Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

[Short fic] Run away

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sat Apr 07, 2012 3:32 pm

KaiRan's fan
p[É]_ng[Ố]
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Short fic] Run away




Run away





Nguồn:

Cnateam.com


Author: congato

Rating: T

Status: on going

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi. Tôi chỉ sở hữu họ (một
chút) trong fic này.

Category: Romance

Characters: Kudo Shinichi, Mori Ran

Type: short fic (khoảng 5 part)

Note: ảnh sử dụng trong fic đều là từ Google

P/s: em là mem mới, lần đầu lọ mọ viết fic shinran. Mong bà con
gần xa, bạn bè khối phố đừng ném dép T_T

Summary:













“Trốn chạy không phải là điều một người như Kudo Shinichi vẫn làm
nhưng giờ đây ngoài điều đó ra cậu không biết phải làm gì cả.

Ai đó đã từng nói với cậu rằng: Yêu hay không yêu những sự lựa chọn còn
lại chỉ là đau khổ.

Nhưng phải làm sao khi Shinichi đã tổn thương cả hai người con gái

Phải làm sao khi chính bản thân cậu cũng không nhận ra người mình yêu là
ai?

Người con gái đã chờ đợi cậu bao năm trong vô vọng

Hay người con gái vì cậu mà hy sinh tất cả những gì cô ấy có.


.

.

_ Anh Shuichi, cảm giác của anh trước kia như thế nào? Cảm xúc khi anh
nhận ra mình yêu cả hai người con gái?”





OST: Suteki Da Ne - Rikki

















Tan biến







Xóa hết ký ức của em
Xóa hết ký ức của anh
Để quay lại thời chúng mình chưa yêu nhau
Thời chúng mình chưa có gì cả
Để rồi có những lúc, trái tim chợt quặn đau mà không biết vì sao phải
không anh?
Vì tình yêu đã tan biến
Mãi mãi…








Trăng đêm nay sáng bạc và tròn vành vạnh, ánh trăng lạnh toát phủ lên
cảnh vật một lớp sương mờ ảo, giá buốt. Người đó tựa mình bên bậu cửa,
ánh mắt đăm chiêu chú mục ra bên ngoài nhưng có vẻ như không hề nhìn bất
cứ điều gì cả. Đôi mắt của Kudo Shinichi chỉ đơn thuần mở to, trống
rỗng. Cả thế giới, tất cả sự tồn tại của thế giới này dường như bị gạt
khỏi cái vòng tròn mà cậu vạch ra để giam hãm bản thân mình. Dường như
lúc này với Shinichi không còn bất cứ điều gì quan trọng nữa.


Chợt ánh sáng của một thứ gì đó lóe lên trên gương mặt hoàn mỹ chìm ngập
trong bóng tối. Ánh sáng của cái gì đó cứ trượt dài, trượt dài và mất
hút.


Nước mắt, phải vậy không?



.

.


_ Con bé này là ai?

_ Nó là đứa bác nhặt được trước cổng.


.


.

_ Nó là một tên trong bọn chúng.

.

.

_ Đừng mơ tôi không làm việc với kẻ cướp.


.

.

_Ai Haibara. Đó là tên bác đặt cho cô bé.

.

.

_ Haibara tại sao cậu tốt quá vậy? Tại sao cậu không dùng viên thuốc
giải mà nhường cho tớ.

_ Đừng tưởng bỏ, tớ không tốt đẹp gì đâu, chẳng qua tớ muốn cậu thử
trước xem có biến chứng gì không?

.

.

_ Shinichi, đi cứu Ran đi nhưng nhớ cậu phải quay về, biết không?


.

.


_ Để tớ chết ở đây đi.


_ Mạng sống của cậu gắn liền với mạng sống của tớ. Nếu tớ còn sống cậu
sẽ không bao giờ phải chết Habara.

.

.

“Haibara, đừng trốn chạy”


.

.




Nhưng thực sự lúc này điều duy nhất Shinichi muốn làm chỉ là chạy trốn.





~o0o~






_ Con trai, ổn chứ?


Ông Kudo Yusaku lo lắng hỏi con trai. Đã mấy hôm liền Shinichi không hề
chợp mắt lấy một lần. Ông biết con trai ông đang rơi vào bế tắc nhưng
bản thân Yusaku lúc này không thể làm điều gì ngoài việc nhìn thằng bé
loay hoay trong đau khổ.


_ Bé con, dậy rồi hả? Ăn bánh bao với mami nào?


Khác với Yusaku, bà Yukiko vồ lấy thằng con trai bé bỏng và tống nó lên
bàn ăn.


_ Con bé bỏng mãi thế này thì tốt thật nhỉ? Shinichi cho mẹ hôn cái nào?


_ Mẹ..


_ Dù sao ngày mai là đến ngày thử thuốc phải không? Tiến sĩ Agasa đã bào
chế thì chắc chắn sẽ thành công.


_ Không! – Shinichi buông một câu gọn lỏn và tuột xuống ghế.


Cậu quay lưng về phía cha mẹ, túm lấy chiếc cặp sách và đeo lên vai.


_ Con phải đi học đây và từ giờ….ba mẹ đừng gọi con là Shinichi Kudo
nữa.


Ông bà Kudo chết trân nhìn bóng dáng nhỏ bé của đứa con trai khuất dần ở
cửa vào.


_ Kìa Shinichi – Bà Yukiko hốt hoảng bật dậy nhưng bàn tay bà bị một bàn
tay rắn chắc níu lại. Bà đưa mắt nhìn chồng nhưng chỉ nhận được cái lắc
đầu bất lực. – Chúng ta không thể làm gì được sao.


_ Không thể một khi thằng bé cố tình chạy trốn, một khi nó cố tình để
cho Shinichi Kudo biến mất trên thế gian này.


_ Anh…


Yukiko chợt hiểu rằng lúc này gượng ép Shinichi bất kỳ điều gì đều không
thể. Che giấu cảm xúc bằng vẻ ngoài điểm tĩnh và chín chắn nhưng bà
hiều rằng thằng bé muốn khóc thét lên, muốn gào lên, muốn đập phá như
cái đêm ở bệnh viện. Và đôi lúc Yukiko muốn Shinichi như vậy, muốn thằng
bé thoát khỏi lớp mặt nạ mà nó cố đeo lên. Rồi cuối cùng bà cũng đành
bó tay bất lực, nếu nó mà như vậy thì đã không còn là Kudo Shinichi nữa.
Chỉ là…hai đứa trẻ này…không thể rồi.


Ran à, đã đến lúc cháu quên Shinichi đi.









--- To be continued ---


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của p[É]_ng[Ố]





Sat Apr 07, 2012 5:17 pm

Vip member
bachtuyet1409
Vip member

Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 318
Wings : 10836
Feathers : 51
Birthday * : 14/09/1999
Join date : 06/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thành Phố Hồ Chí Minh
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



Hay quá chị ơi
Mong chị sớm ra chấp mới
Thank chị

Chử kí của bachtuyet1409


Nàng ơi, có nghe chăng ?
Tiếng gọi của người anh hùng, hãy theo đàn chim hạc xanh bay tới bên chàng…
Chốn Hạc Thanh Thiên…
nguyện trọn đời làm uyên ương không làm tiên…
Làm đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông, hoang vắng
Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng trời xanh chẳng nỡ chối từ…

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của bachtuyet1409

Tài Sản
Tài sản:





Tue Apr 10, 2012 4:35 pm

KaiRan's fan
p[É]_ng[Ố]
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away




[You must be registered and logged in to see this image.]

