Ran Angel My House
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn AFH ^o^!!

Nhưng bạn ơi, làm khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi, vì vậy hãy nhanh chóng đăng kí để trở thành member và đăng nhập để tham gia các sự kiện của 4rum nhé!

AFH luôn mở rộng cánh cửa chào đón bạn ^^!!

Ran Angel My House


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

|

Ran Mori - Có ai yêu như em?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun Apr 08, 2012 5:53 pm
avatar

.:. Member .:.
Yume-chan
 .:. Member .:.

Tổng số bài gửi : 13
Wings : 4982
Feathers : 9
Birthday * : 11/08/1999
Join date : 05/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thiên đường của những giấc mơ

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 13
Wings : 4982
Feathers : 9
Birthday * : 11/08/1999
Join date : 05/04/2012
Age : 17
Đến từ : Thiên đường của những giấc mơ
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Ran Mori - Có ai yêu như em?




Ran Mori - Có ai yêu như em?

_Giới hạn của tình yêu là không có giới hạn nào cả_


Nếu như đó là tình yêu thật sự, thì lẽ ra em phải níu giữ người em yêu đến cùng, để không bao giờ phải xa cách?


Không đâu, vì em yêu cậu ấy, yêu thật sự, nên em mới để cậu ấy đi.

Hiểu rằng dù níu kéo cũng là vô ích. Níu kéo làm gì một khi tâm hồn cậu ấy không còn ở nơi đây? Níu kéo làm gì một khi cậu ấy không thể yên lòng ngồi bên em được nữa? Em không biết, cũng không muốn biết, nhưng biết đâu đó mới chính là Shinichi mà em yêu? Biết đâu đó mới chính là Shinichi mà em vẫn luôn ngóng đợi?... Anh chỉ mang đến cho em toàn đau khổ, song có lẽ vì vậy mà em yêu anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không như thế...

Nếu như đó là tình yêu thật sự, thì lẽ ra em phải làm 1 điều gì đó có ích cho người em yêu, một điều gì đó có ích hơn là lặng im chờ đợi?

Không đâu, em cũng muốn làm lắm chứ, vì em yêu cậu ấy, yêu thật sự. Nhưng em có thể làm được gì đây khi cậu ấy không 1 cú điện thoại, không 1 dòng nhắn tin, thi thoảng có 1 lần gặp mặt, rồi cậu ấy lại lao vào các vụ án, rồi lại vì các vụ án khác mà vụt đi ngay, không kịp để em ngắm nhìn nụ cười trên gương mặt ngô ngố ấy thêm một vài phút nữa. Không kịp vui, không kịp buồn, không kịp giận, nước mắt chỉ kịp rơi nửa chừng, hi vọng tan đi thật nhanh như chưa từng đến,...

Hiểu, hiểu mà em. Nhiều khi được xông vào nguy hiểm để có thể đứng bên người ta yêu thương, dù chỉ là đôi ba giây ngắn ngủi, còn dễ chịu hơn là phải ngồi yên chờ đợi, còn nhẹ nhõm hơn cái cảm giác bị gạt ra ngoài cuộc sống của người ta yêu. NGười ở lại bao giờ cũng buồn hơn kẻ ra đi. Có những lúc bật khóc vì vô vọng, nhưng rồi lại bắt mình phải tin, phải tin rằng cuối con đường dài sẽ là ánh sáng, cho dù con đường đã qua mới chỉ là con đường nhỏ, cho dù phía trước đường còn xa lắm những chông gai...

Nếu như đó là tình yêu thực sự, thì đáng ra em không nên khóc. Em có biết nước mắt sẽ khiến người em yêu lo lắng thế nào không?

Không đâu, vì em quá yêu câu ấy nên mới rơi lệ. Em không muốn khóc, con người ta có ai muốn khóc? NHưng có những lúc em chẳng kip kiềm chế nước mắt của mình. Em không khóc vì không có cậu ấy ở bên, em chỉ khóc vì em không được thấy cậu ấy bình yên và an toàn nơi đây...

Thì em hãy cứ khóc đi. Nếu như dòng nước mắt có thể cuốn trôi phiền muộn, thì em hãy khóc, tôi sẽ lau nước mắt cho em để em có thể khóc nhiều hơn nữa...Em khóc nhiều, nhưng có mấy khi em khóc vì bản thân mình đâu chứ? Em khóc vì cô giáo em là kẻ sát nhân, vì người bạn em bị nghi ngờ là kẻ trộm. Khóc khi Kazuha bị hại, khi tự trách mình sao đã cứu Rose để Heath mất đi mạng sống, khóc vì lo lắng cho người em yêu, vì nhân thế có quá nhiều điều đáng khóc... Nhứng sớm mai tỉnh giấc, Ran của tôi, em lại nở nụ cười, vì em có thể nghe tiếng điện thoại réo vang, vì em có thể đọc mẩu tin nhắn ấy, và vì em có thể cảm nhận được hơi ấm đâu đây, không phải hơi ấm từ chiếc chăn mà là hơi ấm từ đôi tay của 1 ai đã đắp chăn cho em khi em đang say ngủ, dù nụ cười vẫn còn nhòa lệ, nhưng em tin, em tin rồi nắng sẽ lễ và mưa sẽ tạnh, nước mắt sẽ khô và gió mát lại thổi quanh. Khi ấy, em có thể bước đi thật chậm bên người em yêu trên con đường, con đường tuyết rơi, con đường tuyết rơi nhưng không giá lạnh...

