm sao có thể giúp một tên con trai thành công trong tình yêu được -Anh chàng đó có ánh mắt xám ,mái tóc đen xỏa dài trông khá lạnh lùng

Cô gái ấy là Shiho ,nũng nịu :
-Sao lại không chứ ?Em có gì là làm không được .Đứng đánh giá thấp em thế ,Gin trước khi em giận anh đấy.

Anh chàng Gin mỉm cười :
-Thế thì chừng nào có cơ hội em phải chứng minh cho anh thấy là em làm được ,chịu chứ ?

-Vâng .-2 ngón tay đan nhau ,thực hiện lời hứa trọn vẹn.

~Endflash~
''Em thắng anh rồi, Gin''- Đôi môi quyến rũ cười dịu dàng.
.
.
.
Dưới căn phòng, Hakuba vẫn giữ im lặng tuyệt đối. Tận sau trong ánh mắt cậu là sự suy tư, day dứt chưa nguôi về một tình yêu bồng bột. Nhưng không sao ,hy vọng đúng như lời ước nguyện của anh với Chúa , tình yêu này sẽ được lật sang một trang mới ,với nhiều hạnh phục hơn ,nhiều nụ cười hơn và ấm áp hơn.

Chốc sau, chai rượu Bourbon cũng đã cạn...


Đôi mắt xanh bao la ,đôi mắt tím huyền ảo và đôi mắt nâu lạnh lùng .Tất cả hòa quyện nên 3 con người đố kị - quyết đoán - ngây thơ. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ?!

~End Part 10~

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Tue Feb 05, 2013 10:27 am

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: (Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.



Cũng hay đấy bạn Cùi Bắp!
Nhưng mình thấy nó hơi bị nhạt đấy Cùi Bắp!
Không đặc biệt lắm Cùi Bắp!
Mà sao bạn bảo tóc Gin màu đen vậy Tự kỷ?!
À,mình nghĩ bạn nên chuyển cí này từ One Short thành Longfic đấy Tự kỷ?!

Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Tue Feb 05, 2013 11:17 am

Vip member
dethuongcung
Vip member

http://www.zing me.com.vn
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 152
Wings : 231
Feathers : 52
Join date : 25/08/2012
Đến từ : Ngưỡng cửa thứ 18 của cái chêt
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: (Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.



Bik ,giờ mới nhận ra là mình...lầm to khi lấy Onshote ,lúc đầu mới làm fic thấy ''Lazy'' quá ,hok dám làm nhìu mất công thì khổ Khóc như suối

Chử kí của dethuongcung


Hãy yêu thương mọi người như chính mình yêu mình .

Hãy tôn trọng mọi người như chính mình tôn trọng mình.

Hãy luôn mỉm cười với mọi người trong mọi hoàn cảnh .

Bởi vì lúc ta sai...

Họ cũng sẽ mỉm cười và chỉ cho chúng ta những cái sai trong cuộc sống.
.
~Hãy đừng quên tha thứ cho họ .Bởi, con người nào cũng có lúc vấp ngã cả
.

Vì thế ,làm người rất khó. [You must be registered and logged in to see this image.]


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của dethuongcung





Today at 9:21 pm

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: (Oneshot)Cho tới khi em thấy được cuốn nhật kí ,tôi đã không còn nữa.




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.