Ảo vọng








Khuyết điểm duy nhất của thiên sứ đó là anh ta quá hoàn hảo
Hoàn hảo như một giấc mơ
Con người khi muốn chạm vào thiên sứ đều nhận được một thứ duy nhất
Đó là ảo vọng







My Heart Is Beating - K. Will






_ Xin cô hãy tha cho cô gái này. Cô ấy quan trọng hơn mạng sống của tôi,
quan trọng hơn tất cả những gì tôi có.



_ Số 0 là bắt nguồn của tất cả, nếu không có nó thì sẽ không có thứ gì
cả.



_ Làm sao tớ có thể suy đoán được trái tim người con gái mình yêu?




“Shinichi, đừng đi”


“Shinichi”




Ran Mori choàng tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi bết rịn trên trán sau giấc mơ
vừa nãy. Giấc mơ không hẳn là như vậy…chỉ là nó là chuỗi nối dài, nối
dài của những hổi ức về cậu ấy…Shinichi. Người con trai mà Ran đã không
thể níu giữ trong tầm tay nữa rồi, không thể cố chấp kéo cậu ấy ở bên
cạnh được nữa. Trái tim của Shinichi đã quá đau đớn, quá tổn thương. Ran
không muốn, không bao giờ muốn người con trai mình yêu trở nên như vậy.
Cậu ấy sẽ không phải lựa chọn gì cả, Ran không muốn Shinichi phải lựa
chọn bất kỳ điều gì lần nữa.





Lựa chọn là điều tàn nhẫn nhất
Bên này hay bên kia
Giống như xé nát trái tim con người ta thành hàng ngàn mảnh nhỏ





~o0o~



_ Cô Yukiko!




Ran ngạc nhiên khi thấy chiếc BMW màu vàng cam chói lọi đậu trước cổng
trước, mỉm cười chào tạm biết Sonoko, cô bước về phía người phụ nữ xinh
đẹp đang tựa vào thành xe. “Nữ hoàng sắc đẹp trường Teitan” dường như
thời gian không thể xóa nhòa nét hoàn mỹ trên khuôn mặt của cô. Yukiko
Kudo, người Ran kính trọng như mẹ mình, người Ran coi như một thần tượng
hoàn hảo trong cuộc sống.


_ Ran cho cô chút thời gian được chứ.


_ Dạ!



Trái tim Ran hẫng lại một nhịp, cô thừa hiểu những gì mà mẹ Shinichi sắp
nói nhưng con người mềm yếu trong Ran vẫn muốn trốn tránh.


.


.


_ Hồi xưa hai nhà chúng ta rất hay tới quán ăn này.


_ Vâng ạ, sushi ở đây ngon tuyệt đỉnh.


_ Cháu và Shinichi cứ tới đây là ganh nhau ngồi gần phía đầu băng chuyền
chỉ vì ở đầy gần cái ti vi TO!


_ Cháu và Shinichi lúc nào cũng cái nhau chẳng ai nhường ai cả. Cậu ấy
luôn ga lăng với con gái nhưng với cháu thì… - Mắt Ran tự lúc nào đã
hoe hoe đỏ.


_ Ran …


_ Cháu ước, ước gì Shinichi của ngày ấy trở về. Ước gì cậu ấy trở lại là
Shinichi như ngày xưa.


_ Cháu…nói vậy tức là cháu biết rõ tất cả.


_ Sau đêm ở bệnh viện ấy cô nghĩ cháu vẫn còn có thể giả như không biết
gì sao.


_ Ran…


_ Shinichi Kudo cũng được, Conan Edogawa cũng được. Miễn là cậu ấy ở bên
cạnh cháu, miễn là hàng ngày cháu có thể nhìn thấy Shinichi là được
rồi.


.


.



Tại sao ai cũng nghĩ cô là con ngốc? Tại sao ai cũng nghĩ cô chỉ có thể
được người khác bảo vệ mà không thể bảo vệ bất kỳ ai. Shinichi cũng vậy,
tất cả mọi người đều như vậy… Tại sao, tại sao mọi chuyện tôi đều là
người biết cuối cùng.

.





~o0o~



.

Đường phố Tokyo chìm ngập trong tiếng hú của còi xe cảnh sát, trên không
ánh đèn pha cực mạnh của trực thăng chiếu khắp mọi con hẻm trong thành
phố. Chiếc taxi ăn cắp đang bỏ trốn với một tốc độ nhanh nhất có thể.
Theo sau nó là một cậu bé chứng bảy, tám tuổi với chiếc ván trượt nhanh
với tốc độ xe đua thể thao.



[Conan! Làm gì vậy quay trở về sở cảnh sát ngay]– Cô Judy hét lên
qua điện thoại.


_ Haibara đã bị Gin bắt đi rồi. Tổ chức áo đen đã sụp đổ, nhất định nhất
định tên đó sẽ giết Haibara.


[Cảnh sát đã chặn mọi đường xuất cảnh, hắn không trốn được đâu.]



_ Cô nhầm rồi một kẻ như Gin chắc chắn sẽ không trốn đi đâu cả. Hắn sẽ
hủy diết tất cả, cả cháu cả Haibara.


[Conan kun! Conan!]



Nhưng ngay lập tức Shinichi giật phắt tai nghe và vứt xuống mặt đường.
Trận chiến này là của cậu.



Chiếc taxi đã bị dồn vào đường cùng. Nó đột ngột rẽ ngoặt lại trước khi
đâm sầm vào tường. Cửa xe bị đạp tung ra và người đàn ông lôi cô bé đi
cùng xuống xe. Mắt hắn vẫn như lần đầu Shinichi nhìn thấy nhuốm đầy tử
khỉ nhưng đôi mắt lạnh băng đó không còn lạnh lùng và vằn lên từng tia
máu đỏ quạnh giận giữ.



_ Chúng ta kết thúc ở đây thôi Kudo Shinichi.



_ Gin. Thả Haibara ra!



_ Người có vẻ quan tâm đến con đàn bà phản bội này nhỉ. – Gin mỉm mai.
Hằn ném Haibara xuống đất và dí gót giày lên đầu cô.


_ …. – Shinichi nhẹ nhàng tiến về phía trước tay chỉnh lại khẩu súng gây
mê. Gần hơn một chút nữa thôi.


_ Đứng lại và bỏ tay người khỏi cái đồng hồ. Một chiêu không xài được
hai lần đâu “Viên đạn bạc”. – Gin cười nhạt và lên đạn cho khẩu súng
trên tay mình.


“Khốn khiếp”
Shinichi nhủ thầm, cậu đưa mắt tìm xem có bất kỳ cơ may
nào để cứu Haibara không? Tên Gin đã vào được cùng, hắn chắc chắn không
sợ gì cả.


_ Chạy…chạy đi Shinichi… - Haibara cố gắng gượng


_ Câm ngay! – Gót giày hắn thụi mạnh và bụng Haibara.


_ Ông muốn gì.


_ Tao muốn mày chết Kudo!


_ Tôi chết rồi thì tổ chức của ông cũng không thể như trước nữa.


_ Lắm lời…chết đi – Gin giơ súng lên



.



[You must be registered and logged in to see this image.]
.



_ Conan kun! Conan..


_ Conan..