Nếu như đó là tình yêu thật sự, thì nhẽ ra em phải chủ động bày tỏ lòng mình với người em yêu, nhẽ ra em không nên im lặng, em có cơ hội và nhẽ ra em không được lãng phí chúng, những cơ hội hiếm hoi mà 2 người gặp mặt?

Không đâu, em không nói ra không có nghĩa là em không yêu thật sự.

Em giả vờ thờ ơ dửng dưng. Em mạnh mồm nói rằng em chẳng thèm quan tâm tới những gì thuộc về cậu ấy. Nhưng có ai không quan tâm mà lại cố gắng dành ra chút thì giờ quý báu chỉ để tuyên bố rằng ta đây không quan tâm đến họ?

Em nhắn vào máy 3 chữ XXX yêu thương, nhưng có lẽ là "chàng hoàng tử ngốc" của em không hiểu.
Em định lên tiếng hỏi, nhưng cuối cùng lại chỉ thốt ra đc 1 lời cảm ơn khách sáo và 1 lời trách móc bâng quơ.

Em giữ áo cậu ấy để bày tỏ lòng minh, nhưng cậu ấy lại bảo cậu ấy cũng có điều muốn nói với em và trái tim mách bảo rằng cậu ấy muốn là người nói trước.


_Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu 1 người nào đó mà không đc đáp lại, nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu 1 ai đó mà không đủ can đảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào_

CHợt nghĩ lời nói đâu nhất thiết cứ phải là ngôn ngữ. Một chiếc áo len còn xộc xệch, 1 chiếc cốc gốm tuy còn xấu xí..., đó cũng là lời nói đó thôi, những lời nói từ tận đáy trái tim, những lời nói câm lặng, và liệu ai có hiểu?
Nếu như đó là tình yêu thật sự, thì đáng lẽ em phải tỏ ra là 1 người cứng đáng đứng bên cạnh người em yêu mới phải? Đừng để người ngoài cảm thấy em quá bình thường và nhỏ bé để có thể chấp nhận em?

Không đâu, em muốn là chính mình, em là em, em không muốn biến thành ai khác để có thể đứng bên cậu ấy. Nếu như Shinichi yêu em, yêu em thật sự, thì cậu ấy sẽ yêu con người đích thực của em chứ không phải lớp hóa trang mà em đắp lên người, như em yêu cậu ấy, yêu Shinichi mà em đã từng biết, 1 Shinichi đã từng cùng em mòn lối trên con đường đi học, chứ không phải 1 Shinichi nào khác...


_Tôi yêu bạn không phải vì bạn là ai mà vì bạn là người như thế nào khi ở bên tôi_
Nếu như đó là tình yêu thật sự, thì người khác họ sẽ không dễ dàng tin tất cả những gì người mình yêu nói, chẳng nhẽ em không sợ cậu ấy sẽ lừa dối em sao?

Không đâu. Vì em yêu cậu ấy, vì em tin cậu ấy. Yêu thật sự và tin cũng thật sự. Công chúa ngủ trong rừng đã đợi hoàng tử 100 năm, còn em, em không phải là công chúa và em cũng sẽ không muốn tính toán thời gian mình chờ đợi. Vì em biết sẽ có ngày cậu ấy trở về. Em tin cậu ấy sẽ trở về, dù là bên ai thì cậu ấy cũng đã bình yên, dù em có thể chạm vào người cậu ấy như xưa hay chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, thì em vẫn có thể thấy Shinichi, còn sống và an toàn. Chỉ cần nghĩ thế thôi, em cũng đã có đủ niềm tin và yêu thương để có thể tiếp tục những ngày dài phía trước. Chỉ cần thế thôi, chỉ cần 1 lần gặp lại, em cũng sẽ không phải hối tiếc vì những gì mình đã chọn...
___________________________________________________


Vậy thì em phải...

Không không, nếu đó là tình yêu, tình yêu thật sự thì làm gì có phải hay không, làm gì có sai hay đúng? Em yêu Shinichi và em không cần phải cố hét lên thật to để khẳng định điều đó. Tình yêu không phải 1 món ăn, ta buộc phải làm theo các lời hướng dẫn. Tình yêu không phải 1 địa chỉ trên tấm bản đồ, ta chỉ có thể tới đó bằng 1vài con đường đã định. Tình yêu cũng không phải 1 cuốn truyện, ta nhất thiết phải đọc liền mạch từ trang đầu tới trang cuối. Con người ta, khi yêu, thường sợ không gian, thời gian và sự lãng quên. Còn em, em không sợ gì hết. Em không sợ sự xa cách vì xa cách đối với tình yêu cũng giống như gió đối với lửa, thổi tắt ngọn lửa nhỏ nhưng làm bùng lên ngọn lửa lớn. Em không sợ thời gian, vì thời gian làm sao có thể phủ bụi được 1 trái tim yêu thương nồng ấm. Em cũng không sợ cậu ấy không yêu em, vì yêu là cho đi mà không đòi nhận lại... Em chỉ sợ 1 điều, 1 điều duy nhất, em chỉ sợ trái tim mình nguội lạnh. Em sợ hãi khi thấy mình không còn muốn quan tâm đến cậu ấy nữa. Em sợ hãi khi cảm thấy cậu ấy không phải người em đợi chờ bấy lâu. Và xúc động đến nghẹn ngào khi hiểu rằng trái tim em vẫn luôn như thế, không đổi thay, vẫn luôn chỉ có 1 bóng hình của cậu ấy thôi....