Shinichi giật mình tỉnh giấc, hóa ra đó là một giấc mơ nhưng tại sao tất
cả cảm giác đều thật đến vậy, tất cẩ nỗi đau đớn, sợ hãi chưa một lần
nào thoát khỏi Shinichi.


_ Tớ chưa bao giờ thấy cậu ngủ gật đấy Conan – Genta tròn mắt – Hôm nay
cậu sao vậy.


_ Thì mình mệt..



Cậu trả lời cấm cẳn và xin ra khỏi lớp để lên phòng y tế. Tại sao khi đã
là một thằng nhóc bảy tuổi, tại sao ở trong thế giới trẻ thơ này rồi mà
những ký ức kinh hoàng đó vẫn bám theo cậu. Tại sao Haibara? Nếu cậu ở
đây thì có thể nói cho mình biết phải không?



.


.



_ Hóa ra em ở đây.



Bóng người phía trước đổ dài, đổ dài che lấp đi ánh mặt trời trước mắt.
Shinichi ngước nhìn lên, người con gái ấy mỉm cười với cậu, nụ cười vẫn
đẹp như ngày ấy, nụ cười trong vắt như nắng mùa thu.


_ Ran…Ran neechan…


_ Ayumi gọi điện nói em không khỏe..


_ À …dạ…em…


_ Về nhà thôi. Chị xin phép cô giáo rồi.



Ran nhoẻn cười kéo tay cậu và bước ra ngoài. Ánh mắt trời chan hòa trên
khuôn mặt cô. Mái tóc dài thơm mùi bạc hà mát rượi. Đẹp hình như đã lâu
rồi Shinichi không nhận ra là bầu trời trong đến vậy và Ran vẫn là Ran
của ngày ấy.


_ Haibara đi rồi chắc em buồn lắm phải không?



_ Dạ..


_ Nhưng đừng buồn lâu nhé Conan kun – Ran bất chợt quay đầu và hướng ánh
nhìn về phía cậu – Chị không có đủ dũng khí để chờ lâu đâu Conan à.



“Shinichi, mau trở về đi. Shinichi”

.

.



_ Cấp cứu! Cấp cứu! Bác sĩ..bác sĩ đâu?



Cậu cõng cô bé với mái tóc bết lại vì màu trên lưng, máu nhỏ tong tong
theo từng bước chân dồn dập và hơi thở ngày một đứt quãng.


_ Haibara đừng chết! Đừng chết…


Nhưng không đáp lại cậu, hơi thở ấy cứ yếu dần, yếu dần. Và đôi bàn tay
đang ôm lấy cổ cậu cũng dần dần tuột ra.


_ Bác sĩ!

.

.


_ Ông nói sao cơ! Vớ vẩn! Cứu cậu ấy, ông phải cứu cậu ấy.


Chính ông bác sĩ già lúc này cũng không biết phải làm sao khi đứa bé bảy
tuổi đang gằn giọng với mình. Vẻ mặt nó giống như nếu ông nói cô bé kia
đã chết thì nó sẽ xông vào mà giết ông vậy.


_ Shinichi bình tĩnh! Shinichi – Ông Yusaku kéo cậu con trai đang kích
động ra khỏi người ông bác sĩ.


_ Shinichi…


_ Buông con ra.


_ Conan à…


_ BUÔNG RA!





Lúc đó cậu không hề nhận ra bàn tay đang nắm chặt lấy mình là ai, lúc đó
cậu không nhận ra chỉ vì vùng vẫy quá mạng cậu đã để lại trên khuôn mặt
Ran một vết đỏ tấy, đau buốt.Người con gái ấy. Cậu đã đánh người con
gái mà cậu muốn bảo vệ cả đời.






_ Conan kun!



_ Mọi người để tôi một mình.




.


.



.


Mình biết là cậu rất đau khổ Shinichi. Nhưng hãy sớm trở về nhé, mình
không biết mình có đủ dũng khí để chờ cậu trong bao lâu đâu. Mình sợ, sợ
trông đợi mọi thứ trong ảo vọng lắm rồi.


.



.


_ Cậu phải cẩn thận đấy Ran, giữ Shinichi cho kỹ nha.

_ Cậu nói với vẩn gì vậy Sonoko

_ Nhìn quẻ bỏi đi. Thiên thần.



.

.




“Cháu gái, người con trai cháu yêu là một thiên thần. Anh ta không thuộc
về thế giới này. Nhất định phải giấu thật kỹ đôi cánh. Nếu tìm thấy nó
thiên thần sẽ quay trở lại bầu trời và không bao giờ trở lại”







--- To be continued ---

Chử kí của p[É]_ng[Ố]


Từ bỏ không có nghĩa là yếu đuối
Mà là đủ can đảm để buông tay


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của p[É]_ng[Ố]





Thu Apr 19, 2012 8:58 pm

.:. Smod .:.
yumitruc
 .:. Smod .:.

Tổng số bài gửi : 659
Wings : 7276
Feathers : 44
Birthday * : 03/01/2000
Join date : 26/03/2012
Age : 16
Đến từ : SF

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 659
Wings : 7276
Feathers : 44
Birthday * : 03/01/2000
Join date : 26/03/2012
Age : 16
Đến từ : SF
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



u oaaaa!
tem
hay quá chị ơi
nhanh ra chap mới nhé

----------------------------

Đề nghị em comment dài hơn !
Thân,
trà_xanh_c2

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của yumitruc

Tài Sản
Tài sản:





Thu Apr 19, 2012 9:41 pm

.:. Mod .:.
trà_xanh_c2
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 414
Wings : 13363
Feathers : 35
Join date : 24/03/2012

Tài Sản
Tài sản:

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 414
Wings : 13363
Feathers : 35
Join date : 24/03/2012
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



Giời đất ơi, fic gì đâu mà ăn gian dòng dữ dzạ ? Thất vọng... Thất vọng...

Mình đọc fic này rồi, rất hay !^^ Nhưng không nhớ là đã đọc hết chưa nữa ?! Tụng kinh Tụng kinh Dù sao cũng thanks chủ thớt !^^

@ yumi : Com dài tí nha em !

Chử kí của trà_xanh_c2


SxR:
 


Shinichi & Ran...
Cặp đôi yêu thích của tớ !♥


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của trà_xanh_c2

Tài Sản
Tài sản:





Fri Apr 20, 2012 2:45 pm

KaiRan's fan
p[É]_ng[Ố]
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away




[You must be registered and logged in to see this image.]

Có một tình yêu không thể nào quên







Em hỏi anh tại sao nước biển lại xanh
Anh trả lời vì tận cùng đại dương là màu xanh hy vọng
Em hỏi anh tại sao nước biển lại mặn
Anh trả lời vì mặn là nước mắt của tình yêu
Anh yêu em
Em yêu anh
Câm lặng ngắm nhìn, câm lặng chia ly
Một lời cảm ơn còn chưa kịp nói









Can You Hear Me - Lee Seung Chul






Shinichi’ POV




Shinichi Kudo là con người như thế nào nhỉ? Một thám tử trung học nổi
tiếng, một chàng trai thông mình, con trai độc nhất của một đại tiểu
thuyết gia trinh thám. Shinichi Kudo là chàng trai không thiếu một thứ
gì cả. Kể cả một tình yêu.


Thế nhưng chỉ một phút thôi, khi lạc bước trên con đường đời đang trải
thảm trước mắt, tôi bước vào một trận chiến cam go và nguy hiểm khôn
lường. Tôi đã mất tất cả mọi thứ kể cả cái tên của chính bản thân mình.
Con đường đó dài, rất dài, và tôi luôn lần mò trên con đường tối tăm
ngập ngụa đó, lần mò trong hy vọng ở cuối con đường tôi sẽ gặp được em.
Ran! Người con gái tôi luôn gọi tên trong tất cả những giấc mơ vỡ nát.


Em là tình yêu của tôi, em là trái tim của tôi, em là nụ cười của tôi.
Từ nhỏ đến lớn, em là cô gái duy nhất ở bên tôi, chăm chú và thích thú
nghe tôi nói tất cả mọi thứ về Homes. Đôi lúc tôi tự hỏi có bao giờ em
thấy nhàm chán với một tên cuồng trinh thám như tôi…Chắc chắn là có
rồi…Nhưng tôi vẫn cố chấp níu giữ em ở bên mình, đẩy em vào nguy hiểm
lúc nào không hay để giờ đây người tôi làm tổn thương không phải chỉ duy
nhất có một mình em.


Cô ấy không phải là mẫu người dễ yêu, không phải là mẫu người dễ dàng
làm bạn. Cô ấy lạnh lùng, cô ấy xa cách vì cô ấy đã quá đớn đau, đã bị
phản bội quá nhiều, bị làm tổn thương quá nhiều…Đôi mắt cô ấy nó xám đen
như chính cái tên của mình vậy.


Thật khó có thể nói được mối quan hệ của tôi và Haibara. Chúng tôi cùng
chia sẻ một số phận, cùng chung một kẻ thù, cùng vượt qua nhiều khó
khăn, cùng có nhiều bí mật.


Haibara đã từng hỏi tôi. Nếu cả cô ấy và Ran cùng rơi xuống một dòng
sông. Tôi sẽ cứu ai trước. Lúc đó tôi chỉ cười và trả lời: “Tớ sẽ gọi
cứu hộ bờ biển vì một thằng nhóc chẳng thể bê nổi cả hai cô gái cùng
lên”.


Giống như Ran đã nói với tôi nhiều lần rồi. Kudo Shinichi là một tên
ngốc, một kẻ mù tịt về tình cảm.



End POV




--- Flash back ---



_ Thả Haibara mau!


_ Mày không có cái quyền ra lệnh ở đây đâu nhãi con.


Gin gần như phát điên, hắn xốc Haibara dậy và …chỉ một khắc thôi, tôi
đã bắt được đúng cái thời khắc hắn mất cảnh giác. Bấm thật nhanh nút
trên thắt lưng, tôi đinh ninh Gin sẽ ngã gục chỉ sau một cú đá.


ĐOÀNG.


Khẩu súng rơi khỏi tay hắn, cướp cò và bật về phía tôi nhưng Gin vẫn giữ
chặt Haibara trong tay. Nắm lấy khẩu súng còn nóng bỏng, tôi lồm cồm
đứng dậy.


_ Bắn đi! Có giỏi thì bắn đi – Hắn hét lên man dại.


_ Shinichi! Bắn đi – Haibara nhìn thẳng vào mắt tôi kiên định.


_ Haibara…Shiho..


_ Tớ nói bắn đi!


Chưa bao giờ khẩu súng trong tay tôi lại nặng như vậy. Bắn hay không
bắn, lý trí của một thám tử cho tôi biết rõ tất cả những việc mình cần
phải làm nhưng …tay tôi không thể bóp có. Nhỡ ra…Haibara có chuyện gì.
Nếu cậu ấy chết. Chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện đó. Tôi luôn mong cậu
ấy sống, chỉ cần cậu ấy sống mà thôi. Bởi vì nỗi ám ảnh về người con gái
có đôi mắt dịu dàng nhắm mắt trên tay tôi trên bến cảng ngày trước, về
chàng trai tự tin ngạo nghễ đã trở thành một người có đôi mắt u buồn với
vết bỏng trên mặt…họ là những người muốn bảo vệ cô ấy nhất, họ không
bao giờ muốn cô ấy bị tổn thương. Tôi đã hứa sẽ bảo vệ Haibara, tôi đã
hứa sẽ xóa đi những ký ức kinh hoàng của cô ấy, tôi đã nắm tay Haibara
kéo lại khi cô ấy định trốn chạy để rồi lại kéo cô ấy vào một cuộc phiêu
lưu khác nguy hiểm hơn.


ĐOÀNG



Cuối cùng thì súng cũng nổ. Tôi nhắm vào chân của Haibara, giống hệt
cách chú Mori đã làm ngày trước. Nhưng tại sao, tại sao máu lại chảy
tràn trên khuôn mặt ấy, tại sao lại như vậy.


Tiếng lên đạn vang lên sau lưng tôi. Bước chân chầm chậm trên nên đá ẩm
ướt.


_ Đến muộn thế - Gin uể oải.


_ Có định đến đâu nhưng anh làm ăn lề mề quá.


Cái giọng mỉa mai của người phụ nữ này. Đến chết tôi cũng không quên
được. Vermouth.


Người đàn bà rắn độc.



--- End flash back ---




_ Shinichi! Shinichi! – Mẹ réo lên dưới nhà làm tôi choàng tỉnh. Lại
là mơ, sau một hồi sắp xếp đồ đạc bở hơi tai, tôi lại ngủ quên lúc nào
mà không hay.


_ Dạ!


_ Hattori đến đấy!


_ Vâng!


Tôi đáp lại rồi ngoan ngoãn ra mở cửa, biết thừa bộ mặt đáng ghét của
tên cột nhà bếp đó đang cười nhe nhởn bên kia.


_ Có chuyện gì?


_ Chào hỏi thế hả? Biết tớ cho Kazuha leo cây chỉ vì đến thăm cậu không?


_ Không dám đâu.


Hattori cười nhạt rồi cũng bước vào phòng, kể ra thì đây mới là lần đầu
tiên cậu chính thức đến nhà của Shinichi. Công nhận càng nhìn nhà hắn mà
càng ức, đại công tử Osaka như cậu mà phòng riêng chỉ bằng mắt muỗi còn
hắn thì…hai phòng đọc chứa đầy sách trinh thám, phòng ngủ, phòng thí
nghiệm, phòng game, phòng học, phòng thay đồ…Cái tên khốn ấy, nhìn mắt
ngu ngu….mà giàu dễ sợ.


_ Nhìn đủ chưa, thủng trần phòng tớ bây giờ.


Shinichi cau mày nhìn tên bạn đang ngẩn cổ ra ngắm bức tranh tường, cậu
nhón chân leo lên giường. Ba đã thay một chiếc mới nhỏ hơn nhưng có vẻ
như nó vẫn còn quá to với thân hình lúc này của cậu.


_ Shinichi này, cậu vẫn nhất quyết không dùng nó sao.


_ Mình biết ngay cậu đến đây là có âm mưu mà.


_ Thôi ngay cái giọng ấy đi! Cậu có biết mọi người đến lo cho cậu không?
Cả Ran nữa nhất là bây giờ cô ấy…


_ Đã biết mình là Shinichi Kudo.


_ Cậu..cậu


_ Đương nhiên mình biết, mình chỉ bị teo nhỏ đâu có bại não.


Biết, đương nhiên là tôi biết rõ hơn ai hết, tôi và Ran cả hai chúng tôi
đều hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra và cả hai cùng đang đóng trọn vai
trong màn kịch nhắm mắt làm ngơ này. Không thể từ bỏ nhưng cũng không
thể bước tiếp, chúng tôi chỉ đứng nhìn nhau giữa màn mưa dày đặc. Chờ
đợi một cái gì đó…mà bản thân cũng không biết rõ.