-------------------------------------------------------


"Nhanh như gió
Dữ dội như lửa
Vững vàng như núi
...Và tĩnh lặng như rừng cây"


Tình yêu có muôn hình vạn trạng. Cách yêu cũng có vô vàn cách yêu chứ không cứ gì phải là 4 điều như thế. Và em, em đã chọn một :"Tĩnh lăng như rừng cây". Mà không, không phải em chọn, mà vì con người em là như thế. Em sẽ không hối tiếc phải không? Vì em đã chọn cách, không phải cách lặng im, mà là cách sống thật với chính mình, cách lắng nghe con tim khuyên bảo. Vâng, em sẽ không hối tiếc, và nếu có thì cũng là hối tiếc vì đã không yêu cậu ấy nhiều hơn nữa...

Ran Mouri - Có ai yêu như em?

Cần gì ai phải yêu như em, cũng không cần ai phải yêu và hiểu em. Người ta vẫn nói, bắt đầu yêu là bắt đầu sống, nhưng đến khi ta chết rồi thì tình yêu vẫn tồn tại. Chỉ cần trái tim ta còn đập, thì ta còn phải yêu thương và rộng mở bao dung, chỉ cần như thế... __________________

...See you soon
On the moon...!

Yêu như Ran ư ? Có lẽ chẳng ai trên thế giới này không ai yêu giống em cả đâu, Ran àh...



Em yêu một cách không hề ràng buộc gì. Em để cho cậu ấy đi trên con đường lý tưởng của mình, còn em thì ở lại, đợi chờ cậu ấy. Em không kéo cậu ấy lại, mà để cậu đi. Em biết rằng em cần phải để cậu đi. và em tin rằng, rồi một ngày cậu ấy sẽ trở về bên em...

Em cứ chờ, chờ mãi. Tất cả những gì em nhận được chỉ là những cu điện thoại gọi từ nơi nào, mà em nghĩ là nơi đó xa xa lám khỏi em. Em chẳng thể nhìn thây cậu, không thể chạm vào cậu. Em chỉ có thể nghe được giọng nói ấm áp đấy.Em không muốn khóc, nhưng sao nước mắt cứ trào ra ở hai bên...

_______________________________________________

Valetine rồi...

Ừh, thì Valentine. Một chiếc bánh chocolate em giấu ở trong cặp, chẳng biết tặng cho ai. Em khóc. Em muốn tặng người ấy chiếc bánh mà em đã làm. Em khóc, khóc vì tủi thân. Em sẽ chẳng bao giờ có thể tặng chiếc bánh này cho ai hết...

Mưa rơi...

Tôi nhìn mưa rơi mà lại nhớ đến em. Liệu có phải em ngồi trên kia khóc vì chàng thám tử đại ngốc ucar em không ?? Chắc thế. Bởi chàng ta ngốc lắm, có ba dấu XXX thân thương mà em gửi cũng chẳng thể nào hiểu nổi. Ngốc, ngốc lắm...

' Tớ rất mong cậu trở về - RM ' ...

Em đã khắc như thế trên chiếc cốc gốm mà em làm. Một chiếc cốc xấu, một chiếc áo len đan tay. Nỗi lòng em như chẳng thể thốt lên đã được giãi bày trong những thứ quà nhỏ nhoi đó.Em tặng cho chàng hoàng tử ngốc những món quà ấy, là tặng luôn cho chàng những lời muốn nói...

Cậu ấy đã đi lâu lắm rồi, nhưng sao em vẫn chờ ?? Tại sao ngày ấy, khi cậu ấy bươccs đi, em không ngăn cậu lại, kéo cậu về bên mình ?? Bởi vì em yêu cậu ấy. Em muốn cậu ấy được hạnh phúc...

Cậu ấy cứ đi, đi mãi, còn em thì cứ ở đây. Chờ, chờ mãi. Liệu có ai có thể yêu như em không hả Ran ? Không đâu. Bởi tình yêu em dành cho chàng thám tử ấy là qua cao cả...

Và em cứ chờ , chờ mãi. Nhưng liệu cậu ấy có trở về hay không ? Em không biết, nhưng em vẫn tin cậu ấy sẽ về...


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Yume-chan







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:31 PM
- Designed by Skinner
Version phpb2 Copyright ©2010 -2011 FM Rip by quochoantb
Sử dung mã nguồn phpBB® Phiên bản 2.0.1. © 2007 - 2010 Forumotion.