_ Biết rồi mà cậu vẫn…. Ích kỷ quá đấy Shinichi…


_ Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc ở bên Ran, mỗi lần nghĩ đến việc dùng viên
thuốc đó….Hình ảnh của Haibara lại hiện về. Vì mình mà Haibara chết, vì
mình mà tất cả bị tổn thương, mình không xứng đáng có hạnh phúc.


_ Cậu nghĩ Ran sẽ quên cậu sao?


_ Thời gian, cô ấy có rất nhiều thời gian.


_ Shinichi!


_ Nếu cậu nói hết rồi thì về đi Hattori.


_ Được rồi, đuổi thì mình đi. Nhưng Shinichi này, còng số tám đã khó dứt
rồi dây tơ hồng thì không thể cắt được đâu.


_ Mai mình sẽ đi Mỹ.


_ …. – Bước chân của Hattori ngừng hẳn, cậu hiểu bạn mình đang muốn trốn
chạy.


_ Mình sẽ biến mất khỏi tầm mắt của cô ấy. Đừng nói với Ran đấy và đừng
tiễn mình, coi như hôm nay tạm biệt ở đây đi.


_ Ừm tạm biệt…




~o0o~



Người phụ nữ lo lắng nhìn chàng thanh niên lững thững bước ra khỏi cửa,
bà ngoái lại nhìn cậu bé ngồi một mình trong phòng. Shinichi của bà
trước đây chưa bao giờ u sầu như vậy, chưa bao giờ như vậy cả. Nếu thằng
bé không thể thoát ra khỏi cảm giác tội lỗi đó thì bà sẽ giúp nó cắt
đứt.


Yukiko Kudo vội vàng chạy theo bóng chàng thanh niên.



~o0o~



[You must be registered and logged in to see this image.]



Sáng hôm sau



Shinichi đã thức dậy từ rất sớm, cậu đứng trước gương rất lâu để chỉnh
lại nét mặt mình tươi tỉnh nhất có thể, dù sao cậu không muốn ba mẹ mãi
buồn vì mình.


_ Ba! Mẹ!


Thế nhưng sau khi ỳ ạch kéo đống hành lý ra đến phòng khách cậu vẫn
không thấy ai cả. Mấy người này đang làm cái quái gì vậy chứ.


_ Conan kun!


Cánh cửa mở ra và người con gái ấy đứng trước mặt cậu. Người duy nhất
cậu không muốn gặp trước khi rời khỏi mảnh đất này.


_ Ran làm sao chị..


_ Hattori nói cho chị biết.


_ …Đáng lẽ chị không nên đến, em thực sự không…


_ Shinichi! Mình gọi cậu như thế được không? – Người con gái tiến lại
gần hơn, cô ngồi hẳn xuống để đôi mắt cô có thể ngang tầm với mắt cậu,
để cậu không còn trốn tránh cô được nữa.


_ Ran…mình…


_ Mình biết cậu dằn vặt vì cái chết của Ai nhưng Shinichi đó là tai nạn…


_ Không phải, là mình, là do mình.


_ Shinichi! Quên đi không được sao? Cậu cho rằng mình ích kỷ cũng được
nhưng Shinichi chúng ta bỏ Ai lại phía sau và tiếp tục sống không được
sao.


_ Nếu bị bỏ lại cô ấy sẽ rất cô đơn. Cô ấy đã cô đơn cả cuộc đời rồi
mình không muốn sau này tất cả mọi người đều quên mất cô ấy.


_ Cậu yêu cô ấy rồi sao. – Ran buông tay khỏi bờ vai nhỏ bé đang run
rẩy.


_ Có lẽ…


Shinichi cúi gằm mặt, cậu kéo vali ra ngoài cửa. Từng bước từng bước một
giống như cậu đang bước dần vào vực thẳm.


_ Shinichi! Hứa với mình một chuyện được không?


_ …


_ Hãy hạnh phúc! Mình chỉ cần cậu hành phúc.


Bước chân Shinichi khựng lại, Ran tại sao cô ấy luôn tốt như vậy, tại
sao luôn bao dung cậu như vậy. Tại sao? Tại sao không để cho mình quên
cậu Ran, tại sao không để mình sống với nỗi ân hận một mình.


Nhưng hơn một ngàn lần, Shinichi Kudo vẫn không bao giờ muốn nỗi buồn
đọng lại trong đôi mắt ấy. Đôi mắt trong veo ấy không thể có nỗi buồn,
dù là vì cậu.


_ Bye bye, Ran nee chan! – Cậu quay lại mỉm cười.


Ran bỗng đứng dậy, bước về phía cậu. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc lòa xòa
của cậu và cô ấy mỉm cười hôn nhẹ vào trán cậu.


_ Tạm biệt Conan kun! Chị sẽ nhớ em nhiều lắm đấy!





~o0o~




Bên ngoài, người đàn ông trầm ngâm nhìn qua cửa kính xe hơi. Ông biết rõ
chuyện sẽ đi đến nước này nhưng ông không thể ngăn Yukiko. Đó là điều
bà mẹ nào cũng muốn làm cho con mình nhưng cô ấy không hiểu, cô ấy không
hiểu nỗi dằn vặt của Shinichi đâu phải chỉ có thế.

Có lẽ, lúc này ông nên nói tất cả.


_ Chính Shinichi là người đã bắn Ai. Và đó là vì Ran...






--- To be continued ---

Chử kí của p[É]_ng[Ố]


Từ bỏ không có nghĩa là yếu đuối
Mà là đủ can đảm để buông tay


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của p[É]_ng[Ố]





Tue Apr 24, 2012 9:06 am

Vip member
ƯSAGHI_thỏ
Vip member

Tổng số bài gửi : 139
Wings : 9714
Feathers : 15
Birthday * : 01/06/1996
Join date : 23/03/2012
Age : 20
Đến từ : CUNG TRĂNG

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 139
Wings : 9714
Feathers : 15
Birthday * : 01/06/1996
Join date : 23/03/2012
Age : 20
Đến từ : CUNG TRĂNG
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



Tem...............nuốt..........^^
hơ hơ này cô chủ thớt..........chap đâu mà ăn gian thế........nổ màn hình tui òi...........
fic này tuyệt oá, hình như ta chưa đọc............^^!
vít hay ế seo dám chọi dép........tặng vote đê hát lên nào!

Chử kí của ƯSAGHI_thỏ


Spoiler:
 

I LOVE RAN
Spoiler:
 

I LOVE KID
Spoiler:
 

....................................................
Chàng...vị thần toàn năng
Nàng...nữ thần xinh đẹp
Chàng...chúa tể bóng tối
Nàng...nữ vương ánh sáng
.....................................
Tình yêu của họ là thứ mạnh nhất trong vũ trụ này


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ƯSAGHI_thỏ





Wed May 09, 2012 5:38 pm

KaiRan's fan
p[É]_ng[Ố]
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away




[You must be registered and logged in to see this image.]

Akai Ito






Cuối cùng tôi đã để mất cậu ấy rồi
Tình yêu duy nhất của đời tôi
Sợi dây tơ hồng đã căng cứng
Và đứt phựt
Shinichi à, vậy từ giờ số mệnh đã định là chúng ta mãi mãi trôi qua nhau
phải không?








366 Nichi - Akai Ito OST



Trong cuộc sống của tôi, từ ngữ nào tồn tại nhiều nhất, khuôn mặt nào
khuôn hiện diện trong tâm trí tôi còn nhiều hơn khuôn mặt của ba mẹ. Là
cậu ấy, luôn luôn chỉ có một mình cậu ấy mà thôi. Người con trai luôn
luôn tồn tại trong mọi hồi ức của tôi.

Khi tôi ba tuổi, người con trai đầu tiên tôi nắm tay là Shinichi. Hôm đó
là ngày hoa rẻ quạt rơi nhuộm trắng cả đất trời.

Khi tôi năm tuổi, lần đầu tiên tôi thấy vể mặt của Shinichi lúc đá banh
lại tuyệt vời đến vậy. Cậu ấy cười, nụ cười đọng nắng mùa thu.

Khi tôi bảy tuổi, Shinichi đã tự mình tặng cho tôi món quà sinh nhật đầu
tiên, món qua do chính tay cậu chọn. Bút ký về Homes. Tôi đã thức đọc
nó suốt đêm và tự hỏi tại sao trước đây tôi lại không yêu Homes nhiều
như Shinichi nhỉ.

Khi tôi mười tuổi, lần đầu tiên tôi tức giận vì Shinichi giữ lá thư làm
quen của một cô bẹn gái trong cặp. Tên ngốc! Đần độn! Hắn còn hý hửng
mang ra khoe với tôi.

Khi tôi mười lăm tuổi, lễ lên đai đen karate của tôi Shinichi dám vắng
mặt chỉ vì điều tra án. Bộ tôi không quan trọng bằng mấy vụ án của cậu
ta sao?

Khi tôi mười sáu tuổi, tôi quen với cảm giác luôn luôn chờ cậu ấy trở
về. Luôn luôn mỉm cười với cậu ấy, luôn luôn cho Shinichi một cảm giác
bình an.

Khi tôi mười bảy tuổi, tôi đã biết lo sợ bởi vì Shinichi cuối cùng đã
biến mất khỏi cuộc đời tôi. Tôi đã chờ, chờ mãi nhưng cậu ấy không quay
lại.

Và rồi đứa bé ấy xuất hiện, đứa bé có nụ cười, ánh mắt giống hệt cậu ấy.
Đứa bé cho tôi hơi ấm, đứa bé cho tôi sức mạnh và dũng khí để chờ đợi
Đợi Shinichi trở về.
Đứa bé luôn tươi cười và gọi tôi bằng tiếng “nee san” trong veo hơn nắng
mùa thu.


Cuối cùng cậu ấy cũng trở về
Nhưng cậu ấy không còn là Shinichi tạm biệt tôi ở công viên ngày ấy
Cậu ấy không còn là Shinichi của tôi
Lần này, chính tay cậu ấy đã đẩy tôi ra để biến mất khỏi cuộc đời tôi
lần nữa.
Trái tim của người con gái luôn luôn nhỏ bé, chỉ chứa trọn được một bóng
hình. Nếu không thể yêu thì mãi mãi sẽ không thể quay lại như trước,
bởi vì trái tim đã không còn thuần khiến là màu trắng.





~o0o~




_ Ran! Ran!


Sonoko chạy lại gần người bạn thân, người đang đứng dầm mưa một mình
trên phố. Sau khi nhận được điện thoại của chú Mori về tin Shinichi sang
Mỹ, cô biết biết thế nào cũng xảy ra chuyện này mà.


_ Ran! Cậu có nghe mình nói không?


_ Sonoko – Ran bừng tỉnh, mắt cô đờ đẫn hướng nhìn cô bạn thân – Cậu ấy
đi rồi.


_ Ran..


_ Chia tay rồi, lần này chắc chắn là mãi mãi.


_ Ran! Mình không tin, Shinichi không phải là người như thế. Cậu ta yêu
cậu, suốt mười mấy năm cậu ta sống trên đời Shinichi Kudo chỉ biết mình
cậu thực sự là con gái thôi mà.


_ Cậu ấy yêu người khác! Và cậu ấy nói…


_ Tên tồi tệ! Mình không ngờ hắn ta lại tệ hại đến vậy.


_ …


_ Đuổi theo Ran!


_ Đi đâu?


_ Tới sân bay, cậu định cứ thế này mà cho hắn đi sao, phải dần cho tên
phản bội ấy một trận.


_ Sonoko


_ Mình không tha thứ, sẽ không bao giờ mình tha cho kẻ là Ran phải khóc.
Nhất là khi kẻ đó lại là Shinichi.


Sonoko kéo Ran lên xe ô tô của gia đình đã đợi sẵn. Họ không hề nhận ra
rằng, ngay cạnh căn biệt thự mà họ vừa rời khỏi, khói đen đang bốc lên
nghi ngút. Cơn mưa không thể ngăn nổi ngọn lửa đang liếm trọn căn nhà
nhỏ.




~o0o~




Mưa, mưa nhạt nhòa xóa mờ tất cả. Tất cả trôi quá đôi mắt của Kudo
Shinichi như những hình hài vỡ nhạt, nhòa lệ. Tất cả đều thấm đấy nước
mắt. Nước mắt của trời, của nhân gian, của anh, của cô ứ lại, buốt giá
và nặng nề.


_ Mẹ…


_ …


_ Tại sao con không nói cho mẹ biết.


_ Con không muốn ai biết cả, dù sao con đường con đang đi không thể quay
lại nữa rồi. Tất cả mọi người đều có rất nhiều thời gian, sẽ quên, quên
rất nhanh thôi.



Phải quên rất nhanh thôi. Rồi sẽ đến một ngày chẳng ai nhờ rằng có một
Kudo Shinichi còn tồn tại trên đời. Và cả Conan cũng không?



Đột nhiên Shinichi nhận ra điện thoại của mình đang rung lên. Cậu chưa
kịp tắt điện thoại. Thở dài, Shinichi bắt máy, cuộc điện thoại cuối cùng
trước khi cậu hoàn toàn biến mất.


_ Sonoko, sao tự nhiên lại gọi cho mình. Bây giờ mình…


_ Ran nguy rồi…- Giọng Sonoko ở đầu dây bên kia hoảng hốt


_ Cái gì…


_ Phòng thí nghiệm của tiến sĩ bị cháy, Ran đã chạy vào đó nhưng….


_ Bình tĩnh mình đến ngay. – Shinichi cúp máy, cậu quay lại nhìn ba và
rồi ba cậu gật đầu.


Trong màn mưa ngày một dày đặc, chiếc xe quay lại với tốc độ nhanh nhất
có thể.


Ran, chờ mình được không?

Mình biết cậu lao vào đó vì thuốc giải độc đúng không?
Mình biết cậu lao vào đó vì không muốn mất cơ hội cuối cùng tìm lại
Shinichi đúng không?


Nhưng Ran à, tìm lại để mà làm gì khi sau này tất cả chắc chắn sẽ vỡ nát
Hy vọng để mà làm gì khi sau này tất cả sẽ phai nhòa
Yêu thương để mà làm gì khi tất cả những gì cậu nhận được chỉ là đớn đau
Nhớ nhung để mà làm gì khi mình, tất cả những gì mình muốn chỉ là cậu
hãy lãng quên mình.
Mãi mãi.


Ran


Ran


Chỉ một lần nữa thôi


Chờ mình, được không?





~o0o~




Cô tỉnh dậy giữa biển khói dày đặc, phòng thí nghiệm đang bốc cháy.
Những chất hóa học đủ loại chất trong này càng làm cho ngọn lửa dai dẳng
và khó dập tắt hơn bao giờ hết. Phổi cô đau buốt, mạch màu dường như
sắp vỡ ra. Cố mở mất, Ran lần tìm lọ thuốc luôn màu đỏ mà một lần cô đã
được nhìn thấy.


Thuốc đó là hy vọng cuối cùng để mang Shinichi quay về, thuốc đó sẽ trả
lại cho mình một Shinichi hoàn chỉnh. Dù sau đó cậu ấy ra đi, cậu ấy
ghét bỏ mình, Ran sẽ chấp nhận tất cả.



Bởi vì ngay từ đầu cô đã biết dù là đớn đau cô vẫn kiếm tìm
Bởi vì ngay từ đầu cô đã biết dù là vô vọng cô vẫn chờ đợi
Bởi vì ngay từ đầu cô đã biết dù là mất mát nhưng vẫn yêu thương
Bởi vì cô yêu Shinichi
Bởi vì cô sinh ra là để gặp Shinichi
Cho dù đầu óc cô có ngốc nghếch
Cho dù suy nghĩ của cô có giản đơn
Cô vẫn yêu
Chỉ yêu duy nhất người con trai ấy



_ Ran! Cậu ở đâu?


_ Shin…i….chi!


Rồi sau đó tất cả những gì Ran còn nhớ được là ngọn lửa và màn đêm đen
đặc trùm vào mắt cô. Rát buốt.



~o0o~



[You must be registered and logged in to see this image.]



Mười năm sau...



Tokyo của mười năm sau vần phồn hoa như mảnh đất của mười năm trước.
Người người đổ đến đây càng lúc càng đông, người người ra đi cũng càng
lúc càng nhiều. Nhưng âm thanh ồn ã của mảnh đất này chưa bao giờ mất đi
cả. Có chăng, chỉ một thoáng thôi, khi cơn mưa ập xuống, khi chiếc xe
hơi hất tung nước lên tà váy trắng của cô gái đứng bên đường sau một
vòng cua. Cơn mưa phủ trùm lên tất cả, lên cả hai căn nhà vẫn còn nguyên
vẻ đổ nát của mười năm trước.


_ Chúng ta kết thúc ở đây được rồi anh Araide. – Cô gài mở lời, giọng
nói lặng trầm đến vỡ nát.


_ Anh xin lỗi Ran. – Người con trai đứng dưới màn mưa nhìn cô gái trong
bộ đồ màu trắng xóa, trong chiếc ô cũng đang hòa vào màn mưa, đôi mắt cô
ấy dường như không nhìn thấy anh. Nó cũng nhuộm một màu trắng xóa.


_ Em xin lỗi vì đã bắt anh chấp nhận một người vợ vô dụng suốt năm năm
qua, em xin lỗi vì đã không thể yêu anh như cách một người vợ yêu thương
chồng mình, không thể sinh con cho anh, không thể chỉ…để duy nhất anh
trong trái tim mình. Bây giờ điều duy nhất em có thể làm cho anh là để
anh ra đi, để anh trở về với người con gái ấy. Anh thuộc về nơi đó không
thuộc về em.


_ Ran, đó không phải là những gì một người vợ nên nói với một kẻ ngoại
tình. Anh có tội vì thế đừng tốt với anh như thế.


_ Căn nhà này là nơi anh đã cứu em. Anh đã mang em trở về sau đám cháy
ngày hôm ấy.


_ Không…Ran – Tay Araide khẽ đưa lên, anh muốn chạm vào cô, muốn chạm
vào hình bóng đang nhòe đi, đang mờ dần trong mắt mình, cô đang tan
biến, tan đi trong mắt anh.


Có được cô suốt năm năm trời nhưng thứ cảm xúc mà anh có không phải là
hạnh phúc. Ran đối với anh đơn thuần chỉ là biết ơn, biết ơn anh đã cứu
cô trở lại thế giới này. Nhưng ngay cả điều đó cũng khiến anh xấu hổ,
bởi vì cảm xúc biết ơn đó anh cũng không xứng đáng.


Anh phản bội cô, anh cùng với một người con gái khác vì …anh muốn Ran
ghen. Lòng tự tôn của một người đàn ông trong anh đã cạn, anh không thể
đóng vai một thiên sứ độ lượng bao dung bên cô nữa. Nhưng anh đã lầm, cô
chỉ đứng đó nhìn anh và người đàn bà lõa lồ trên giường với đôi mắt
dường như trong suốt, không cảm xúc, không có cả nước mắt.


Ngay từ đầu anh đã biết mối tình đơn phương này sẽ là đớn đau
Ngay từ đầu anh đã biết tất cả đều là ảo mộng
Ngay từ đầu khi bắt đầu yêu cô anh đã nhận ra
Cô chỉ yêu duy nhất một người con trai
Nhưng thật nực cười anh lại càng yêu cô hơn
Vì tình yêu cô dành cho người đó..



Nhưng trái tim anh đã quá đau rồi, anh đã nhìn cô khóc đủ rồi.
Anh thừa nhận mình đã thua, thua người con trai đó. Trong trái tim cô
không hề có anh.


Vậy chi bằng giải phóng cho cô
Để cô tìm về giấc mơ đã mất lần nữa.


_ Ran có một điều anh phải nói với em, người cứu em ra khỏi đám cháy đó
là Shinichi, không phải anh.



Anh quay đi, hòa vào mưa, nước mưa rơi trên mặt, trên vai, mặt chát
Mưa xiên xiên
Xuyên vào trái tim anh
Người con gái đứng đó
Lạnh băng
Cô độc
Rã từ hình bóng
Người đàn ông yêu thương cô cả một đời
Nhưng cô không thể yêu anh, dù là một chút.



~o0o~



Trong trong cơn mưa rả rích không ngớt đó. Mưa, trận mưa này giống như
kéo dài từ nghìn năm trước tới tận bây giờ. Ran chạy trong mưa, chiếc dù
đã bị cô vứt lại trước cánh cổng han rỉ của ngôi biệt thự nhà Shinichi.


_ Người cứu em ra khỏi đám cháy, người hiến da để vá phần mặt bị bỏng
của em là Shinichi. Ngày hôm đó, cả hai căn biệt thự đều bốc cháy, đội
cứu hỏa không thể lại gần ngọn lửa hóa học bỏng rát đó. Lúc ấy chỉ mình
Shinichi biết về đường hầm dưới phòng thí nghiệm. Cậu ấy đã cứu em, sau
khi ca phẫu thuật hoàn thành Shinichi đã ra đi.



Vậy là cuối cùng anh ấy vẫn bỏ rơi em. Tại sao, tại sao cứu em rồi lại
ra đi

Em đã nói em sẽ chờ anh mà Shinichi
Em đã nói em sẽ tha thứ cho anh mọi chuyện mà Shinichi


_ Shinichi đã nhờ mọi người nói dối em. Cậu ấy không muốn em nhớ về cậu
ấy thêm nữa..



Tại sao? Tại sao lại làm thế?



_ Cậu yêu cô ấy phải không Shinichi.

_ Có lẽ





Không, không thể có chuyện đó, anh đã từ bỏ em rồi mà Shinichi. Anh bỏ
rơi em vì Ai, vì một người con gái đã chết mà Shinichi..



~o0o~



Người đàn ông đứng trầm ngâm bên cửa sổ ngắm những hạt mưa cắt xéo trên
khung cửa kính. Làn da nâu bóng ánh lên mờ ảo bởi hệ thống phun sương và
đèn trong phòng bệnh đặc biệt này.


_ Quá đáng lắm rồi đó, nếu mình không điều tra ra cậu định giấu mình đến
bao giờ.


_ Giỏi lắm Hattori, cuối cùng thì cậu vẫn lần ra mình.


_ Shinichi! – Heji Hattori - thanh tra cảnh sát điềm tĩnh trứ danh ở
Osaka hét vào mặt chàng trai đang nằm trên giường bệnh.


_ Nếu cậu không về Nhật Bản có lẽ cả đời mình cũng chẳng thể tìm ra.


_ Bố mình đã nhờ FBI việc này, để tên cảnh sát nhà quê như cậu mò ra có
mà họ sập tiệm từ lâu.


_ Đứng đánh trống lảng, về đây vì biết tin Ran ly dị phải không?


_ Chỉ là muốn chết trên quê hương mình thôi.


_ …


_ Mình đã chiến đấu với nó mười năm rồi, mình đã mệt mỏi rồi, mình muốn
nghỉ ngơi.


_ Đừng có ngốc, nhất định sẽ có cách, nhất định sẽ có cách mà.



Shinichi cố gắng ngồi dậy, nhưng cử động của anh càng lúc càng khó khăn.
Mười năm qua, chưa một phương pháp nào anh chưa thử qua, chưa một hy
vọng bị bỏ lỡ. Nhưng tất cả chỉ là cái lắc đầu. Căn bệnh quái ác vẫn
đang ăn mòn dần thân thể này, vẫn đang hủy hoại mọi thứ mà anh có. Để
rồi một ngày khi trí não vẫn còn tỉnh táo nhưng căn bệnh này sẽ khiến
anh mất dần khả năng vận động, rồi đến một ngày tất cả các cơ quan sẽ
không nghe lời anh nữa. Anh sẽ không thể chạm tay vào những vụ án được
nữa, sẽ đi rất chậm tiếp theo sẽ phải ngồi xe lăn, cuối cùng đến cả
tiếng nói cũng không còn và cứ thế đến một ngày anh sẽ chết đi.


Nó chỉ là vấn đề thời gian.


_ Thoái hóa dây sống tiểu não. Từ ngày mình nhận được tờ xét nghiệm đó
mình đã chuẩn bị cho kết cục cuối cùng rồi.


_ ….


_ Chết là gì ? Chết sẽ có cảm giác như thế nào hả Hattori?


_ Shinichi…thế còn ba mẹ cậu, còn Ran thì sao.


_ Ba mẹ mình đã quá mệt mỏi rồi, mình thực sự không muốn nhìn họ cố gắng
trong vô vọng nữa. Ran…có lẽ giờ đây cô ấy đã quên mình là ai rồi.


_ Shinichi…


_ Nhìn đi Hattori, trời đang khóc đấy….



Mười năm qua rồi, Shinichi luôn chìm trong những giấc mơ, trong niềm đau
và trong nỗi hy vọng le lói để rồi cũng hóa thành tuyệt vọng. Đôi lúc
anh nghĩ chỉ cần quay về bên Ran, nói hết tất cả và cô sẽ lại ở trong
vòng tay anh như trước.


Quay trở lại sao? Làm sao để quay lại khi giữa chúng ta đã có quá nhiều
những vết thương, những nỗi đau? Khi chúng ta nhận ra đã làm tổn thương
nhau quá nhiều.


Chẳng phải anh làm tất cả là để cô quên anh sao
Chẳng phải anh làm tất cả là để cô không phải chịu sự hành hạ đến tận
cùng này cùng anh sao


Nhưng trên tất cả lý trí, tất cả sự kìm nén. Shinichi vẫn mơ về Ran.



Gió thổi lồng lộng qua những bãi cỏ dập dờn như sóng. Ánh mặt trời vừa
lên hồng ửng trải mơn man trong sắc trời tím man mác. Phía xa xa, dường
như vài cuộn khói quẩn quanh cuốn tròn vương lên không trung.
Và gió.
Gió lại ào ạt thổi, mang theo hơi nước biển mặn chát.
Hay là nước mắt?
Những cuộn khói bốc cao bay vào không trung … Vô định …
Gió. Và chỉ có gió.
Ánh mặt trời tím loang ra. Vài giọt nắng vàng hắt lên chấp chới.


Cô nhìn sâu vào mắt anh lần cuối cùng… Rồi chậm chạp quay đi…


Một lần cuối thôi… Giữa cánh đồng này… Xin gió hãy gửi cho người những
cánh hoa mà tôi không thể đem lại cho người được nữa. Nắng hãy sưởi ấm
cho người. Mưa hãy làm dịu mát tâm hồn người. Và mây hãy che chở cho
người… Mãi mãi cùng tình yêu của tôi…

Anh nhìn theo bóng cô. Nghẹn đắng.

Đôi mắt một thời rực sáng đó… tăm tối đi vì anh.
Đôi môi với nụ cười rạng rỡ đó… u sầu đi vì anh.
Đôi bàn tay ấm áp đó… giá lạnh đi vì anh.

Trong làn gió, anh nhắm mắt lại. Một hạt bụi phấn hoa bay vào mắt anh.
Nhức buốt.







--- To be continued ---

Chử kí của p[É]_ng[Ố]


Từ bỏ không có nghĩa là yếu đuối
Mà là đủ can đảm để buông tay


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của p[É]_ng[Ố]





Fri Jan 11, 2013 6:44 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



Ăn gian dòng quá ! Em xin hàng Em xin hàng
Sao vẫn chưa có chap mới vậy?

Fic này hay quá mà chờ mãi không thấy chữ The End đâu nhỉ? Cùi Bắp!


Chử kí của mini042002


Chào mừng bạn Please Say Love đã đến với 4rum chúng tớ ^o^
4rum đã có gần một năm phát triển,được đón bạn đến thật là vinh hạnh rất lớn ^^
Hãy luôn vui vẻ bên 4rum nhé và đặc biệt mini042002 rất yêu quý bạn đấy!^^


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Sat Jan 12, 2013 9:38 am

KaiRan's fan
p[É]_ng[Ố]
KaiRan's fan

Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 99
Wings : 4177
Feathers : 50
Birthday * : 09/08/1997
Join date : 23/03/2012
Age : 19
Đến từ : Nơi dành riêng cho những linh hồn cô độc
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



Đây, 2 chap cuối!!^^


Dưới đáy hộp Pandora:
 



Final part: Blind:
 

Chử kí của p[É]_ng[Ố]


Từ bỏ không có nghĩa là yếu đuối
Mà là đủ can đảm để buông tay


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của p[É]_ng[Ố]





Sat Jan 12, 2013 3:32 pm

.:. Mod .:.
mini042002
.:. Mod .:.

Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 412
Wings : 8560
Feathers : 48
Birthday * : 04/04/1999
Join date : 31/10/2012
Age : 17
Đến từ : Nơi thiên đàng và địa ngục gặp nhau
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away



Tem!!!!
Hay tuyệt Hôn Gió!
Nhưng....
Mắt Shinichi màu...nâu? Thất vọng... Thất vọng...
Nên vít cảm động hơn nữa,càng cảm động càng hay! Làm duyên

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của mini042002





Today at 7:19 am

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Run away




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.